Tuệ Lan

Tuệ Lan Tôi đồng hành cùng phụ nữ đã kết hôn quay về làm chủ nội tâm và cảm xúc, để họ sống vững vàng giữa những biến động hôn nhân.

Khi bạn cho đi mà không có trí tuệ, bạn có thể đang hại mình… và hại cả người.Nếu bạn gặp một người ăn xin, lần đầu bạn ...
26/02/2026

Khi bạn cho đi mà không có trí tuệ, bạn có thể đang hại mình… và hại cả người.
Nếu bạn gặp một người ăn xin, lần đầu bạn cho họ tiền, họ biết ơn bạn. Bạn cũng thấy mình vừa làm một việc tốt. Lần thứ hai, thứ ba… bạn tiếp tục cho. Dần dần, điều đó trở thành thói quen. Họ bắt đầu chờ bạn. Họ dựa vào bạn. Họ xem sự cho đi ấy như một điều hiển nhiên.
Đến một ngày bạn không còn khả năng cho nữa, họ hụt hẫng. Có khi họ nghĩ bạn đã thay đổi. Thậm chí có thể oán trách bạn.
Vậy rốt cuộc, bạn đang giúp họ… hay đang làm họ mất đi năng lực tự đứng trên đôi chân của mình?
Cho đi mà không có trí tuệ rất dễ nuôi dưỡng sự lệ thuộc. Và lệ thuộc lâu ngày sẽ sinh ra trách móc. Khi đó, điều từng là ân nghĩa lại biến thành gánh nặng.
Trong tình cảm cũng vậy.
Khi mới yêu hay mới cưới, ta còn rất nhiều năng lượng. Ta cho đi sự quan tâm, chăm sóc, hy sinh. Ta thấy hạnh phúc vì được trao. Nhưng nếu trong suốt hành trình ấy, hai người không học cách tự tạo hạnh phúc cho chính mình, không nuôi dưỡng nội lực bên trong, thì tình yêu dần trở thành một nguồn cung cấp thay vì một sự chia sẻ.
Một ngày nào đó, một người mệt mỏi. Cạn kiệt. Không còn đủ sức để cho nữa. Và thế là oán trách xuất hiện: “Anh đã thay đổi.” “Em không còn như xưa.” “Tình yêu không còn như lúc đầu.”
Thật ra tình yêu không mất. Chỉ là năng lượng bên trong mỗi người đã cạn mà không được tái tạo.
Rồi những “cơn gió mới” xuất hiện. Một người khác mang đến cảm giác được yêu như thuở ban đầu. Và chu kỳ lại lặp lại: trao – lệ thuộc – cạn kiệt – oán trách.
Vậy có phải đôi khi, ta cũng đang đi “ăn xin tình yêu” từ người khác? Ta cần họ lấp đầy sự thiếu thốn của mình. Ta cần họ làm mình hạnh phúc. Ta cần họ cho mình cảm giác có giá trị.
Nhưng tình yêu thực sự không phải là xin – cho. Tình yêu trưởng thành là hai người đủ đầy gặp nhau.
Khi bạn thắp sáng trí tuệ, bạn hiểu rằng yêu thương đúng cách không phải là cho đi tất cả, mà là giúp nhau lớn lên. Không phải là làm thay, mà là khơi dậy khả năng tự đứng vững của người kia.
Bạn học cách yêu chính mình trước.
Học cách tự chăm sóc cảm xúc của mình.
Học cách tự tạo niềm vui, tự tạo ý nghĩa sống.
Khi bên trong bạn độc lập, đủ đầy và tự do, bạn bước vào mối quan hệ không phải để được nuôi dưỡng, mà để cùng nhau nuôi dưỡng. Không phải để bám víu, mà để đồng hành.
Lúc đó, ở bên nhau là sự đóng góp. Là san sẻ. Là cộng hưởng.
Không còn ai đi "ăn xin" tình yêu của ai nữa.
Và khi không còn lệ thuộc, tình yêu không còn là gánh nặng. Nó trở thành một sự lựa chọn tự nguyện mỗi ngày – đầy biết ơn và trân trọng.


25/02/2026

Giữ tâm không giữ người.

“SỐNG THẬT”— Thưa Thầy…Con từng nghĩ rằng: sống thật là cứ làm theo điều mình thấy đúng, mình thấy thoải mái.Nhưng dạo g...
23/02/2026

“SỐNG THẬT”

— Thưa Thầy…

Con từng nghĩ rằng: sống thật là cứ làm theo điều mình thấy đúng, mình thấy thoải mái.

Nhưng dạo gần đây… con thấy bối rối.

Nếu “sống thật” mà lại khiến người khác tổn thương…thì có còn là sống đúng không ạ?

— Con à…

Sống thật không phải là buông mình trôi theo cảm xúc tức thời.

Cũng không phải là lấy sự “thẳng thắn” làm lá chắn cho bản ngã.

Sống thật…là sống trung thực với tâm mình và không làm tổn hại đến người.

— Con nhớ điều này:

“Phàm làm điều gì, cũng nghĩ đến cảm nhận của người — và nhận thức của mình.”

Không phải để sống theo ý người khác.

Cũng không phải để ép mình thành ai đó dễ chịu trong mắt người đời.

Mà để tự hỏi:

Lời mình nói ra… sẽ gieo hạt gì vào lòng họ?

Hành động mình làm… sẽ làm hạnh phúc hay làm tổn thương nơi người kia?

— Nhưng nếu con luôn nghĩ cho người khác, liệu con có đánh mất mình không, thưa Thầy?

— Không, nếu con đồng thời nhìn lại chính mình.

Nghĩ đến cảm nhận của người…là biểu hiện của bao dung.

Nhìn lại nhận thức của mình…là biểu hiện của trí tuệ.

Con hãy hỏi:

Ta đang nói điều này vì yêu thương…hay vì muốn mình đúng?

Ta đang hành động từ ánh sáng…hay từ một vết thương chưa lành?

