27/01/2026
[DÒNG TÂM TRẠNG LÚC 2 GIỜ SÁNG]
__________________
12 giờ đêm, đèn phòng đã tắt, laptop đã gập. Bạn cuộn mình trong chăn cùng ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt mệt mỏi. Mắt bạn díp lại, cơ thể gào thét đòi nghỉ ngơi sau một ngày dài vật lộn với bài học tập, thi cử và deadline. Bạn biết rõ sáng mai có tiết học lúc 7 rưỡi sáng. Bạn biết mình sẽ biến thành một "zombie" vật vờ nếu không ngủ ngay bây giờ. Nhưng ngón tay vẫn lướt nhanh trên màn hình với suy nghĩ rằng: “Một video TikTok nữa thôi. Một chap truyện nữa thôi. Một vòng Instagram nữa thôi…”. Và rồi 2 giờ sáng. Bạn không mất ngủ, bạn chỉ là không muốn ngủ.
Nếu bạn thấy hình ảnh của mình trong câu chuyện này thì bạn không cô đơn đâu. Bởi vì chúng ta đang cùng nhau tham gia vào một cuộc nổi loạn thầm lặng mang tên: Revenge Bedtime Procrastination (RBP - Trì hoãn giấc ngủ để trả thù). Thuật ngữ này lần đầu được phổ biến rộng rãi bởi nhà báo Daphne K. Lee, nhằm mô tả hành động cố tình thức khuya dù biết sẽ mệt mỏi vào hôm sau, chỉ để tìm lại cảm giác tự do mà mình đã đánh mất vào ban ngày.
Tại sao lại là “trả thù”? Ta đang trả thù ai? Kẻ thù không ai khác chính là thời gian ban ngày của bạn. Hãy thử nhìn lại lịch trình một ngày của chúng ta, sáng lên giảng đường, chiều đi làm thêm, tối chạy deadline. Suốt cả ngày, thời gian của bạn không thuộc về bạn. Bạn cảm thấy nó thuộc về học tập, về trách nhiệm, về tương lai. Cuộc sống của bạn như một cỗ máy được lập trình sẵn.
Chỉ khi màn đêm buông xuống, thế giới im lặng, không ai nhắn tin, không ai gọi điện, bạn mới thực sự cảm thấy “được làm chủ”. Màn đêm trở thành vùng an toàn thiêng liêng. Việc thức khuya lúc này không phải là chứng mất ngủ, mà là một sự phản kháng tâm lý. Bạn từ chối đi ngủ để níu kéo chút tự do ít ỏi còn sót lại. Bạn lướt web vô thức không phải vì nội dung đó hay, mà vì cảm giác: “Tôi đang được chọn làm điều tôi thích”.
Nhưng sự tự do ảo này là một cái bẫy. Dưới góc độ tâm lý học, RBP là nỗ lực tuyệt vọng để tìm lại cảm giác kiểm soát - một cơ chế đối phó kém lành mạnh. Nó giống như việc bạn đang vay tín dụng đen vậy. Bạn vay thời gian của ngày mai để tiêu xài cho cảm xúc của hôm nay. Khoảnh khắc lướt điện thoại trong đêm mang lại sự thỏa mãn tức thời, nhưng “lãi suất” bạn phải trả là sự kiệt quệ về thể chất và tinh thần, từ đó dẫn đến một ngày làm việc kém hiệu quả tiếp theo. Và vì ngày hôm sau kém hiệu quả, bạn lại cảm thấy mất kiểm soát, và đêm đến bạn lại tiếp tục thức để “bù đắp” cho bản thân. Đó là một vòng lặp luẩn quẩn không lối thoát.
Vậy làm sao để "làm hoà" với giấc ngủ? Hãy thử thương lượng lại với bản thân mình. Đừng đợi đến 11h đêm mới bắt đầu sống cho bản thân. Hãy tạo những khoảng nghỉ nhỏ trong ngày. Dành 15 phút để làm điều mình thích, hoàn toàn tách biệt khỏi học tập hay công việc. Khi nhu cầu giải trí được nạp dần trong ngày, cơn khát tự do vào ban đêm sẽ dịu đi.
Giấc ngủ không phải dấu chấm hết của niềm vui, mà là bộ sạc để ngày mai bạn có đủ năng lượng tận hưởng cuộc sống rực rỡ. Đừng để sự “trả thù” đêm nay cướp đi cơ hội tỏa sáng của bạn vào ngày mai nhé. Chúc bạn đêm nay có một giấc ngủ “hòa bình”.
____________________
Mọi thắc mắc xin vui lòng liên hệ:
Facebook: https://www.facebook.com/usth.lalisiere.club
Email: lalisiere.club@usth.edu.vn
Hotline:
0868268434 - Đặng Thảo Nguyên [Chủ tịch]
0869490854 - Phạm Thủy Nguyên [Phó chủ tịch]
0773202616 - Nguyễn Dương Quỳnh Nhi [Phó chủ tịch]