Sách Sadhguru & Osho - Yoga & Thiền

Sách Sadhguru & Osho - Yoga & Thiền Chia sẻ bài giảng của hai bậc thầy Sadhguru và Osho. Giới thiệu sách tới người tìm kiếm. Tại đây có trọn bộ sách Sadhguru Tiếng Việt.

🔥Người hỏi: Luật hấp dẫn thật sự hoạt động như thế nào?Sadhguru: Nó không hoạt động.Người hỏi: Vậy cái gì mới hoạt động?...
16/10/2025

🔥Người hỏi: Luật hấp dẫn thật sự hoạt động như thế nào?

Sadhguru: Nó không hoạt động.

Người hỏi: Vậy cái gì mới hoạt động? Con người có thể tự thiết kế số phận của mình không?

Sadhguru: Bạn có thể quyết định số phận của mình — và bạn nên làm như vậy, vì đó chính là ý nghĩa của việc làm người. Tất cả các loài sinh vật khác trên hành tinh này đều sống theo những chu kỳ mang tính bắt buộc. Với chúng, điều đó là ổn, vì chúng chỉ có thể sống như thế. Thực ra, nếu bạn nhìn lại cuộc sống của mình, bạn cũng không làm điều gì khác biệt lắm so với những sinh vật khác. Chúng được sinh ra – bạn cũng được sinh ra. Chúng lớn lên – bạn cũng lớn lên. Chúng sinh sản – bạn cũng sinh sản. Chúng chết – bạn cũng chết. Không có gì khác biệt lớn lao, ngoại trừ việc con người có thể làm tất cả những điều đơn giản ấy một cách có ý thức. Đó chính là điều đặc biệt của con người.

Nếu bạn điều khiển bàn tay mình một cách có ý thức, bàn tay ấy sẽ làm điều bạn muốn. Nếu bạn điều khiển được suy nghĩ mình một cách có ý thức, nó cũng sẽ làm điều bạn muốn. Nếu suy nghĩ của bạn thực sự làm điều bạn muốn, bạn sẽ giữ cho mình luôn phúc lạc, chứ không phải khổ sở. Nếu bạn phúc lạc, cuộc đời bạn sẽ không còn là hành trình theo đuổi hạnh phúc nữa. Những thứ mà người ta cho là điều lớn lao nhất trong đời – như sự bình an hay niềm vui – sẽ không còn mang nhiều ý nghĩa với bạn khi bạn là phúc lạc.

Khi điều đó xảy ra, toàn bộ tiến trình sống của bạn sẽ trở nên nhẹ nhàng, thư thái. Hiện giờ, bạn giống như một con hổ đang rình mồi – lúc nào cũng phải giành lấy một điều gì đó. Nhưng thực ra, chẳng có gì để đạt được. Nếu bạn ngồi đây, cuộc sống của bạn đã trọn vẹn – giờ đây nó hoàn toàn thoải mái. Khi ở trong trạng thái thoải mái này, nó sẽ trở nên nhạy bén, tiếp nhận. Lúc này, việc theo đuổi nghề nghiệp, kiếm tiền, thậm chí cả việc vui vẻ hay yêu đương – tất cả đều trở nên nhỏ bé, bởi vì mức độ dễ chịu cao nhất đang diễn ra với bạn chỉ bởi việc ngồi đây.

Với một cuộc sống như vậy, bạn sẽ làm gì? Tự nhiên bạn sẽ bắt đầu khám phá những điều nằm ngoài sự nhận thức hiện tại của mình. Đây là cách quá trình tâm linh bắt đầu; đây là cách bạn làm chủ cuộc sống của mình.

Khi bạn làm chủ chính mình, bạn sẽ không còn theo đuổi hạnh phúc; bạn không còn căng thẳng về bất cứ điều gì; không còn thanh gươm nào treo lơ lửng trên đầu bạn. Bạn sẽ làm mọi thứ một cách trọn vẹn, hết mình.

Bất kể điều gì xảy ra, bạn biết rằng mình vẫn sẽ ổn. Khi đó, bạn sẽ tự nhiên làm mọi việc một cách tuyệt vời, vì bạn hoàn toàn không còn lo nghĩ hay toan tính cá nhân nữa. Bạn sẽ làm điều cần làm, mà chẳng phải gắng sức. Điều mà người khác coi là thành tựu to lớn, bạn sẽ thực hiện một cách vui tươi và chơi đùa.

🍂 Isha.sadhguru.org

🔥Trí tưởng tượng là một thứ mà bạn có và bạn có thể làm nó theo bất kỳ cách nào bạn muốn. Tại sao bạn lại làm cho nó trở...
15/10/2025

🔥Trí tưởng tượng là một thứ mà bạn có và bạn có thể làm nó theo bất kỳ cách nào bạn muốn. Tại sao bạn lại làm cho nó trở nên khủng khiếp và đáng sợ?

Người hỏi: Vai trò của trí tưởng tượng trong cuộc sống của chúng ta là gì? Có quan trọng không khi làm cho trí tưởng tượng của chúng ta trở nên thú vị?

Sadhguru: Chúng ta không biết liệu chúng ta có thể làm cho cuộc sống của mình dễ chịu hay không. Ít nhất chúng ta có thể làm cho trí tưởng tượng của mình dễ chịu, đúng không? Nếu bạn làm cho trí tưởng tượng của mình xấu xí đến mức bạn luôn nhìn thấy những điều khủng khiếp, thì chúng ta cần phải làm việc trên nó. Bạn cần một cuộc đại tu hoàn toàn, bởi vì trí tưởng tượng là một chút tự do mà bạn có. Bạn không thể bay đi ngay bây giờ, nhưng bạn có thể bay trong trí tưởng tượng của mình. Bạn không thể trở thành một vị vua hay một nữ hoàng ngay bây giờ, nhưng bạn có thể trở thành người như vậy trong trí tưởng tượng của mình. Bạn không thể, bạn biết, trở thành Chúa ngay bây giờ, nhưng bạn có thể trở thành Chúa trong trí tưởng tượng của mình.