Có những lúc, con tưởng mình đang “sống thật”.

Nhưng thật ra, đó chỉ là tổn thương trong con đang tìm cách được bảo vệ.

Có những lúc, con tưởng mình đang “bảo vệ quan điểm”.

Nhưng thật ra, đó là bản ngã đang sợ bị phủ nhận.

Sống thật…không phải là phơi bày mọi cảm xúc.

Mà là thanh lọc cảm xúc ấy trước khi trao cho người khác.

— Khi con đặt “người” vào trong tim, và đặt “mình” dưới ánh sáng của tỉnh thức…

thì từng lời con nói, từng việc con làm sẽ không còn là phản ứng, mà trở thành lựa chọn.

Và mỗi lựa chọn như thế là một bước trưởng thành.

— Nghĩa là… sống thật không phải là sống theo cảm xúc, mà là sống có ý thức với cảm xúc của mình?

— Đúng vậy.

Sống thật là khi:

con không che giấu bản thân, nhưng cũng không để bản thân làm đau người khác một cách vô minh.

Đó không phải là sống để làm vừa lòng ai.

Mà là sống để thế giới bên trong con và thế giới bên ngoài cùng trở nên đẹp hơn.

Tôi lặng đi…như có một cánh cửa vừa mở ra giữa lồng ngực.

Lần đầu tiên tôi hiểu:

Sống thật không phải là “muốn nói gì thì nói”.

Mà là biết mình đang nói từ đâu.

Từ bản ngã…hay từ yêu thương.

Và từ giây phút ấy, tôi không còn hỏi:

“Điều này có đúng với tôi không?”

Mà bắt đầu hỏi:

“Điều này có làm cả tôi và người cùng hạnh phúc lên không?”



Có người rơi vào khổ đau, có người chết vì tai nạn, có người lâm bệnh, có người tuổi già không nơi nương tựa…. Chúng ta ...
23/02/2026

Có người rơi vào khổ đau, có người chết vì tai nạn, có người lâm bệnh, có người tuổi già không nơi nương tựa…. Chúng ta nhìn thấy và chỉ thốt lên: “Thật đáng thương”:
Nhưng khi quay lại nhìn chính mình, ngay trong lúc còn đang nói lời thương xót ấy, ta cũng đang sống trong một đời sống mà không hề biết hơi thở của mình sẽ dừng lại vào lúc nào.
Ta đang ôm giữ một thân thể luôn biến đổi từng sát-na, mong manh và bất định, thế mà vẫn sống như thể mình đứng ngoài quy luật ấy.

Thực ra, tất cả chúng sinh đều giống như những con gà trong lồng. Chỉ vì không biết sự thật nên mới mải miết đi tìm niềm vui.

Nếu quán sát ngay trong thân này, có điều gì thật sự có giá trị?
Có điều gì cần phải gìn giữ như một thực thể bền vững?
Có điều gì trường tồn lâu dài?
Không có một thứ gì.

Thân thể mà ta đang có vốn không bền chắc, không ổn định, không thể nắm giữ. Vậy thân này đang đi về đâu, đang hướng đến đâu?
Đức Thế Tôn đã chỉ rõ: con người mỗi ngày ăn, uống, ngủ, vui chơi, làm việc… nhưng xét về bản chất rốt ráo, tất cả đều đang đi về phía cái chết.

Con người không phải không biết mình sẽ chết. Ai cũng biết. Nhưng biết rồi có sống khác đi không?
Có thực sự làm những điều có ý nghĩa và giá trị không?
Phần lớn là không làm, hoặc không đủ khả năng làm. Vì sao?
Vì sự chấp thủ quá mạnh mẽ, vì vô minh che phủ.
Do đó, khi có được một đời sống, con người lại sống như thể mình sẽ không già, không bệnh, không chết.
Tham, sân, si che lấp tâm trí, khiến con người chìm trong sự quên lãng sâu dày.

Hình ảnh những con gà sắp bị đem làm thịt là một ví dụ rõ ràng.
Người ta đã mua chúng, đã nhốt vào lồng, đã buộc chặt chân, không cho đi đâu. Chỉ trong chốc lát nữa thôi, chúng sẽ bị đưa vào nồi. Thế nhưng trong lồng, chúng vẫn còn gáy, vẫn còn mổ lẫn nhau….
Chúng vẫn thể hiện đủ mọi trạng thái: như đang vui, như đang giận, như đang nhìn nhau bằng ánh mắt khác biệt.
Chúng không hề biết rằng cái chết đang cận kề.

Con người cũng vậy. Những ai không có trí tuệ quán chiếu cũng giống như những con gà trong lồng. Đang tiến dần đến cái chết từng ngày, từng giờ, nhưng không suy nghĩ đến điều đó.
Cái chết là điều chắc chắn. Những điều khác trong đời có thể không chắc chắn, nhưng việc phải chết là điều chắc chắn tuyệt đối.

Khi rơi vào tay tử thần, điều gì còn lại?
Dù một chúng sinh có tích lũy tài sản bao nhiêu đi nữa, dù ngày đêm bận rộn tìm kiếm của cải, khi chết tất cả đều phải bỏ lại.
Không mang theo được một thứ gì.
Không có một vật gì có thể đem theo.
Thân thể này phải để lại.
Những gì gọi là “của tôi” cũng phải để lại.
Sau khi bỏ lại tất cả, chúng sinh chỉ có thể đi theo nghiệp của mình, đi đến nơi mà nghiệp dẫn dắt.

Bất kể là ai, thuộc dân tộc nào, địa vị cao hay thấp, trí thức hay bình thường, trẻ hay già - không ai tồn tại vĩnh viễn. Cuối cùng tất cả đều kết thúc bằng cái chết.
Tuổi trẻ kết thúc bằng già nua.
Sức khỏe kết thúc bằng bệnh tật.
Sự sống kết thúc bằng cái chết.
Sự sinh ra kết thúc bằng cái chết.
Đó là quy luật tự nhiên không thể tránh khỏi.

