26/01/2026
Mỗi người trong chúng ta đều có cách cho đi và tiếp nhận sự quan tâm rất khác nhau. Nhưng trong cuộc sống hằng ngày, ta thường mong người khác tự hiểu mình cần gì — dù đôi khi chính ta cũng chưa từng nói ra.
Có lẽ cuộc sống trở nên “bất công” không phải vì người khác vô tâm, mà vì ta kỳ vọng sự thấu hiểu mà không dám bày tỏ. Khi không nói, ta dễ mang cảm giác thiệt thòi; khi so sánh, ta lại càng xa chính mình hơn.
Biết đâu, học cách trung thực với cảm xúc của bản thân — dám nói ra điều mình cần — cũng chính là một cách trân trọng và bảo vệ mình. Và từ đó, những kết nối cũng trở nên công bằng hơn, theo cách rất riêng của mỗi người.
Hẹn gặp bạn tại The Link vào Thứ Ba này nhé ✨
—————————————————————
Each of us has our own way of giving and receiving care. Yet in everyday life, we often expect others to understand what we need — even when we’ve never said it out loud.
Perhaps life feels “unfair” not because people don’t care, but because we hope for understanding without expression. When we stay silent, we carry a sense of being shortchanged; when we compare, we drift even further away from ourselves.
Maybe learning to be honest with our own emotions — and having the courage to voice what we need — is also a way of honoring and protecting ourselves. And from there, our connections may begin to feel fairer, in their own unique way.
See you this Tuesday at The Link ✨