Bất cứ điều gì bạn muốn, bạn có thể trở thành trong trí tưởng tượng của mình. Thật không may, bạn đang sử dụng trí tưởng tượng của mình để tạo ra những điều khủng khiếp cho chính mình.

Các khía cạnh khác của cuộc sống của bạn thì không linh động như vậy; chúng không nằm trong tay bạn nhiều như trí tưởng tượng của bạn có. Các tình huống cuộc sống của bạn, cơ thể của bạn, hơi thở của bạn, tâm trí của bạn, các khía cạnh khác của tâm trí, là không nằm trong tay bạn nhiều như vậy. Trí tưởng tượng là một thứ mà nó hoàn toàn nằm trong tay bạn. Nhưng ngay cả với điều đó, nếu bạn tạo ra những điều khủng khiếp với nó, chẳng hạn như sợ hãi, điều đó có nghĩa là bạn đã có một trí tưởng tượng rất tiêu cực.

Có hai đứa trẻ sinh đôi giống hệt nhau. Giữa hai đứa, điều duy nhất giống nhau là ngoại hình của chúng. Trong mọi thứ khác, chúng trái ngược nhau. Một đứa thì bi quan hoàn toàn; một đứa thì lạc quan như nắng trong mưa. Người cha của hai đứa trẻ sinh đôi này luôn bối rối không biết phải đối xử với chúng như thế nào.

Vậy là sinh nhật lần thứ mười bốn của cặp song sinh đã đến. Sau khi suy nghĩ rất nhiều, người cha quyết định tổ chức sinh nhật theo cách này: đối với người bi quan về ngày tận thế, ông đã mua tất cả những món quà mà ông có thể mua. Mọi loại đồ chơi, mọi loại quà tặng mà có sẵn trong các cửa hàng, ông đã mang đến và chất đống trong phòng con trai mình và sơn tất cả các bức tường với dòng chữ 'Chúc mừng sinh nhật, Chúc mừng sinh nhật.'

Đối với cậu bé lạc quan, ông mang một đống phân ngựa và đặt nó trong phòng của cậu. Sau đó, ông để những cậu bé này về phòng của chúng sau bữa tối. Ông rất tò mò muốn biết điều gì sẽ xảy ra. Ông lặng lẽ rón rén và lắng nghe những gì đang xảy ra trong các phòng. Ông đến phòng của cậu bé bi quan và nghe thấy cậu bé khóc hết nước mắt. Không thể chịu đựng được, ông mở cửa và nói, "Có chuyện gì vậy? Cha đã mua cho con tất cả những món quà. Cha đã mua cho con mọi thứ mà bất kỳ ai có thể tưởng tượng được. Tại sao con lại khóc?"

Cậu bé, người thực sự đang khóc rất nhiều, nói, "Bây giờ con phải đọc hướng dẫn sử dụng cho tất cả những món đồ chơi này. Pin sẽ hết, và ngày nào con cũng phải thay pin. Bạn bè con sẽ đến và lấy trộm rất nhiều đồ chơi. Con phải chia sẻ đồ chơi với chúng và nhiều món sẽ bị hỏng sau một thời gian." Cậu bé cứ tiếp tục như vậy; cậu khóc và khóc.

Người cha, cảm thấy hoàn toàn vô vọng, đã an ủi cậu bé và đưa cậu bé đi ngủ. Ông bước ra khỏi phòng và nghĩ, "Được rồi, để mình xem chuyện gì đang xảy ra với đống phân ngựa." Nếu đây là điều đã xảy ra với những món quà tuyệt vời nhất, vậy thì chuyện gì sẽ xảy ra với đống phân ngựa? Ông đến gần phòng cậu bé và nghe thấy cậu bé đang hát và nhảy trong phòng. Ông mở cửa và thấy cậu bé đang nhảy trên đống phân ngựa. Ông nổi giận. "Con đang nhảy vì cái gì vậy, và trên đống phân ngựa này sao?" Cậu bé nói, "Chắc chắn phải có một con ngựa con ở gần đây." (Cười)

Vậy nên, ít nhất trí tưởng tượng của bạn có thể làm cho mọi thứ trở nên dễ chịu và đẹp đẽ. Có thể chúng ta không thể thay đổi môi trường xung quanh hoặc những người xung quanh chúng ta ngay lập tức; có thể chúng ta không thể thay đổi các chính trị gia của mình hoặc tình hình thế giới ngay lập tức; nhưng ít nhất trí tưởng tượng của chúng ta có thể làm cho mọi thứ trở nên tuyệt vời và đẹp đẽ. Trí tưởng tượng là một thứ mà bạn có và bạn có thể làm nó theo bất kỳ cách nào bạn muốn. Tại sao bạn lại làm cho nó trở nên khủng khiếp và đáng sợ?

🍂 Trích từ sách Sadhguru.

🔥 "Tất cả những gì bạn muốn là được vui vẻ và phúc lạc bên trong mình, nhưng bạn muốn đi khắp thế giới và đến đó... Nếu ...
13/10/2025

🔥 "Tất cả những gì bạn muốn là được vui vẻ và phúc lạc bên trong mình, nhưng bạn muốn đi khắp thế giới và đến đó... Nếu nó nằm trong bạn, tất cả những gì bạn phải làm là quay lại và đối mặt với nó."

Người hỏi: Câu hỏi này là về sự nhận ra bản thân. Làm sao tôi đạt được điều đó?

Sadhguru: Ồ. Bạn đang hỏi một câu hỏi rất lớn, theo cách rất bình thường. (Cười) Tại sao bạn muốn nhận ra bản thân? Để được hạnh phúc?

Người hỏi: Vâng.