Thế nhưng, dù biết quy luật ấy, con người vẫn vui vẻ, vẫn say mê, vẫn mải mê tranh chấp và tìm kiếm. Vì sao?
Cũng như những con gà trong lồng còn đang náo động, con người vui là vì chưa thấy rõ sự thật. Chính vì không biết đúng như thật nên mới còn vui như vậy.

- Đại Trưởng lão Nandamalabhivamsa -

Namo Buddhassa 🙏🏻
Namo Dhammassa 🙏🏻
Namo Sanghassa 🙏🏻

🌿 ĐỪNG SỢ “TAM TAI” – HÃY SỐNG THIỆN LÀNH ĐỂ CHUYỂN HÓA SỐ MỆNH 🌿Có những ngày ta nghe hai chữ “tam tai” mà lòng bỗng ch...
23/02/2026

🌿 ĐỪNG SỢ “TAM TAI” – HÃY SỐNG THIỆN LÀNH ĐỂ CHUYỂN HÓA SỐ MỆNH 🌿

Có những ngày ta nghe hai chữ “tam tai” mà lòng bỗng chùng xuống.
Người ta truyền tai nhau về hạn xấu, về vận rủi, về những điều không may có thể ập đến. Từ đó, nỗi sợ lớn dần lên trong tâm trí. Ta bắt đầu nhìn cuộc đời bằng ánh mắt dè chừng, bước đi với tâm thế lo âu.

Nhưng nếu lặng xuống một chút…
Nếu thắp lên một ngọn đèn của chánh niệm…
Ta sẽ thấy: điều đáng sợ không phải là “tam tai”. Điều đáng sợ là ta quên mất luật nhân quả.

Theo lời Phật dạy, không có năm tháng nào tự nhiên mang đến khổ đau. Không có vì sao nào trên trời quyết định vận mệnh ta. Mọi thuận nghịch trong đời đều do nhân duyên ta đã gieo từ trước. Nhân đủ thì quả trổ. Đơn giản, rõ ràng và công bằng.

Nhân quả không phải để dọa ta.
Nhân quả là để nhắc ta sống tỉnh thức.

Nếu hôm nay ta gặp khó khăn, đó không phải là định mệnh nghiệt ngã. Đó là bài học để ta quay về sửa mình. Nếu hôm nay ta bình an, đó không phải may mắn ngẫu nhiên. Đó là phước lành từ những điều thiện ta từng làm.

Vậy nên, thay vì lo lắng “ba năm này sẽ ra sao?”, hãy tự hỏi:
“Ba năm này mình sẽ sống như thế nào?”

🌸 Ba năm để gieo thêm hạt giống thiện.
🌸 Ba năm để tập nói lời yêu thương nhiều hơn một chút.
🌸 Ba năm để bớt đi một phần sân si, thêm vào một phần nhẫn nhịn.

Khi ta bắt đầu làm việc thiện, dù chỉ nhỏ bé, ta đang thay đổi dòng chảy nghiệp lực của chính mình.

Một lần nhường nhịn thay vì hơn thua.
Một lần giúp người thay vì thờ ơ.
Một lần buông bỏ thay vì oán trách.

Những điều tưởng nhỏ ấy lại chính là những viên gạch xây nên phước báu.

Phật Pháp không hứa với ta một đời không sóng gió.
Phật Pháp dạy ta cách bước qua sóng gió mà tâm vẫn an.

Người hiểu nhân quả sẽ không còn hoảng loạn trước hạn xấu.
Người tin vào sức mạnh của tâm thiện sẽ không còn run rẩy trước lời dự đoán.

Bởi vì khi nhân lành tăng trưởng, quả lành tự đến.
Khi ánh sáng trong tâm đủ lớn, bóng tối tự nhiên lùi xa.

“Tam tai” có thể là ba năm thử thách.
Nhưng cũng có thể là ba năm chuyển hóa mạnh mẽ nhất cuộc đời – nếu ta chọn sống tử tế hơn mỗi ngày.

Đừng để nỗi sợ dẫn đường.
Hãy để thiện tâm dẫn lối.

Khi ta giữ giới, ta tự bảo vệ mình.
Khi ta nuôi dưỡng từ bi, ta chữa lành chính mình.

Khi ta sống chân thành, ta đang tích lũy phước báu vô hình nhưng bền vững.

Và rồi một ngày, ta nhìn lại, sẽ mỉm cười nhận ra:
Điều từng khiến ta bất an lại chính là cơ hội để ta trưởng thành.

Bình an không đến từ việc né tránh năm hạn.
Bình an đến từ việc tu sửa từng ý nghĩ, từng lời nói, từng hành động.

Nếu hôm nay bạn đang lo lắng vì “tam tai”, xin hãy nhẹ lòng.
Hãy bắt đầu bằng một việc thiện nhỏ.
Hãy thắp lên một niệm lành.
Hãy tin rằng bạn có thể chuyển hóa chính mình.

Vì khi tâm sáng, đời sẽ sáng.
Khi tâm thiện, phước sẽ sinh.
Khi lòng đầy từ bi, không năm hạn nào có thể làm ta gục ngã.