Sadhguru: Vậy chúng ta hãy giải quyết vấn đề trực tiếp. Cho dù bạn đang cố gắng kiếm tiền, hay bạn đang cố gắng tạo dựng tên tuổi cho bản thân, hay bạn đang xây dựng gia đình, hay bạn đang đến đền chùa, hay bạn đang đến quán bar - mọi thứ bạn làm đều là để theo đuổi hạnh phúc. Một số người nghĩ rằng con đường đến hạnh phúc là thông qua thiên đường; một số khác lại nghĩ rằng đó là thông qua đĩa thức ăn. Một số khác lại nghĩ rằng hạnh phúc là thông qua chai rượu, một số khác lại nghĩ rằng đó là thông qua việc có chồng, vợ hoặc con. Mọi người đều đang cố gắng đạt được điều đó theo rất nhiều cách khác nhau. Bây giờ, con đường của bạn là sự nhận ra bản thân. Tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta giải quyết vấn đề này một cách trực tiếp.

Trong thế giới xung quanh, bạn có thể đã đồng nhất với rất nhiều, rất nhiều thứ, nhưng tại thời điểm này, khi bạn chỉ ngồi đây, nếu bạn nhìn vào chính mình, bạn chỉ là một lượng năng lượng sống nhất định. Hãy xem, bạn nghĩ, "Tôi là đàn ông," "Tôi là phụ nữ," "Tôi là cái này," "Tôi là cái kia," khi liên quan đến một cái gì đó. Nhưng trong trải nghiệm sống của bạn, tại thời điểm này, nếu bạn chỉ ngồi đây, thế giới biến mất. Ngay bây giờ bạn chỉ là một lượng năng lượng sống nhất định, và bạn đang hoạt động như vậy.

Năng lượng sống này, cái mà bạn gọi là 'bản thân mình' ngay lúc này, đôi khi nó có vui vẻ không? Đôi khi nó rất vui vẻ; đôi khi nó hoàn toàn khốn khổ. Đôi khi nó bình yên, đôi khi rất hỗn loạn. Đôi khi nó trải qua đau khổ, lúc khác lại trải qua sự sung sướng. Vì vậy, năng lượng sống này có khả năng của tất cả những điều này. Năng lượng sống của bạn có khả năng của cả hai - quằn quại và ngây ngất, khổ sở và vui sướng, bình yên và hỗn loạn. Nó có khả năng của tất cả những điều này.

Nếu bạn được lựa chọn cách thể hiện năng lượng sống của mình ngay lúc này, bạn sẽ chọn gì: khổ sở hay vui sướng?

Người hỏi: Vui sướng.

Sadhguru: Chừng đó trí thông minh bạn có. Mọi người đều có chừng đó trí thông minh. Không ai phải dạy bạn bất kỳ triết lý nào, như "Hãy chọn niềm vui, đừng chọn đau khổ." Bạn có cần những câu kinh như vậy không? Không, bởi vì chính sự sống trong bạn là đang khao khát được vui vẻ. Đây không phải là ý tưởng của ai đó rằng bạn phải hạnh phúc. Chính sự sống trong bạn là đang khao khát được vui vẻ. Vì vậy, việc muốn được vui vẻ không phải là mục tiêu của ai đó, không phải ý tưởng của ai đó, không phải triết lý của ai đó. Đó là niềm khao khát của bản thân sự sống theo một cách nhất định. Giống như một bông hoa muốn nở, sự sống bên trong bạn là liên tục tìm cách để được vui vẻ nhất như nó có thể, nhưng bạn đang làm mọi cách để đánh bại điều đó.

Nếu niềm vui là điều bạn đang tìm kiếm, nếu cực lạc là điều bạn đang tìm kiếm, bạn chỉ phải thấy rằng bạn phải vận hành năng lượng sống của mình theo cách bạn muốn; năng lượng sống của bạn phải hoạt động theo cách bạn muốn chúng hoạt động. Nếu chúng là vậy, thì sự đau khổ sẽ không nảy sinh trong cuộc sống của bạn. Vì vậy, đó là những gì bạn cần làm ngay bây giờ. Bạn cần thấy rằng cơ thể, tâm trí và năng lượng sống của bạn phải hoạt động theo cách bạn muốn chúng hoạt động.

Những gì chúng ta gọi là sự nhận ra bản thân không phải là về việc được hạnh phúc. Bạn rất hạnh phúc, nhưng bạn muốn vượt ra ngoài điều đó. Bạn không cố gắng sống tốt cuộc sống của mình. Dù sao thì bạn cũng đã làm như vậy rồi, nhưng bạn muốn biết chính cội nguồn của sự sống. Chỉ khi đó bạn mới nói về sự nhận ra bản thân (hay sự giác ngộ). Ngay bây giờ nếu bạn chỉ đang cố gắng để sống tốt, đừng nói về tất cả những điều vô nghĩa này. Đừng nói về Chúa, về sự giác ngộ, về tất cả những điều vô nghĩa này, khi bạn chỉ đang cố gắng để sống tốt. Bạn chỉ cần học cách sử dụng cơ thể, tâm trí và năng lượng của mình một cách hợp lý, và bạn sẽ sống tốt.

Bây giờ giả sử việc sống tốt là chưa đủ đối với bạn; bạn muốn biết chính nguồn gốc của sự sống. Bạn thậm chí sẵn sàng ném đi việc sống tốt để biết nguồn gốc của sự sống. Đây là lúc bạn đang tìm kiếm sự nhận ra bản thân, được chứ? Ngay bây giờ, bạn chỉ đang tìm cách để sống tốt. Vì vậy, hãy tiếp cận nó một cách trực tiếp. Tại sao bạn muốn đi qua thiên đường vì điều đó? Bạn muốn hạnh phúc, tại sao bạn không giải quyết nó trực tiếp? Tại sao bạn muốn định tuyến nó thông qua thiên đường, hoặc bất cứ điều gì khác vì vấn đề đó? Tốt hơn là bạn nên tiếp cận trực tiếp vì bạn đã thấy rằng nó là nằm trong bạn. Bạn không cần phải đi khắp thế giới và đến đây để nhận ra những gì là nằm trong bạn.

Có lần chuyện xảy ra rằng một ai đó đã đến gần Trung tâm Yoga ở Ấn Độ và hỏi một cậu bé làng địa phương: "Bao xa nữa để đến được trung tâm Yoga Isha?"

Cậu bé nói, "24.996 dặm." "Cái gì, xa thế sao?"

"Đúng vậy, theo cách ông đang đi, thì xa thế đấy. Nếu ông quay lại, chỉ còn bốn dặm thôi."

Vậy nên đây là những gì bạn đang làm với chính mình. Tất cả những gì bạn muốn làm là được vui vẻ và phúc lạc bên trong chính bạn, nhưng bạn muốn đi khắp thế giới để có được điều đó. Bởi thời gian khi bạn đi khắp thế giới, bạn có thể đã chết. Bạn không có tuổi thọ một triệu năm. Cuộc sống của con người rất ngắn ngủi. Nếu bạn có tuổi thọ một triệu năm, bạn có thể đi khắp thế giới và đến đó; nhưng điều đó vẫn không có ý nghĩa gì. Khi nó là ở bên trong bạn, liệu bạn có thấy việc đi khắp thế giới để được vui vẻ có tạo ra bất kỳ ý nghĩa nào không? Chỉ có kẻ ngốc mới làm điều đó. Nếu nó là ở bên trong bạn, tất cả những gì bạn phải làm là quay lại và đối mặt với nó.

Mọi trải nghiệm, dù là trải nghiệm đau khổ hay cực lạc, đều đang diễn ra bên trong bạn. Vì vậy, hãy đối mặt với chúng. Học cách giải quyết các vấn đề của bạn một cách trực tiếp, không phải theo cách vòng vo. Bạn có đủ năng lượng để du hành 24.996 dặm không? Không. Hầu hết mọi người sẽ chết trên đường đi.

🍂 Trích từ sách Sadhguru.

🔥"Khi bạn biết được nỗi đau của sự vô minh; khi bạn thực sự biết được nỗi đau của sự vô minh, thì một bậc thầy sẽ xuất h...
12/10/2025

🔥"Khi bạn biết được nỗi đau của sự vô minh; khi bạn thực sự biết được nỗi đau của sự vô minh, thì một bậc thầy sẽ xuất hiện."

Tâm linh cũng giống như mọi thứ khác trong cuộc sống của bạn. Thông thường trong cuộc sống của bạn, khi bạn hoàn thành với một việc, thì việc tiếp theo bắt đầu. Chỉ theo cùng cách, khi bạn hoàn thành với mọi thứ khác, thì quá trình tâm linh bắt đầu. Khi bạn nhìn vào những điều cơ bản của cuộc sống, bạn sẽ thấy tâm linh là rất giống với tình dục. Ví dụ, khi bạn lên mười bốn tuổi, đột nhiên tất cả những thứ nhỏ bé mà đã từng có ý nghĩa rất lớn đối với bạn khi còn nhỏ, như chú gấu bông của bạn, đều bị ném vào thùng rác. Chú gấu bông được cho vào thùng rác, và tất cả những trò chơi trẻ con đều biến mất.

Khi một mức độ nhận biết nhất định nảy sinh trong bạn, bạn đột nhiên biết rằng những trò chơi nhỏ bé không còn làm bạn thỏa mãn nữa. Khi bạn lên mười bốn tuổi, những gì bạn từng nghĩ là quan trọng cho đến lúc đó đã trở nên tầm thường; đột nhiên nó không còn có ý nghĩa gì nhiều với bạn nữa. Bạn đã tìm thấy những 'điều lớn lao'. Khi mọi thứ trở nên tầm thường trong cuộc sống của bạn, bạn đang chuyển sang tâm linh. Những điều được gọi là lớn lao trong cuộc sống của bạn trở nên tầm thường khi tâm linh nảy sinh. Ở đó, các hormone trong bạn là dấu hiệu của sự trưởng thành; ở đây chỉ duy nhất sự nhận biết mới có thể tạo ra sự trưởng thành này.

Khi bạn có sự nhận biết để nhìn thấu qua nhiều hoạt động khác nhau của cuộc sống, nhiều sự thúc ép khác nhau của cuộc sống, nhiều sự khát khao khác nhau của cuộc sống, khi bạn thấy chúng chỉ đơn giản là một câu chuyện vô nghĩa vô tận cái mà không thực sự dẫn bạn đến bất cứ điều gì cụ thể, thế thì quá trình tâm linh có thể bắt đầu. Bạn đã ở trong những trò chơi vô tận này trong năm mươi đến sáu mươi năm và chúng không hề đưa bạn di chuyển lấy một inch hướng đến một điều gì đó có ý nghĩa. Hoặc là bạn trải qua cuộc sống và nhận ra điều đó trên giường chết của mình, hoặc bạn nhận ra điều đó khi bạn bắt đầu cuộc sống, hoặc bạn nhận ra điều đó khi bạn đang ở khoảng giữa cuộc đời và vẫn còn thời gian trong tay bạn. Vậy nên quá trình tâm linh phải bắt đầu ở đâu đó, nhưng niềm khát khao để vượt ra ngoài những giới hạn mà bạn đang sống thì luôn có đó.

Mỗi thứ nhỏ nhặt trong cuộc sống của chúng ta, khi chúng ta hoàn toàn đắm chìm vào nó, có vẻ như nó là tất cả mọi thứ, đúng không? Từ việc ăn những gì chúng ta muốn, đến việc làm những gì chúng ta muốn, đến các mối quan hệ và tất cả những thứ đó - bất cứ khi nào chúng ta tham gia vào bất kỳ hoạt động nào trong số này, có vẻ như nó là tất cả và là điểm cuối cùng của cuộc sống. Nếu chúng ta vươn lên một chút và nhìn vào chúng, đột nhiên tất cả chúng trở thành những thứ nhỏ nhặt, và chúng ta tự hỏi, "Cái quái gì sao chúng ta lại ở trong chuyện này?"