🙏🏻 Namo Buddhassa
🙏🏻 Namo Dhammassa
🙏🏻 Namo Sanghassa
——————

🕊️ Hỏi đáp tối 30.1.2026 tại khoá Thiền Kindfulness - Thiền viện Phước SơnMột thiền sinh bạch hỏi rằng: khi tu tập có ch...
02/02/2026

🕊️ Hỏi đáp tối 30.1.2026 tại khoá Thiền Kindfulness - Thiền viện Phước Sơn
Một thiền sinh bạch hỏi rằng: khi tu tập có chút tiến bộ, tâm lại khởi lên tự hào về trạng thái hỷ lạc đó. Chính sự tự hào này làm cho việc tu tập bị chậm lại. Thiền sinh xin Thiền sư chỉ dạy cách hóa giải tâm tự cao, ngạo mạn.
Thiền sư Ajahn Brahm trả lời rằng chúng ta đừng tập trung vào chữ “tiến bộ” theo nghĩa tiến lên phía trước ở bên ngoài, mà hãy nhìn vào sự “tiến bộ” theo nghĩa đi sâu vào bên trong. Ngài chia sẻ rằng bản thân Ngài không thích dùng chữ “tiến bộ” hay “tiến lên”, mà thích dùng chữ “đi vào bên trong” hơn.
Tiến bộ của người tu không giống thăng cấp trong quân đội.
Thiền sư giải thích rằng, nếu nhìn vào y áo của một vị sư, quý vị sẽ không thấy bất kỳ nhãn dán, ngôi sao hay huân chương nào để phân biệt đây là vị sư “hạ sĩ”, “trung sĩ” hay “tướng quân”. Bề ngoài không nói lên được ai tu lâu hơn, ai chứng đạt cao hơn.
Điều này hoàn toàn khác với quân đội hay cảnh sát, nơi người ta đeo huy hiệu để biểu thị địa vị và quyền lực.
Trong đạo, người tu chân chính không phải tiến bộ bằng cách “đạt được” thêm điều gì để đem khoe khoang, mà là tiến bộ bằng cách “bớt đi”. Buông bỏ càng nhiều, đó mới là sự tiến bộ thật sự của người tu.
Thiền sư kể rằng: nếu chỉ nhìn theo kiểu thế gian, người ta có thể tưởng Ngài “tiến bộ” vì đã viết rất nhiều sách, nhiều sách còn được xuất bản ở Việt Nam.
Nhưng Ngài nói thẳng: không, đó không phải tiến bộ. Nó chỉ làm cho cánh tay Ngài đau hơn mà thôi.
Ngài kể lại một lần ở Sumatra (Indonesia), ban tổ chức yêu cầu Ngài ký tặng 1.000 cuốn sách chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ. Một ngàn cuốn sách, Ngài phải ký liên tục không ngừng để kịp hoàn thành. Nhưng Ngài nhấn mạnh rằng đó không phải là “thành tựu”, cũng chẳng phải “tiến bộ”.
Làm xong thì cánh tay đau khủng khiếp.
Từ câu chuyện đó, Thiền sư nhắc đại chúng rằng tối nay có thông báo phát tặng sách. Nếu quý vị cầm sách đến xin ký, xin hãy thương cho cái cánh tay già nua của Ngài.
Ngài nói vui rằng: nếu đó là sách của quý vị, Ngài thường không có cơ hội để nói “không”. Nhưng khi Sư Khoa nói có thí chủ cúng dường 1.000 cuốn để phát cho thiền sinh tối nay, Ngài đã trả lời: “Tôi sẽ suy nghĩ về việc đó.”
Rồi Ngài giải thích luôn: “Tôi sẽ suy nghĩ về việc đó” là một cách nói lịch sự để nói rằng “tôi không ký đâu”.
Trong suốt hơn 50 năm qua, Ngài đã phải dùng câu “tôi sẽ suy nghĩ” rất nhiều lần để từ chối các lời mời.
Lúc đó, ban tổ chức xen vào bạch rằng vì thương cánh tay của Ngài nên đã làm sẵn một con dấu khắc chữ ký của Ngài. Đóng dấu nhanh hơn rất nhiều mà vẫn đẹp như vậy, nên kính mong đại chúng hoan hỷ thương cho tay của Ngài.
Thiền sư kết luận bằng giọng hài hước: Đúng vậy, Ngài là một ông sư rất già rồi.
- Team Phiên dịch & Ấn tống Sách khoá Thiền Kindfulness -
Namo Buddhassa 🙏🏻
Namo Dhammassa 🙏🏻
Namo Sanghassa 🙏🏻

Hỏi và đáp khoá Thiền Kindfulness tại Thiền viện Phước Sơn tối 30.1.2026Một thiền sinh kính bạch với Thiền sư Ajahn Brah...
02/02/2026