Vì vậy, khi câu hỏi này bắt đầu nảy sinh - "Tại sao tôi lại mắc kẹt trong tất cả những điều nhỏ nhặt này?" - thế thì quá trình tâm linh đã bắt đầu. Thật không may, hầu hết mọi người đều chịu đựng tâm linh của họ một cách vô thức. Tôi nói 'chịu đựng' bởi vì khi bạn vô thức tìm kiếm Sự thật cao nhất, nó sẽ khiến bạn trải qua đủ thứ vô nghĩa trong cuộc sống của mình. Bạn thực sự phải có sức chịu đựng lớn để có thể trải qua mọi thứ - từ việc chuẩn bị bữa ăn sáng đến việc mua sắm trong trung tâm thương mại và việc kết hôn hoặc bất cứ điều gì khác. Rốt cuộc, mọi người đều đang tìm kiếm sự viên mãn, phải không? Cho dù bạn đang tìm kiếm sự viên mãn một cách có ý thức hay vô thức, thì đó là sự khác biệt duy nhất.

Sự thật không phải là một kết luận. Sự thật không phải là nơi bạn đến. Nó không phải là một đích đến; nó chỉ là một trải nghiệm sống. Bạn không thể đạt được Sự thật. Bạn không bao giờ có thể đạt được Sự thật nhưng bạn có thể trở thành Sự thật. Nếu bạn vứt bỏ mọi điều vô nghĩa của mình, bạn là Sự thật. Nếu bạn vứt bỏ mọi sự giới hạn của mình, bạn là cái đó; nhưng bạn không bao giờ có thể đến được đó. Nó không phải là một kết luận. Bạn chỉ trở thành Sự thật. Nếu bạn sẵn sàng để nhìn cuộc sống, trải nghiệm cuộc sống vượt ra ngoài mọi sự giới hạn mà bạn đã thu được trong quá trình sống, thế thì bạn là Sự thật.

Có lẽ từ tiếng Anh, 'truth' 'sự thật', tạo ra rất nhiều sự hiểu lầm, bởi vì nếu bạn nói về sự thật, bạn sẽ phải nói về sự dối trá. Vì vậy, từ tiếng Anh 'truth' không thực sự nói lên điều đó. Một từ thích hợp sẽ là trong tiếng Phạn, nơi có một thứ gọi là 'rithambhara'. Hoặc, khi một người ở trong trạng thái đó, nó được gọi là 'rithambhara pragna'. Một người mà nhận biết được rithambhara là rithambhara pragna. Ritha có nghĩa là 'cái mà là nền tảng của mọi thứ'. Cơ sở vũ trụ của sự sống là ritha. Bất kể điều vô nghĩa nào bạn tin rằng mình là, về cơ bản bạn là sự sống, phải không?

Nếu bạn là sự sống, thì nền tảng của sự sống chắc chắn phải ở một nơi nào đó mà bạn có thể tiếp cận được. Cho dù nó được bắt rễ từ đây, hay trên bầu trời, hay bất kỳ nơi nào khác, thì nó phải được bắt rễ từ đâu đó, đúng không? Nó phải được kết nối; cái mà là sự sống phải luôn trong tiếp xúc với nguồn gốc của những gì nó là. Cái mà là nguồn gốc của con người bạn chính là Sự thật. Nó luôn ở đó; chỉ là nó bị che phủ bởi đống mà bạn đã thu thập được dưới dạng cơ thể và tâm trí của bạn.

Vì vậy, quá trình tìm kiếm điều tối thượng này là đơn giản, nhưng đồng thời, hầu hết con người trên hành tinh này không may lại trải nghiệm nó như một quá trình phức tạp và bất khả thi nhất. Quá trình này là đơn giản vì những gì bạn đang tìm kiếm là được ẩn chứa bên trong bạn. Khi tôi nói "bạn", ý tôi là những thứ mà bạn đã đồng nhất với ngay lúc này - trong chính cơ thể bạn, trong chính tâm trí bạn, trong bất cứ thứ gì bạn trải nghiệm như là "bản thân mình". Và tất cả những gì mà bạn đã thu thập được dưới dạng cơ thể, hoặc dưới dạng tâm trí, là luôn tập trung vào bên ngoài. Ngay lúc này, tất cả các tính năng, mọi khía cạnh của những gì bạn biết như "bản thân mình", đều hướng ra bên ngoài.

Vậy thì, hãy nói về niềm khao khát đã dâng lên trong bạn rằng bạn muốn biết, bạn thực sự muốn biết. Tôi biết rằng đôi khi niềm khao khát này bùng lên và lại bị lạc vào vòng xoáy hàng ngày. Bản chất của tâm trí và cơ thể là như vậy, ngay cả những quá trình đơn giản nhất của cuộc sống cũng có thể trở nên rất rối rắm. Những điều đơn giản, chẳng hạn như việc thức dậy vào buổi sáng, kéo rèm lên, đánh răng, sử dụng nhà vệ sinh, ăn sáng, đi làm, tất cả những điều nhỏ nhặt này đều có thể trở nên rất rối rắm. Từ lúc bạn thức dậy cho đến khi hoàn thành xong bữa sáng, chỉ mất khoảng một hoặc hai giờ, bạn đang ở đỉnh điểm của sự kích động, phải không? Chưa có gì xảy ra; chưa có tai họa nào xảy ra; bạn vẫn chưa gặp sếp của mình, bạn biết đấy; (Cười) chưa có gì xảy ra. Bạn chỉ mới gặp vợ mình, hoặc chồng mình, hoặc có thể là con mình. Bạn biết tất cả những trò mưu mẹo của con mình. Bạn đã ở với chúng được vài năm; bạn biết tất cả những trò mưu mẹo của chúng; không có gì sẽ làm bạn ngạc nhiên, phải không? Nhưng trước khi bạn đến bàn ăn sáng hoặc trước khi bạn rời khỏi bàn, bạn đã ở đỉnh điểm của sự kích động. Điều này không phải vì có điều gì đó không ổn với cuộc sống của bạn; chưa có gì đã đi sai trong ngày. Đơn giản là vì đó là bản chất của tâm trí. Nếu bạn cho phép nó thống trị bạn, đó là cách bạn hành động; không có cách nào khác. Không quan trọng là các tình huống trong cuộc sống diễn ra tốt đẹp hay không.