Hỏi và đáp khoá Thiền Kindfulness tại Thiền viện Phước Sơn tối 30.1.2026
Một thiền sinh kính bạch với Thiền sư Ajahn Brahm rằng: Khi mới bắt đầu thiền tập, thiền sinh có rất nhiều trải nghiệm đẹp và đặc biệt. Nhưng sau một thời gian, những trải nghiệm ấy dần biến mất; việc thiền trở nên bình thường, không còn gì nổi bật. Điều này khiến thiền sinh tự hỏi liệu mình có đang lãng phí thời gian hay không, hay phương pháp tu tập của mình có đúng hay không.
Thiền sinh cũng bày tỏ nỗi lo khi nghe nhiều người nói rằng nếu hành thiền sai cách thì có thể gây hại cho chính mình. Thậm chí có người thiền rất nhiều nhưng trông lại có vẻ kỳ lạ, như đang sống trong một thế giới ảo tưởng nào đó. Từ đó, thiền sinh khẩn cầu Thiền sư chỉ dạy: làm sao để tìm ra phương pháp đúng đắn và làm sao để có thể xây dựng niềm tin vững chắc trên con đường tu tập.
Thiền sư Ajahn Brahm mỉm cười và nói rằng khi Ngài mới tập thiền, điều tương tự cũng đã xảy ra với chính Ngài. Trong năm đầu tiên, đó là một năm vô cùng đẹp đẽ, đầy những trải nghiệm đặc biệt. Sang năm thứ hai thì mọi thứ vẫn ổn. Nhưng càng về sau, trải nghiệm không còn rực rỡ như trước nữa. Thiền dần trở nên bình bình, đều đều, không có gì nổi bật.
Và chính trong giai đoạn ấy, Ngài đã học được một bài học cực kỳ quan trọng: đừng đánh giá thiền bằng trải nghiệm, hãy đánh giá bằng sự chuyển hóa của tâm.
Thiền sư kể rằng có một lần Ngài đang ngồi trong một quán cà phê. Bên cạnh Ngài là một chàng trai trẻ người Pháp. Người ấy đã cho Ngài một lời khuyên tuyệt vời, đến hôm nay ngài vẫn nhớ, và muốn chia sẻ lại với đại chúng.
Anh ta nói rằng: Ngay vào cuối mỗi thời thiền, bất kể buổi thiền đó như thế nào, hãy dừng lại khoảng 5 phút. Trong 5 phút ấy, hãy tự hỏi bản thân:
“Bây giờ mình đang cảm thấy như thế nào? Mình có cảm thấy tốt hơn so với lúc mới bắt đầu ngồi xuống không?”
Khi thực hành như vậy, Thiền sư nhận ra một điều: sau mỗi buổi thiền, dù không có điều gì huy hoàng hay kỳ lạ, tâm mình vẫn tiến bộ hơn một chút.
Không phải là những bước nhảy vọt. Không phải là ánh sáng chói lòa. Không phải là điều ghê gớm. Chỉ là một chút tiến bộ rất nhỏ thôi - nhưng đó là tiến bộ thật.
Từ lúc nhận ra điều ấy, Ngài bắt đầu trân trọng việc hành thiền của mình hơn. Chỉ cần quan sát kỹ một chút là thấy rõ: tuy nhìn bên ngoài có vẻ bình thường, nhưng nội tâm đang được điều chỉnh theo hướng tốt đẹp hơn.
Và chính nhờ thấy được sự tiến bộ nhỏ ấy, mà đến nay Ngài đã hành thiền hơn 55 năm.
Thiền sư nói: có những lúc chúng ta rất mệt, và buổi thiền đó tưởng như chẳng có hiệu quả gì cả. Nhưng nếu áp dụng cách kiểm tra này, khi đứng dậy sẽ nhận ra:
“Ừ nhỉ… thật ra mình vẫn thấy khá hơn một chút so với lúc bắt đầu.”
Và khi chúng ta đào sâu hơn, hiểu rõ hơn, chúng ta sẽ thấy rằng đây là điều đẹp đẽ nhất mà một con người có thể làm cho chính mình.
Ngài kể thêm, Ngài đã bắt đầu hành thiền từ 5 năm trước khi trở thành một vị sư, và từ đó đến giờ ngài chưa từng bỏ thiền. Thậm chí, Ngài đùa rằng: Ngài đã trở thành một “người nghiện thiền” rồi.
Thiền sư nhấn mạnh rằng hành thiền thật ra rất đơn giản. Sau hơn 50 năm thực hành, khi nói về thiền, ngài gói gọn trong một điều:
Thiền chỉ là thư giãn. Thư giãn tối đa có thể.
Ngài kể một kỷ niệm khi đi đến Hàn Quốc, giảng pháp tại khu vực phi quân sự giữa hai miền Triều Tiên. Sau buổi nói chuyện, ban tổ chức hỏi ngài rằng:
“Ngài có thể tặng cho khán giả một câu ngắn gọn để họ mang về ghi nhớ không?”
Và câu mà Thiền sư trao tặng, câu mà ngài muốn mọi người nhớ nhất, chính là: Hãy thư giãn. Thư giãn tới mức tối đa.
Không phải là thư giãn bình thường, mà là thư giãn sâu sắc cả thân và tâm, buông thư trọn vẹn nhất có thể.
Thiền sư nói: đó chẳng phải là một điều tuyệt đẹp để làm hay sao?
Ngài kể rằng hôm đó có khoảng 3.000 đến 4.000 người cùng hô câu ấy. Thậm chí một vị cao tăng Thái Lan nổi tiếng cũng có mặt và hòa theo, khiến khung cảnh vừa hùng tráng vừa vui vẻ.
Thiền sư kết lại bằng sự dí dỏm của Ngài - Khi ban tổ chức định chuyển sang câu hỏi tiếp theo, Ngài liền đùa:
“Khoan đã, thư giãn tối đa đã!”
- Team Phiên dịch & Ấn tống Sách khoá Thiền Kindfulness -
Namo Buddhassa 🙏🏻
Namo Dhammassa 🙏🏻
Namo Sanghassa 🙏🏻
——————

🕊️ Hỏi đáp tại khoá Thiền Kindfulness❓Câu hỏi 2: Đối diện với cái chết của người thân (Bệnh ung thư)Kính thưa sư, anh tr...
31/01/2026

🕊️ Hỏi đáp tại khoá Thiền Kindfulness

❓Câu hỏi 2: Đối diện với cái chết của người thân (Bệnh ung thư)
Kính thưa sư, anh trai con bị bệnh nặng, ung thư giai đoạn cuối. Mong sư hướng dẫn cho con nên đối diện về cái chết đang đến của người thân như thế nào cho đúng, để đúng theo Chánh pháp? Con nên quán niệm sự chết như thế nào để tâm được định tĩnh và mạnh mẽ? Con cảm ơn sư."

✅ Thiền sư Ajahn Brahm: Điều đầu tiên và là lời khuyên căn bản nhất: Cái chết là điều chắc chắn sẽ xảy ra với tất cả chúng ta. Không ai có thể tránh khỏi nó,.
Để giúp bạn hiểu cách đối diện với điều này, tôi xin kể cho bạn nghe câu chuyện của chính cuộc đời tôi.

➡️ Ký ức về sự ra đi của người Cha
Khi tôi mới 16 tuổi, vào một buổi đêm nọ, mẹ tôi đột nhiên đánh thức tôi dậy lúc nửa đêm. Bà hoảng hốt nói: "Này con, dậy đi. Mẹ không gọi được bố dậy".