Vậy nếu đây là bản chất của tâm trí, và đây là cách cuộc sống diễn ra, thì chắc chắn đã đến lúc mọi người nhìn vào chính bản chất cuộc sống của họ từ một góc nhìn sâu sắc hơn nhiều, và với sự thâm nhập sâu sắc hơn nhiều. Thời điểm đã đến. Hầu hết mọi người không nhận ra rằng thời điểm đã đến; họ nghĩ rằng họ có thể làm điều đó vào năm tới. Họ nghĩ rằng họ có thể làm điều đó sau hai năm; không có điều gì như vậy. Nếu bạn coi trọng cuộc sống của mình, thì thời điểm đã đến; chỉ khi bạn không coi trọng cuộc sống của mình, thì thời điểm chưa đến. Nếu bạn có bất kỳ sự coi trọng nào cho cuộc sống này và sự sáng tạo này, thế thì thời điểm chắc chắn đã đến, và bạn phải nhìn vào cuộc sống với góc nhìn tối thượng của nó.

Nếu niềm khao khát thật sự đã nảy sinh trong bạn, khi trái tim bạn thực sự kêu khóc vì muốn biết, khi bạn thực sự biết nỗi đau của sự vô minh, thì một bậc thầy sẽ xuất hiện. Bạn không cần phải tìm kiếm ông ấy bởi vì nếu niềm khao khát muốn biết của bạn thực sự đạt đến một cường độ nhất định, và nếu nỗi đau của sự vô minh thực sự đã đi sâu vào bạn, thì một bậc thầy sẽ xuất hiện.

Tôi cần phải nói điều này: Tôi đã khai tâm cho nhiều người mà tôi chưa từng gặp mặt trực tiếp hơn là những người mà tôi đã gặp. Có một bất lợi, một trở ngại, khi tôi khai tâm cho những người mà tôi gặp mặt về mặt vật lý. Khi bạn thấy người kia cũng là một người giống bạn - người có cơ thể giống bạn, ăn uống giống bạn, nói năng giống bạn - thì đó là một sự bất lợi vì bạn không thể không phán xét ông ấy. Bạn không thể không tự bảo vệ mình; bạn không thể không làm tất cả những điều mà thường xảy ra khi bạn gặp những người xung quanh. Vì vậy, nó luôn xảy ra rằng bạn bắt đầu với một sự trở ngại.

Đây là thực tế đáng tiếc; hầu hết thời gian, chỉ sau khi các bậc thầy tâm linh đã rời đi, các phương pháp, các quy trình, và các giáo lý của họ mới bắt đầu có động lực. Khi họ vẫn còn ở đó, điều đó rất hiếm khi xảy ra. Các phương pháp của họ bắt đầu có động lực chỉ sau khi họ đã rời đi vì đột nhiên bạn không phải đấu tranh với tính cách của họ nữa. Bạn biết đấy, người chết là luôn tiện lợi. (Cười)

Hầu như mọi lúc, những con sóng tâm linh lớn đều xảy ra sau khi bậc thầy đã chết về mặt thân thể. Khi ông ấy còn sống về mặt thân thể, bạn luôn gặp phải vấn đề, vấn đề và vấn đề. Không quan trọng có bao nhiêu trải nghiệm đã xảy ra ở rất nhiều thời điểm khác nhau, một từ hoặc một hành động mà bạn không thích đã đủ để dựng lên một bức tường. Và rất ít bậc thầy có được sự tự do để làm những gì họ hài lòng, hoặc bất cứ điều gì họ cho là đúng. Hầu hết các bậc thầy phải làm việc với các giá trị hiện có của xã hội, với các chuẩn mực đạo đức hiện có, với những điều vô nghĩa hiện có xung quanh họ. Trong đó, có rất ít điều bạn có thể làm; có rất ít khả năng. Trong giới hạn hiểu biết của bạn, nếu bạn tìm kiếm cái tối thượng thì có rất ít khả năng.

Vậy nên khi bạn cố tình mang theo một vật cản, thì nó giống như thế này. Một ngày nọ, hai người đàn ông đang đi săn trong rừng. Một người mang một cái lồng gỗ lớn; người kia mang một cây cột bê tông. Họ đang lê bước qua. Cả hai thứ họ mang đều nặng và khó xoay xở, đặc biệt là khi họ đang đi bộ trong rừng. Sau một lúc, anh chàng mang cây cột bê tông hỏi, "Tại sao anh lại mang cái lồng gỗ này?"

"Nếu một con thú hoang tấn công tôi, tôi chỉ cần chui vào lồng và sẽ được an toàn." (Cười)

Họ đi tiếp; họ thực sự vật lộn xuyên qua khu rừng. Sau đó, anh chàng kia hỏi, "Tại sao anh lại mang theo một cây cột bê tông?"

"Khi một con thú hoang tấn công tôi, tôi có thể thả cây cột bê tông xuống và chạy nhanh hơn." (Cười)

Vậy, bạn đến đây với một cây cột bê tông hay với một cái lồng? (Cười) Mọi người kéo lê chân họ vì nhiều lý do khác nhau, nhưng hầu hết mọi người đều kéo lê chân họ.

Chuyện này đã từng xảy ra ở Quảng trường Thời đại - bạn biết đấy, những điều này có thể xảy ra chỉ ở đó. Một người đàn ông đang lê chân phải của mình khi đi. Sau đó, một người đàn ông khác đi theo hướng ngược lại; anh ta cũng đang lê chân phải của mình. Người đàn ông đầu tiên nhìn người kia và nghĩ, "Được rồi, thêm một anh chàng lê chân phải nữa." Khi họ đến gần nhau hơn, người đàn ông đầu tiên nhìn người kia, trỏ vào chân phải của mình và nói, "1968, Việt Nam." Người đàn ông kia trỏ vào chân phải của mình và nói, "Phân chó, cách đây hai mươi feet."