Tôi vội vàng chạy vào phòng ngủ của bố mẹ. Tôi đến bên giường, cố gắng lay bố, cố gắng đánh thức ông dậy. Nhưng ông đã không bao giờ tỉnh lại nữa. Bố tôi đã qua đời ngay trong đêm.,
Và quý vị biết không? Tôi đã không khóc (I never cried). Tôi chưa bao giờ cảm thấy buồn (I was never sad).

Nói như vậy không có nghĩa là tôi vô cảm. Ngược lại, tôi yêu bố tôi vô cùng (I loved my dad very much). Bố chính là người tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi. Ông là người đã dạy tôi cách mở rộng cánh cửa trái tim, dạy cho tôi thế nào là lòng từ bi vô điều kiện – thứ tình thương mà tôi đang chia sẻ với quý vị ngày hôm nay.

Nhưng ngay trong khoảnh khắc ông mất, tôi đã có một tâm niệm và suy nghĩ rất rõ ràng: "Mình không thể khóc. Mình không thể khóc thương cho một con người tuyệt vời đến như vậy".
Bố tôi đã sống một cuộc đời vĩ đại, một cuộc đời trọn vẹn. Trong đám tang của ông, tôi không rơi lệ. Thay vào đó, trong tâm tôi thốt lên rằng: "Thật là tuyệt vời! Bố đã sống một cuộc đời quá đỗi vĩ đại. Bố đã làm rất tốt. Con cảm ơn bố vì 16 năm con được sống cùng bố, đó là những năm tháng vô cùng đáng nhớ".

➡️ Bài học từ buổi hòa nhạc của Rod Stewart
Để minh họa rõ hơn, tôi sẽ kể cho quý vị nghe về tình yêu âm nhạc của tôi trước khi đi tu. Thời đó, tôi chưa phải là một vị sư, tôi là một chàng thanh niên rất mê âm nhạc.Có một lần, tôi và anh trai đi đến một buổi biểu diễn ca nhạc nhỏ. Lúc đó, ca sĩ biểu diễn chỉ mới bắt đầu sự nghiệp nên rất ít người biết đến. Cả khán phòng chỉ có vỏn vẹn 6 người đến xem, trong đó có tôi và anh trai tôi.
Người ca sĩ đó sau này trở thành một huyền thoại nổi tiếng thế giới, đó là Rod Stewart. Nhưng lúc đó, ông ấy mới chỉ bắt đầu. Dù ít khán giả, ông ấy đã hát cực kỳ hay, cực kỳ "ngầu" (cool). Đó là một buổi trình diễn tuyệt vời.
Khi buổi hòa nhạc kết thúc, tôi và anh trai bước ra về. Chúng tôi có khóc không? Chúng tôi có than khóc rằng: "Ôi trời ơi, buổi nhạc hết mất rồi! Buồn quá đi mất!" - Không

Không! Chúng tôi không hề khóc. Thay vào đó, chúng tôi vỗ tay tán thưởng. Chúng tôi reo lên: "Tuyệt vời! Thật là một buổi trình diễn đỉnh cao!".

➡️ Áp dụng vào cái chết của người thân

Cái chết cũng giống như sự kết thúc của một buổi hòa nhạc tuyệt vời vậy.
Đây là lời khuyên của tôi dành cho bạn về người anh trai đang mắc bệnh ung thư: Hãy nhìn cuộc đời của anh ấy giống như một buổi trình diễn. Nếu anh ấy đã sống một cuộc đời tốt đẹp, đã sống trọn vẹn, thì khi anh ấy ra đi, đừng khóc. Hãy vỗ tay tán thưởng và nói: "Cảm ơn anh. Anh đã sống một cuộc đời thật tuyệt vời. Em rất hạnh phúc vì đã được làm em của anh, được đồng hành cùng anh trong 'buổi hòa nhạc' của cuộc đời này".,
Trong suốt 51 năm làm một vị sư, tôi đã chứng kiến rất nhiều người qua đời, thậm chí ngồi bên cạnh họ trong những giây phút cuối cùng.
Nếu đó là một người đã sống tốt, tôi không bao giờ khóc. Tôi tán thán công đức và cuộc đời của họ.
Tôi chỉ cảm thấy buồn nếu người đó đã sống một cuộc đời tồi tệ, lãng phí kiếp người mà thôi.,
Vì vậy, đừng bao giờ nghĩ rằng cái chết của một người thân yêu là một "ngày tồi tệ". Đó là ngày hạ màn của một vở diễn đẹp.

➡️ Lời dặn dò cuối cùng của Thiền sư
Tôi muốn hỏi quý vị một câu: Nếu một ngày nào đó tôi (Ajahn Brahm) qua đời, quý vị có buồn không?

Câu trả lời phải là: KHÔNG. Tuyệt đối không được buồn!
Nếu quý vị buồn khóc khi tôi chết, nghĩa là quý vị đã quên hết những lời tôi dạy rồi. Quý vị phải nhớ rằng, ngay cả khi Đức Phật nhập Niết bàn, những vị Thánh tăng A-la-hán không hề khóc. Các ngài biết rõ quy luật vô thường. Các ngài biết Đức Phật đã sống một cuộc đời vĩ đại nhất có thể.
Thay vì khóc lóc, các ngài đã thốt lên: "Sadhu! Sadhu! Sadhu!" (Lành thay! Lành thay! Lành thay!).,
Đó là cách đúng đắn nhất để một người Phật tử đối diện với sự ra đi của những người mình yêu thương: Bằng lòng biết ơn và sự tán thán, chứ không phải bằng nước mắt bi lụy.m

- Team Phiên dịch & Ấn tống Khoá Thiền Kindfulness tại Thiền viện Phước Sơn 28.1.2026 -

Namo Buddhassa 🙏🏻
Namo Dhammassa 🙏🏻
Namo Sanghassa 🙏🏻
——————

➡️ Cùng làm thiện Pháp nhiều hơn nữa với chúng con tại đây: https://zalo.me/g/tzmcex527

Idaṃ me puññaṃ āsavakkhayā’vahaṃ hotu.
Phước lành này của chúng con, nguyện đoạn trừ các lậu hoặc - trầm luân.

Idaṃ me puññaṃ nibbānassa paccayo hotu.
Phước lành này của chúng con, nguyện là duyên thành tựu Niết bàn.

Mama puññabhāgaṃ sabbasattānaṃ bhājemi;
Phần phước của chúng con, xin chia đều đến tất cả sinh linh.

Te sabbe me samaṃ puññabhāgaṃ labhantu.
Mong tất cả hãy thọ nhận phần phước ấy được đồng đều nhau cả thảy.

🕊️ Hỏi & Đáp tối 29.1.2026 – Khóa Thiền Kindfulness❓Làm sao tha thứ cho người thân luôn gây phiền lòng?Một thiền sinh bạ...
31/01/2026

🕊️ Hỏi & Đáp tối 29.1.2026 – Khóa Thiền Kindfulness

❓Làm sao tha thứ cho người thân luôn gây phiền lòng?

Một thiền sinh bạch hỏi Thiền sư Ajahn Brahm về một nỗi khổ rất đời thường nhưng dai dẳng. Người ấy muốn thực hành chánh niệm từ ái, muốn bao dung và tha thứ, nhưng lại đang sống trong một hoàn cảnh không dễ thoát ra, vì người thường xuyên làm mình đau lòng lại chính là người thân. Thiền sinh hỏi rằng làm sao có thể giữ được lòng từ, làm sao có thể đối xử với người ấy như một “người khách quý”, khi mỗi lần tiếp xúc lại là mỗi lần bất như ý, tổn thương và phiền muộn.

Trả lời câu hỏi ấy, Thiền sư Ajahn Brahm đưa ra một phương pháp rất thực tế, không phải kiểu lý tưởng hóa tình thương.
Ngài trích một câu nói của người Trung Quốc: “Hãy yêu một con hổ từ xa.”
Ngài giải thích rằng đôi khi, có những người ta không thể thương họ theo cách “ở gần”, bởi vì ở gần thì bị tổn thương, bị cắn xé, bị làm khổ. Nhưng điều đó không có nghĩa là ta phải nuôi hận thù hay đoạn tuyệt trong cay đắng. Ta vẫn có thể yêu thương, vẫn có thể giữ thiện tâm, chỉ là cần biết giữ khoảng cách. Nếu không thể thương gần, thì hãy thương từ xa.

Thiền sư hướng dẫn cách áp dụng rất cụ thể vào đời sống. Ngài nói rằng vào những dịp đặc biệt – như các ngày lễ, ngày Tết, hay những lần bắt buộc phải gặp nhau – ta có thể đến thăm người ấy với một trái tim đã chuẩn bị trước: chuẩn bị thật nhiều tình thương, thật nhiều tâm từ.
Và dù người ấy có nói gì, làm gì, cư xử ra sao, ta vẫn có thể trao cho họ sự tử tế, lòng tốt, sự lịch thiệp mà họ không thể từ chối.
Ta không cần cố thay đổi họ ngay lập tức. Ta chỉ cần giữ mình không rơi vào oán giận, và không để bản thân bị kéo vào vòng xoáy tiêu cực.

Để minh chứng cho sức mạnh của lòng từ ái kiên trì, Thiền sư kể lại một câu chuyện có thật tại nhà tù ở Úc – nơi Ngài thường xuyên đến dạy thiền. Có một tù nhân từng phàn nàn rằng thực hành từ ái trong tu viện thì dễ, nhưng trong nhà tù thì cực khó, vì môi trường khắc nghiệt, đầy áp lực, dễ khiến người ta phát sinh sân hận. Thiền sư hỏi anh ta một câu thẳng thắn: “Trong nhà tù này, anh ghét ai nhất?”
Tù nhân chỉ ngay vào một viên quản giáo khó chịu. Anh kể rằng viên quản giáo ấy thường xuyên làm khó dễ. Có lần vợ anh đến thăm, anh hỏi quản giáo xem vợ đến chưa. Nhưng vì nhà tù không có hệ thống loa hay tin nhắn thông báo, anh không biết phải đi đâu và khi nào được gặp. Viên quản giáo cố tình làm ngơ, không nói gì, không giúp gì. Đến khi họ thật sự gặp được nhau thì đã quá giờ thăm, coi như mất cơ hội. Và chuyện ấy xảy ra không phải một lần. Sự làm khó đó lặp đi lặp lại khiến cuộc sống của anh trong tù khốn khổ, bức bối, và nỗi ghét ngày càng lớn.

Thiền sư hỏi tiếp: công việc của anh trong tù là gì. Anh nói rằng nhiệm vụ của mình là phục vụ trà hoặc cà phê cho các quản giáo vào buổi sáng.
Nghe đến đó, Thiền sư không khuyên anh đi khiếu nại, không khuyên đối đầu, mà hướng anh sang một “chiến thuật” rất Ajahn Brahm: hãy dùng lòng từ một cách thông minh và kiên trì.

Ngài bảo anh hãy quan sát xem viên quản giáo đó thích uống cà phê kiểu gì, thích trà ra sao. Rồi mỗi lần phục vụ, hãy chuẩn bị đúng thứ người ấy thích nhất, và nói một cách tử tế: “Thưa ngài, xin mời dùng tách trà/cà phê này. Nó rất đặc biệt và tôi đã chuẩn bị riêng cho ngài.”
Lòng tốt ở đây không phải để nịnh, không phải để cầu xin, mà là để thực hành tâm từ, để phá bức tường sân hận của chính mình, và đồng thời dần dần làm mềm cái tâm cứng của đối phương.

Mỗi tuần Thiền sư đến thăm tù, Ngài đều hỏi tình hình. Tuần đầu, tù nhân nói chẳng có gì thay đổi. Viên quản giáo vẫn lạnh lùng, thậm chí không thèm nhìn mặt anh.
Thiền sư động viên: cứ tiếp tục. Rồi Ngài hỏi thêm: ngoài cà phê, ông ta có thích bánh quy không, có thích sô-cô-la không. Nếu có, hãy chuẩn bị thêm.