Vì vậy, lý do khiến bạn đang lê chân của mình có thể khác nhau, nhưng khi bạn đang lê chân, bạn sẽ không bước đi tốt và không đến được nơi bạn cần đến.

Bất kể bạn chọn gì, bạn nên chọn khi bạn nhận biết, tỉnh táo và không bị vướng mắc; bất kể bạn chọn gì, bạn nên chọn khi trí thông minh của bạn đang hoạt động với một số cảm giác rõ ràng. Đó là những gì bạn nên theo đuổi trong cuộc sống của mình. Khi bạn bị cuốn vào một điều gì đó, khi bạn bị vướng vào một điều gì đó, tâm trí của bạn, cơ thể của bạn và mọi thứ xung quanh bạn đều nói lên điều gì đó khác; đó không phải là cách nó nên như vậy. Và bản chất của tâm trí bạn là như vậy, mỗi ngày nó nói những điều khác nhau, phải không? Điều này là do những gì bạn coi là tâm trí của mình thì không liên quan gì đến bạn. Nó là sự tích lũy của những gì bạn thu thập được từ bên ngoài. Bởi vì bạn đã thu thập quá nhiều mảnh mẫu, nên nó nói theo từng mảnh mẫu.

Xin hãy xem điều này. Hầu hết các tâm trí - tôi muốn nói là 99.9% các tâm trí trên thế giới - chỉ có thể nói ra những điều có ý nghĩa một cách rời rạc. Đối thoại liên tục luôn là điều vô nghĩa tuyệt đối. Những gì diễn ra liên tục trong tâm trí bạn là điều gì đó mà đang xảy ra vì bạn đang vướng mắc sâu vào nhiều thứ. Bạn chỉ tạo ra ý nghĩa theo từng mảnh mẫu tại một số thời điểm nhất định, vì quá trình thu thập luôn diễn ra từ bên ngoài và theo từng mảnh mẫu. Cho dù bạn cố gắng bao nhiêu để tích hợp nó thành một tổng thể, nó cũng không bao giờ xảy ra. Nếu bạn học cách để giữ tâm trí sang một bên, thế thì sẽ có một luồng ý nghĩa liên tục chảy từ bên dưới tâm trí, từ bên ngoài tâm trí. Nhưng từ tâm trí, ý nghĩa liên tục không bao giờ có thể xảy đến. Nó chỉ có thể đến trong những loé sáng.

Những loé sáng này có thể là nguồn cảm hứng, nhưng không bao giờ có thể đưa ra sự chỉ dẫn. Bạn không bao giờ có thể dựa vào một tia sáng cái mà bật rồi tắt, để đi đâu đó, đúng không? Nếu nó luôn bật, thì bạn có thể đi. Một tia sáng bật rồi tắt có thể chỉ là nguồn cảm hứng để nói với bạn rằng, "Được rồi, có thứ gì đó gọi là ánh sáng." Nhưng ánh sáng đó là không tốt; nó sẽ không trở thành ngọn đuốc tốt cho bạn; nó chỉ bật rồi tắt theo ý muốn của riêng nó. Nó chỉ nói với bạn rằng có thứ gì đó gọi là ánh sáng cái mà đáng để theo đuổi, thế thôi.

🍂 Trích từ sách Sadhguru.

🔥Seeker: Cấu trúc bằng gạch và bùn này, mái vòm, rất gần với đất nhưng lại rất xa lạ, nơi là ngôi nhà của Dhyanalinga, t...
03/10/2025

🔥Seeker: Cấu trúc bằng gạch và bùn này, mái vòm, rất gần với đất nhưng lại rất xa lạ, nơi là ngôi nhà của Dhyanalinga, tôi ngạc nhiên bởi điều này cũng nhiều như tôi ngạc nhiên bởi Thầy! Vậy công thức của hai món này là gì, Sadhguru?

Sadhguru: Nathalie! Bạn đang yêu cầu công thức. Công thức làm món mái vòm tôi sẽ đưa cho bạn, nhưng của tôi, tôi ước và hy vọng rằng bạn có thể nắm bắt và tiêu hóa được! Về mặt kiến trúc, ngôi đền là một tuyệt tác kỹ thuật. Mái vòm hình elip mà chúng tôi xây để làm nơi đặt Dhyanalinga có đường kính 76 feet và cao 33 feet. Không sử dụng thép, không xi măng và bê tông; chỉ là vữa gạch và bùn được ổn định bằng vôi, cát, phèn chua và phụ gia thảo mộc. Hiện tại đây là cấu trúc duy nhất như thế này trên hành tinh. Công nghệ đơn giản được sử dụng trong việc này là tất cả các viên gạch đều cố gắng rơi xuống cùng một lúc, nhưng cách mái vòm được tạo ra, chúng không bao giờ có thể rơi xuống. Bản chất của thiết kế đảm bảo tuổi thọ ít nhất là năm nghìn năm cho mái vòm. Dhyanalinga có bảy vòng đồng tượng trưng cho bảy luân xa và có chiều cao 13 feet 9 inch. Nó được bao bọc một phần trong gowripeeta dưới hình dạng một con rắn cuộn bảy vòng. Nó được giữ ẩm liên tục để mọi người có thể dễ dàng tiếp nhận năng lượng phát ra từ nó.