Sự kiên trì ấy kéo dài. Mất đến ba tháng mới thấy dấu hiệu đầu tiên. Một ngày nọ, tù nhân đem đến tách cà phê ngon tuyệt cùng vài chiếc bánh quy sô-cô-la và nói: “Thưa ngài, tôi hy vọng ngài thích bánh quy sô-cô-la này. Và tách cà phê này tôi pha đặc biệt dành cho ngài.”
Viên quản giáo chỉ lầm bầm một tiếng “Ừ.”
Thiền sư nhấn mạnh: người ngoài có thể nghĩ đó chẳng là gì, nhưng trong nhà tù thì đó là chuyện rất lớn. Bởi vì “Ừ” nghĩa là viên quản giáo đã thừa nhận sự hiện diện của người tù nhân, đã bắt đầu mở một khe cửa trong sự thù ghét.
Và rồi một tháng sau, điều kỳ diệu nhỏ bé ấy tiếp tục nảy nở. Khi tù nhân mời trà, viên quản giáo nhìn anh ta và nói: “Cảm ơn.” Một lời “cảm ơn” đơn giản, nhưng là dấu hiệu của sự chuyển hóa.
Thiền sư dùng câu chuyện đó để khẳng định rằng: lòng tốt chân thành, kiên trì và đúng cách là một sức mạnh, vì không ai có thể từ chối lòng tốt mãi mãi.

Từ đó, Thiền sư mở rộng thêm bằng những ví dụ quen thuộc trong Phật Pháp để củng cố niềm tin nơi sự chuyển hóa. Ngài nhắc đến câu chuyện tướng cướp Angulimāla – kẻ giết người đeo chuỗi ngón tay – nhưng cuối cùng cũng được Đức Phật chuyển hóa bằng lòng từ bi.
Ngài muốn nói rằng: nếu một người như vậy còn có thể thay đổi, thì một “người thân khó chịu” cũng không phải là vô vọng.

Thiền sư lại kể thêm một câu chuyện nổi tiếng trong Thiền Lâm Thái Lan: chuyện Ajahn Ganha gặp rắn Hổ Mang Chúa. Con rắn ngóc đầu lên, bành mang, cực kỳ nguy hiểm. Ở Thái Lan người ta gọi là “rắn một bước” – vì nọc độc mạnh đến mức bị cắn thì chỉ đi được một bước là chết. Không thể chạy thoát nó, vì nó còn nhanh hơn con người.

Nhưng vị sư ấy đã làm gì? Không la hét, không hù dọa, không phản ứng bằng sợ hãi. Vị ấy đưa tay lên, vuốt nhẹ đầu con rắn và nói: “Cảm ơn con vì đã đến thăm ta”.
Rất nhiều vị sư khác đã chứng kiến việc ấy.
Thiền sư Ajahn Brahm kể lại một cách hài hước, còn trêu đại chúng rằng ai từng chạm vào đầu rắn chưa, cứ thử đi, rắn sẽ không cắn đâu, bởi vì rắn cũng thích điều đó, vì hiếm có ai dám vuốt đầu nó.
Nhưng ẩn sau sự hài hước ấy là một thông điệp rất sâu: khi tâm không có sân, không có sợ, thì sự hiện diện của ta trở thành một năng lượng an lành, và ngay cả loài nguy hiểm cũng không muốn làm hại.

Cuối cùng, Thiền sư kể lại một trải nghiệm rất “nhạy cảm” và hài hước của chính mình để minh họa cho thái độ không sợ hãi và lấy tâm từ làm gốc.
Một buổi sáng sớm khi đang hành thiền ở vùng Đông Bắc Thái Lan, Ngài đi vào nhà vệ sinh kiểu ngồi xổm trong rừng. Ngài nhìn xuống và thấy một vật giống như khúc cây. Ngài… đi tiểu vào đó. Nhưng bất ngờ, “khúc cây” bắt đầu di chuyển. Khi ấy Thiền sư mới nhận ra: đó là một con rắn có nọc độc, và cái miệng của nó lại ở rất gần một bộ phận vô cùng nhạy cảm của đàn ông.
Thiền sư hỏi đại chúng: “Thầy có sợ không?”
Không.
“Con rắn có cắn thầy không?”
Không.
Và Thiền sư kết luận một cách dí dỏm rằng con rắn ấy dường như còn “hạnh phúc”, vì đang được ban phước bằng dòng nước ấm từ một vị sư.
Ngài nói đùa rằng có rất nhiều con rắn đang chờ được ban phước.

Nhưng điều Thiền sư muốn nhắn nhủ không nằm ở câu chuyện vui. Thông điệp nằm ở chỗ này: khi tâm không còn sợ hãi, không còn chống đối, tràn đầy chấp nhận và từ ái, thì ngay cả thứ nguy hiểm nhất cũng không nhất thiết làm hại ta. Và điều đó cũng đúng với những “con hổ” trong gia đình ta: những người thân khó tính, gây phiền lòng, luôn làm ta bất như ý.

Vì vậy, lời dạy của Thiền sư là: hãy biết giữ khoảng cách đúng mức, hãy yêu thương từ xa khi cần, hãy nuôi dưỡng tâm từ trước khi gặp, và kiên trì trao đi lòng tốt. Không phải để chịu đựng một cách yếu đuối, mà để giữ tâm mình tự do khỏi sân hận, và để tạo điều kiện cho sự chuyển hóa – dù chậm – nhưng có thật.

- Team Phiên dịch & Ấn tống sách khoá Thiền Kindfulness -

Namo Buddhassa 🙏🏻
Namo Dhammassa 🙏🏻
Namo Sanghassa 🙏🏻

Address

Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tuệ Lan posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram

Category