Về mặt năng lượng, theo một cách nào đó, Dhyanalinga là một hỗn hợp, một sự pha trộn giữa sự nhận biết thuần túy và sự điên rồ, đỉnh cao của nó, sự pha trộn cao nhất, một loại cocktail. Trong tương lai, nếu một ngày nào đó, một số sinh vật giác ngộ rất nhạy cảm đến nơi đó, và tiếp cận Dhyanalinga theo cách nó thực sự là, họ sẽ phát điên với việc thực hiện theo cách rất chơi đùa ở một cấp độ khác. Đó là sự nhận biết thuần túy ở một cấp độ và sự điên rồ tuyệt đối ở cấp độ khác. Nó được xây dựng giống như thế, từ từ. Nó là việc duy trì sự sống theo một cách nào đó. Nó là việc lấy đi sự sống theo một cách khác. Nếu mọi người thực sự có thể tiếp cận được cái cách mà Dhyanalinga đã được tạo ra, nếu họ thực sự có thể nhìn thấy nó, họ sẽ cười phát điên, nhưng cũng chính Dhyanalinga không cho phép tôi phát điên quá mức. Bởi vì tôi đã tự mình đảm nhận công việc này, nên tôi đã thu mình lại bằng nhiều cách, học mọi mánh khóe của xã hội, và chơi trò chơi bình thường. Nếu không thì, họ đã không cho phép Dhyanalinga xảy ra.

Đây là một sự ràng buộc đối với tôi. Đây là giấc mơ của Guru tôi. Bởi vì tôi đã tự mình gánh lấy nó, nên nó giúp tôi tiếp tục. Nếu cái này không có ở đó, bạn sẽ không nhìn thấy cùng một người. Anh ta sẽ rất khác. Sẽ rất khó để tiêu hóa anh ta. Đó là cách anh ta sẽ như vậy. Bây giờ anh ta rất ôn hòa và thẳng thắn; anh ta biết mọi cách, anh ta biết mọi thủ đoạn.

🍂 Trích từ sách Sadhguru.

🔥Seeker: Trong văn hóa Ấn Độ, Linga được coi là biểu tượng dương vật. Đồng thời, chúng ta cũng nói rằng đây là biểu hiện...
02/10/2025

🔥Seeker: Trong văn hóa Ấn Độ, Linga được coi là biểu tượng dương vật. Đồng thời, chúng ta cũng nói rằng đây là biểu hiện cao nhất của Thần thánh. Thưa Thầy, Thầy giải thích thế nào về điều có vẻ mâu thuẫn này?

Sadhguru: Như tôi đã đề cập trước đây, hình dạng đầu tiên, hình dạng năng lượng nguyên thủy, là trong hình dạng của một Linga. Hình dạng cuối cùng trước khi giải thể cũng là một Linga. Hiện nay, trong văn hóa Ấn Độ, điều này đã được nhìn nhận theo nhiều cách. Ở Ấn Độ, Shiva hiếm khi được đại diện với một khuôn mặt. Ông ấy chủ yếu được đại diện như một Linga. Một Linga là sự kết hợp của nữ tính và nam tính. Shiva cũng được coi là Đấng hủy diệt. Không có nền văn hóa nào khác chúng ta có thể tìm thấy những người tôn thờ Đấng hủy diệt. Việc tôn thờ nguồn gốc của sự hủy diệt xuất phát từ sự hiểu biết sâu sắc. Không những vậy, chỉ có nền văn hóa có hiểu biết rất sâu sắc về cuộc sống mới dám tượng trưng cho Shiva, Thượng đế của họ, Mahadeva của họ, dưới một hình dạng cái được xem như là dương vật và vẫn tôn thờ nó. Biểu tượng Linga và yoni này, một lần nữa lại là điều mà không một nền văn hóa nào khác có thể nghĩ tới. Khi nam tính và nữ tính gặp nhau ở mức độ thấp nhất, thì đó được gọi là tình dục.

Khi nam tính và nữ tính gặp nhau ở mức cao nhất, điều đó biểu thị sự kết hợp giữa Shiva và Shakthi. Trong sự kết hợp này, Shiva là rupa, hay hình dạng; Shakthi là Shoonya, hay cái hư không. Shiva là Purusha; Shakthi là Prakrithi, sức mạnh không bị phân chia của thiên nhiên. Linga như là sự biểu hiện của nguyên lý Shiva-Shakthi minh chứng cho sự gặp gỡ của tất cả các cặp đối lập, và không điều gì có thể tồn tại trong vũ trụ này nếu không có sự đối lập hoặc tương phản của nó.

Tình dục dựa trên luân xa thấp nhất. Khi bạn nói về Thượng đế, khi bạn nói về Thần thánh, nó được coi là cái cao nhất. Ở đây, trong Ấn Độ, cái cao nhất trong cuộc sống được thể hiện bằng biểu tượng của cái thấp nhất. Khi năng lượng của bạn đang bị tiêu tán ở cấp độ Muladhara, thì năng lượng của bạn sẽ ở cấp độ tình dục. Cùng năng lượng này, nếu nó di chuyển đến đỉnh cao nhất, Sahasrar, nó sẽ trở thành sự Khai sáng, trở thành Giác ngộ; cùng năng lượng đó đã đưa cái thô thiển tới cái Thiêng liêng. Toàn bộ quá trình tiến hóa chỉ là để làm cho những năng lượng giống nhau gặp nhau ở điểm cao nhất thay vì điểm thấp nhất. Shiva là sự gặp gỡ của nam tính và nữ tính này tại Sahasrar. Có một con rắn quấn quanh cổ ông ấy với chiếc mang vành mở ra: đó là biểu tượng cho thấy Kundalini đã đến Sahasrar. Shakthi có một sự thôi thúc mãnh liệt là đi lên và gặp Shiva. Ông ấy không đi xuống, nên cô ấy phải đi lên gặp ông ấy. Vì vậy, những người không nhận lấy rắc rối của việc đi lên và gặp ông ấy sẽ tiêu hao năng lượng của họ ở cấp độ Muladhara, dưới hình thức tình dục.

🍂 Trích từ sách Sadhguru.

Address

Ho Chi Minh City

Telephone

+84905480886

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Sách Sadhguru & Osho - Yoga & Thiền posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Sách Sadhguru & Osho - Yoga & Thiền:

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram