BS PHẠM MINH TRIẾT

BS PHẠM MINH TRIẾT Pursuit of Happiness and Excellence Bs Phạm Minh Triết là Trưởng Khoa Tâm Lý – Bệnh viện Nhi Đồng 1 Thành phố Hồ Chí Minh giai đoạn 2011 – 2018.

Mục tiêu nghề nghiệp là hướng đến cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe tinh thần toàn diện và phù hợp cho trẻ em Việt Nam dựa trên những bằng chứng khoa học. Bs Triết tốt nghiệp chương trình Bác sĩ Y Khoa tại Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch năm 1997. Năm 2010, Bs Minh Triết học xong chương trình Thạc sỹ Y tế Công (Master of Public Health) tại Viện Nhiệt Đới Hoàng Gia Amsterdam tại Hà Lan (Royal Tropical Institute – Amsterdam). Năm 2014, Bs Minh Triết hoàn thành chương trình Thạc sỹ Tâm Lý Lâm Sàng do Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch kết hợp với Trường Tâm Lý Thực Hành – Pháp (Ecole de Psychologues Praticiens). Tháng 7/2024, Bs Phạm Minh Triết tốt nghiệp chương trình Tiến Sỹ Tâm Lý tại Trường Nghiên cứu Tâm lý thuộc Đại Học Quốc Gia Australia (Research School of Psychology – The Australian National University). Một số thông tin liên quan:

https://vnexpress.net/tac-gia/pham-minh-triet-1208.html

https://nld.com.vn/suc-khoe/vi-sao-tre-so-di-hoc-20170718210059553.htm

https://nld.com.vn/suc-khoe/ca-biet-khong-phai-la-hu-hong-20170702213100495.htm

https://nld.com.vn/suc-khoe/tre-hieu-dong-hay-tang-dong-20171125212301614.htm

https://nld.com.vn/suc-khoe/giai-ma-hien-tuong-tre-hoc-kho-2015122421000774.htm

https://nld.com.vn/suc-khoe/nghien-an-toc-la-roi-loan-tam-than-201703142217362.htm

https://tuoitre.vn/con-bi-stress-cha-me-nao-co-hay-1106944.htm

https://tuoitre.vn/may-tinh-bang-thay-sgk-chua-luong-het-tieu-cuc-636973.htm

https://congnghe.tuoitre.vn/bao-mau-cong-nghe-so-564447.htm

https://thanhnien.vn/tre-bi-xam-hai-tinh-duc-chiu-am-anh-tam-ly-nang-ne-lau-dai-post838985.html

https://thanhnien.vn/bac-si-bv-nhi-dong-1-noi-gi-ve-mot-truong-hop-do-mo-hoi-mau-post784724.html

https://thanhnien.vn/giup-tre-bi-bao-hanh-vuot-noi-dau-ky-1-nhung-am-anh-con-mai-post386344.html

https://thanhnien.vn/cha-me-phat-hoang-thay-con-thu-dam-moi-biet-con-som-day-thi-post580782.html..

BÁC SĨ QUỲBài hôm qua, có người xem hình hỏi vui: “Bác sĩ tiến sĩ mà sao lại quỳ trước mặt phụ huynh vậy?”.Tôi quỳ xuống...
26/01/2026

BÁC SĨ QUỲ

Bài hôm qua, có người xem hình hỏi vui: “Bác sĩ tiến sĩ mà sao lại quỳ trước mặt phụ huynh vậy?”.

Tôi quỳ xuống để mọi người dễ làm hơn. Có những thứ nếu chỉ nói bằng lời thì rất khó hình dung: đứng chỗ nào khi gọi trẻ, cúi ra sao để trẻ nhìn mình, chờ bao lâu thì nên nói tiếp, lúc nào nên im lặng. Khi mình làm thử ngay trước mắt, ông bà, ba mẹ sẽ hiểu liền, không cần giải thích dài dòng.

Mặt khác, khi mình ở ngang tầm, không khí cũng dễ chịu hơn. Phụ huynh bớt ngại, bớt cảm giác đang “nghe giảng”, mà giống như hai bên đang cùng bàn cách giúp một đứa trẻ. Họ hỏi nhiều hơn, kể nhiều hơn, và sẵn sàng thử làm theo ngay tại chỗ.

Quỳ xuống không phải là chuyện lớn. Đó chỉ là một cách rút ngắn khoảng cách, để những hướng dẫn trong phòng khám không dừng lại ở lời nói, mà có thể theo ông bà, ba mẹ về nhà và dùng được thật sự cho con.

À, nói nhỏ nhe, mỗi lần tôi đi nhậu về thì vợ tôi đều phải quỳ để nói chuyện với tôi chứ làm gì có chuyện tôi quỳ …
Thật ra lúc nhậu về tôi thường chui xuống gầm giường để trốn nên vợ tôi thường phải cúi xuống để hét “Anh có chui ra không thì bảo?” :((

(Chuyện này chỉ là giả tưởng cho vui thôi, không có thật)

,

ĐIỀU TRỊ KHÔNG CHỈ DỪNG LẠI Ở TOA THUỐC HOẶC MỘT PHÁC ĐỒCuối buổi khám, người vợ khẽ gợi ý với chồng:“Anh cho con xuống ...
25/01/2026

ĐIỀU TRỊ KHÔNG CHỈ DỪNG LẠI Ở TOA THUỐC HOẶC MỘT PHÁC ĐỒ

Cuối buổi khám, người vợ khẽ gợi ý với chồng:
“Anh cho con xuống chơi ở phòng chờ, em hỏi thêm bác sĩ một chút.”

Chờ hai cha con xuống hẳn phòng chờ, chị quay trở lại phòng khám 1 – nơi tôi làm việc – giọng ngập ngừng:
“Nhờ bác sĩ giải thích, em mới hiểu là con em có vấn đề…”.

Chị dừng lại một chút rồi nói tiếp:
“Em cũng nhận ra là cách mình dạy con không hiệu quả, thậm chí còn làm tình trạng của con nặng hơn.”

Chị chần chừ để lựa lời, giọng rưng rưng:
“… em định nhờ bác sĩ gặp riêng chồng em để dặn là đừng đánh con nữa. Nhiều khi ảnh bực mình, ảnh đánh ‘nó’ dữ lắm, em chịu không được. May nhờ bác sĩ, hai vợ chồng em mới biết là con bị rối loạn và có hướng điều trị. Giờ em chỉ mong bác sĩ nói thêm với ảnh để ảnh thay đổi, chứ đánh con như vậy chỉ làm ‘nó’ thêm ghét ba nó.”

… Buổi khám kéo dài thêm gần mười phút so với dự kiến. Tôi nói chuyện riêng với người cha, chậm rãi và thận trọng. Không ai thay đổi chỉ sau một cuộc trò chuyện ngắn, nhưng ít nhất, hôm đó, một cánh cửa đã được mở ra.

Điều trị không chỉ nằm ở toa thuốc hay những phác đồ can thiệp khô cứng. Điều trị bắt đầu từ khoảnh khắc một người lớn hiểu rằng đứa trẻ không cố tình làm khó mình, mà đang thực sự gặp khó khăn. Khi hiểu được điều đó, bạo lực không còn là lựa chọn duy nhất. Những rạn nứt trong gia đình nhờ đó mà dừng lại, để một đứa trẻ đang gặp khó khăn có được một nơi an toàn để phát triển.

Tôi vẫn luôn nghĩ rằng công việc của mình không nên chỉ dừng lại ở việc khám và điều trị bệnh hay các rối loạn. Điều quan trọng hơn là cần cung cấp những thông tin khoa học có chứng cứ, để mọi người trong cộng đồng có thể nhận ra vấn đề và tìm đến những nơi hỗ trợ phù hợp. Không chỉ để ngành được phát triển tốt hơn, mà quan trọng nhất là để những đứa trẻ – những người đang sống cùng rối loạn – có được sự hỗ trợ phù hợp từ những người xung quanh. Khi được thông cảm nhiều hơn, ít bị kỳ thị hơn, được nâng đỡ cả về kinh tế lẫn tinh thần, họ mới có thể bình thường thừa nhận những khó khăn của chính mình.

Ngạn ngữ châu Phi có câu: “It takes a village to raise a child.”(Cần cả một ngôi làng để nuôi dạy một đứa trẻ.)

Và cũng như vậy, cần lắm một xã hội đủ hiểu biết và tử tế để hỗ trợ những người đang phải đối mặt với các khó khăn về sức khỏe tâm thần.



Hình minh họa: Một buổi khám có cả ông bà lẫn ba mẹ: dù mệt nhưng tôi rất thích vì có thể giúp cho những người xung quanh trẻ hiểu và giúp trẻ phát triển an toàn.

Đã có quần áo mới đón tết
24/01/2026

Đã có quần áo mới đón tết

KHÓ KHĂN TÀI CHÍNH VÀ HỆ LỤY TÂM LÝ Ở NGƯỜI TRẺ(Bài viết riêng cho Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn, ngày 22/1/2026)Những ngày g...
23/01/2026

KHÓ KHĂN TÀI CHÍNH VÀ HỆ LỤY TÂM LÝ Ở NGƯỜI TRẺ
(Bài viết riêng cho Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn, ngày 22/1/2026)

Những ngày gần đây, phản ánh của truyền hình về việc thu nhập giảm khiến nhiều người trẻ rơi vào trầm cảm và rối loạn lo âu đã chạm đến một vấn đề rất thật. Nhưng nếu chỉ nhìn áp lực tài chính như một bài toán tiền bạc, chúng ta sẽ bỏ sót phần quan trọng nhất: tác động tâm lý sâu và âm thầm của nó đối với người trẻ.

Với người trẻ, tiền không đơn thuần là phương tiện sinh sống. Nó gắn với cảm giác tự lập, khả năng đứng vững trong xã hội, niềm tin rằng mình đang đi đúng hướng. Khi thu nhập giảm, cảm giác mất mát không chỉ nằm ở con số, mà nằm ở niềm tin vào bản thân và tương lai. Người trẻ không chỉ lo “tháng này sống sao”, mà lo “liệu mình có đang thất bại”.

Áp lực này đặc biệt nặng nề trong bối cảnh xã hội ngày càng đề cao thành công, hiệu quả và tốc độ. Người trẻ vừa phải xoay xở để tồn tại, vừa phải chứng minh rằng mình “ổn”, “đang tiến lên”, dù bên trong ngày càng kiệt sức. Chính khoảng cách giữa hình ảnh bên ngoài và thực trạng bên trong đã bào mòn sức khỏe tâm thần của họ một cách lặng lẽ.

1. Khi thu nhập giảm nhưng áp lực sống không giảm
Trong nhiều năm, người trẻ được kỳ vọng phải tự lập sớm, ổn định sớm, thậm chí phải “thành công sớm”. Nhưng thực tế kinh tế những năm gần đây lại khiến con đường này trở nên chông chênh hơn bao giờ hết. Việc làm thiếu ổn định, thu nhập giảm, cắt giảm giờ làm, trong khi chi phí sinh hoạt – từ nhà ở, y tế đến giáo dục và nuôi con – vẫn tiếp tục tăng.

Phần lớn người trẻ chưa kịp tích lũy tài chính. Họ cũng chưa có nhiều “vùng đệm” về quan hệ, kinh nghiệm hay nguồn lực để chống chọi với biến cố. Một sự cố tưởng chừng nhỏ như mất việc, thất bại làm ăn, hay một đợt ốm đau cũng đủ khiến cuộc sống đảo lộn hoàn toàn.

Áp lực càng lớn hơn khi người trẻ phải sống trong một không gian xã hội ngập tràn so sánh. Trên mạng xã hội, những câu chuyện đổi đời nhanh, làm giàu sớm, thành công vượt bậc xuất hiện dày đặc. Dù hiểu rằng đó chỉ là một phần rất nhỏ của thực tế, người trẻ vẫn khó tránh khỏi cảm giác mình đang tụt lại phía sau.

Điều nguy hiểm là so sánh này không chỉ gây buồn bã, mà còn đánh thẳng vào giá trị bản thân. Khi tiền bạc trở thành thước đo ngầm cho năng lực và vị trí xã hội, việc thu nhập giảm dễ khiến người trẻ tự gắn cho mình nhãn “kém cỏi” hay “thất bại”, dù nguyên nhân nằm ngoài khả năng kiểm soát của họ.

2. Từ stress tài chính đến những lựa chọn rủi ro
Stress tài chính kéo dài không chỉ gây mệt mỏi, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng suy nghĩ và ra quyết định. Người trẻ thường rơi vào trạng thái lo âu mạn tính: đầu óc lúc nào cũng xoay quanh tiền bạc, mất ngủ, dễ cáu gắt, khó tập trung. Khi tình trạng này kéo dài, cảm giác bất lực và tuyệt vọng bắt đầu xuất hiện – nền tảng của trầm cảm.

Trong bối cảnh đó, một số người trẻ bắt đầu tìm đến những lối thoát nhanh. Điều quan trọng cần nhấn mạnh là: phần lớn những lựa chọn này không xuất phát từ tham lam, mà từ sự bế tắc. Khi các con đường kiếm sống ổn định trở nên quá khó, tâm lý “chỉ cần qua được giai đoạn này” trở nên rất mạnh.

Những suy nghĩ như “chỉ cần một lần thắng”, “gỡ lại là xong”, “không còn lựa chọn nào khác” dần hình thành. Chính lúc này, người trẻ dễ bị cuốn vào bài bạc, số đề, cá cược trực tuyến, hoặc các hình thức đầu tư mà họ không thực sự hiểu rõ. Bên cạnh đó là các chiêu lừa đảo tài chính ngày càng tinh vi, đánh thẳng vào nỗi lo thiếu tiền và khát khao đổi đời.

Stress kéo dài làm suy giảm khả năng đánh giá rủi ro. Khi tâm trí bị chiếm trọn bởi nỗi lo sinh tồn, con người sẵn sàng chấp nhận những quyết định mà trong trạng thái bình tĩnh họ sẽ không bao giờ chọn. Đáng lo hơn, nhiều quyết định này được đưa ra trong im lặng, không chia sẻ với gia đình hay bạn bè vì sợ bị ngăn cản, xấu hổ hoặc bị đánh giá.

3. Vòng xoáy nợ nần, bế tắc và suy sụp tâm lý
Thua lỗ hiếm khi dừng lại ở một lần. Khi đã mất tiền, nhiều người rơi vào tâm lý “gỡ lại”, vay mượn thêm để hy vọng đảo ngược tình thế. Từ đây, nợ nần xuất hiện và nhanh chóng chồng chất. Áp lực tài chính lúc này không còn là thiếu tiền, mà là nỗi sợ hãi thường trực.

Người trẻ bắt đầu sống trong trạng thái lo âu kéo dài: sợ bị đòi nợ, sợ gia đình phát hiện, sợ mất hoàn toàn quyền kiểm soát cuộc sống. Họ thu mình, né tránh các mối quan hệ, nói dối để che giấu tình trạng thực sự. Cảm giác xấu hổ và cô đơn ngày càng sâu, khiến việc tìm kiếm sự giúp đỡ trở nên khó khăn hơn.

Ở giai đoạn này, nguy cơ trầm cảm nặng tăng rõ rệt. Một số người bắt đầu cảm thấy bế tắc, không còn nhìn thấy lối ra. Những suy nghĩ tiêu cực như “mình đã làm hỏng mọi thứ”, “không còn cách nào sửa sai” xuất hiện ngày càng thường xuyên.

Điều nguy hiểm là nợ nần không chỉ là gánh nặng tài chính, mà là một gánh nặng tâm lý khổng lồ. Nó bào mòn lòng tự trọng, phá vỡ các mối quan hệ và có thể đẩy con người đến những quyết định cực đoan nếu không được hỗ trợ kịp thời.

4. Cần nhìn nhận và hỗ trợ người trẻ như thế nào?
Trước hết, cần thừa nhận rằng stress tài chính là một vấn đề sức khỏe tâm thần thực sự, không phải dấu hiệu của sự yếu đuối hay kém cỏi. Người trẻ cần được trang bị kỹ năng nhận diện stress, hiểu rằng khi tâm lý đang hoảng loạn, khả năng ra quyết định tài chính sẽ suy giảm rõ rệt.

Việc tìm kiếm hỗ trợ sớm là rất quan trọng. Đó có thể là chia sẻ với gia đình, bạn bè, hoặc tìm đến chuyên gia tâm lý, tư vấn tài chính khi cần. Một cuộc trò chuyện đúng lúc có thể giúp người trẻ dừng lại trước khi đưa ra những quyết định rủi ro.

Gia đình và cộng đồng đóng vai trò then chốt trong việc ngăn chặn vòng xoáy này. Thay vì trách móc hay so sánh, điều người trẻ cần nhất là sự lắng nghe không phán xét. Một không gian an toàn để nói thật về khó khăn tài chính có thể giúp giảm đáng kể cảm giác xấu hổ và cô đơn.

Ở cấp độ xã hội, việc cảnh báo về các bẫy “kiếm tiền nhanh”, phát triển các dịch vụ chăm sóc sức khỏe tâm thần dễ tiếp cận và xây dựng chính sách an sinh cho lao động trẻ không chỉ là giải pháp kinh tế, mà còn là đầu tư cho sự ổn định tâm lý của cả một thế hệ.

Khó khăn tài chính, thậm chí những sai lầm, không định nghĩa giá trị con người. Khi người trẻ được nhìn nhận bằng sự thấu cảm và hỗ trợ đúng lúc, họ mới có cơ hội đứng dậy, điều chỉnh lại hướng đi và phục hồi một cách bền vững – không chỉ về kinh tế, mà cả về sức khỏe tâm thần.
, ,
TS. BS Phạm Minh Triết

Link lớp học vừa được gửi qua email hôm nay (21/1/2025) cho phụ huynh đã hoàn tất các thủ tục đăng ký lớp học.Phụ huynh ...
21/01/2026

Link lớp học vừa được gửi qua email hôm nay (21/1/2025) cho phụ huynh đã hoàn tất các thủ tục đăng ký lớp học.

Phụ huynh chưa nhận được email trên xin liên hệ trực tiếp với Bs qua tin nhắn FB này hoặc Zalo +61415056599.

Phụ huynh chưa đăng ký tham gia lớp học, có thể đăng ký theo link trên và liên hệ trực tiếp với Bs để nhận link trực tiếp.

Link đăng ký lớp học: https://forms.gle/iYZB9HWMtMxvDETL8

Tết đang len lỏi vào mọi nhà. Tiếc là phải tạm biệt mọi người, hẹn sớm gặp lại.
19/01/2026

Tết đang len lỏi vào mọi nhà.

Tiếc là phải tạm biệt mọi người, hẹn sớm gặp lại.

Nhớ có nhiều đồng nghiệp, đàn em hỏi sao tôi không dạy.Cũng có liên lạc với vài chổ, chủ động có, thụ động có. Nhưng ngh...
19/01/2026

Nhớ có nhiều đồng nghiệp, đàn em hỏi sao tôi không dạy.

Cũng có liên lạc với vài chổ, chủ động có, thụ động có. Nhưng nghĩ lại là việc dạy y khoa nếu chỉ đứng lớp lý thuyết mà thiếu dạy thực hành thì không ổn. Hiện tại cơ chế các trường lớn cũng thích nhận giảng viên làm toàn thời gian hơn là kiểu đi đi về về.

Vậy nên chờ khi có thể về lâu hơn.

Cà phê vĩa hè nhạc sống gần Phòng KhámĐợt này chưa dắt vợ đi “chill”, nhờ Sếp và Lễ Tân Phòng Khám cho nghỉ sớm mới có c...
18/01/2026

Cà phê vĩa hè nhạc sống gần Phòng Khám

Đợt này chưa dắt vợ đi “chill”, nhờ Sếp và Lễ Tân Phòng Khám cho nghỉ sớm mới có cơ hội.

Tất niên Phòng Khám Tâm Lý Nhi ĐồngThông báo quan trọng: Bs Triết chính thức hết tiền (Hình 11)
18/01/2026

Tất niên Phòng Khám Tâm Lý Nhi Đồng

Thông báo quan trọng: Bs Triết chính thức hết tiền (Hình 11)

Đợt này khám có nhiều ca mới mà cũ. Mới với phòng khám nhưng các bé đã qua nhiều phương pháp điều trị như xét nghiệm thử...
18/01/2026

Đợt này khám có nhiều ca mới mà cũ. Mới với phòng khám nhưng các bé đã qua nhiều phương pháp điều trị như xét nghiệm thử và bổ sung vi chất, ô xy cao áp, kích thích xuyên sọ, có cả điều trị leucovorin chích, kể cả bấm huyệt cho biết nói, hoặc chữa lành.

Cũng không trách gì, có bệnh thì vái tứ phương. Chỉ mong các bác sĩ được đào tạo đàng hoàng chịu khó đọc tài liệu có uy tín và đừng lừa phụ huynh.

Hình: Khám xong một bé tự kỷ … thích xé giấy.

NHÌN CÂY SỬA ĐẤT, NHÌN CON SỬA MÌNH(Bài viết riêng cho Thời báo Kinh Tế Sài Gòn, ngày 15/01/2026 – đã qua biên tập)Chúng...
16/01/2026

NHÌN CÂY SỬA ĐẤT, NHÌN CON SỬA MÌNH

(Bài viết riêng cho Thời báo Kinh Tế Sài Gòn, ngày 15/01/2026 – đã qua biên tập)

Chúng ta thường hỏi: “Đứa trẻ này có vấn đề gì?” chứ hiếm khi hỏi: “Gia đình này đang vận hành ra sao?”. Nhưng hành vi của đứa trẻ trong nhà vốn là “biên bản” ghi nhận những gì diễn ra trong môi trường sinh sống của nó, từ cách cha mẹ nói chuyện, cách giải quyết mâu thuẫn, đến những kỳ vọng không nói thành lời, những áp lực âm thầm… Tất cả đều ảnh hưởng đến trẻ. Nếu chỉ tập trung vào việc “sửa trẻ”, mà không nhìn lại cách gia đình đang tương tác, sự thay đổi - nếu có - cũng rất mong manh.

TS.BS. Phạm Minh Triết

“(Sao) bố cho con vào với mấy thằng này. Con lớn rồi, con có phá phách gì đâu. Cho con vào trung tâm xã hội Hải Hà, con cũng chịu bố. Con không hiểu vì sao? Con không hiểu, con có phá phách đâu”.

Những dòng chữ ấy không phải là một lời phản kháng. Chúng giống như tiếng nói cuối cùng của một đứa trẻ đang hoảng sợ, cố gắng níu lấy một ý nghĩa nào đó cho những gì đang xảy ra với mình. Không có câu nào thể hiện sự thù hằn, chỉ có sự ngơ ngác và tuyệt vọng. Em không hiểu vì sao mình bị đưa đến nơi ấy, không hiểu mình đã sai ở đâu, và không kịp hiểu vì sao mọi chuyện lại đi xa đến mức này. Một đứa trẻ đã ra đi khi còn đang tìm cách hiểu thế giới người lớn.

Gia đình em gửi con trai 17 tuổi vào một trung tâm công tác xã hội với mong muốn rất quen thuộc: sau một thời gian, con sẽ ngoan hơn, biết nghe lời hơn, bớt khiến cha mẹ lo lắng. Không ai nghĩ rằng đó lại là lần cuối cùng họ nhìn thấy con mình còn sống. Hai ngày sau, thay vì một đứa trẻ “được uốn nắn”, họ nhận lại một mất mát không gì bù đắp được. Sự phẫn nộ của xã hội là điều dễ hiểu. Nhưng nỗi đau này cũng đặt ra một câu hỏi âm thầm hơn: điều gì đã khiến những lựa chọn như vậy trở nên có vẻ hợp lý đối với một gia đình?

Khi cha mẹ kiệt sức và không còn thấy lối ra

Trong thực tế làm việc với các gia đình có con vị thành niên, rất nhiều cha mẹ đến trong trạng thái mệt mỏi kéo dài. Con chơi game nhiều, học hành sa sút, ít nói chuyện, dễ cáu gắt hoặc thu mình. Những lời khuyên quen thuộc xung quanh dường như không còn tác dụng. Cha mẹ lo sợ con sẽ trượt dài, sẽ không còn tương lai, và cảm giác bất lực ngày một lớn.

Khi sự bất lực kéo dài, người ta dễ tìm đến những giải pháp nhanh và mạnh. Một nơi nào đó được quảng cáo là “kỷ luật nghiêm”, “dạy lại từ đầu”, “giúp trẻ vào khuôn khổ”. Trong lúc tuyệt vọng, nhiều cha mẹ không còn nghĩ đến câu hỏi liệu con mình có chịu nổi hay không, mà chỉ mong mọi thứ sớm chấm dứt. Đó không hẳn là sự vô cảm, mà là sự cạn kiệt.

Nhưng tâm lý trẻ vị thành niên không thay đổi bằng sợ hãi. Khi bị đưa đi mà không được giải thích, không được lắng nghe, trẻ không học được điều đúng sai. Trẻ chỉ học rằng mình không còn chỗ đứng trong gia đình, rằng người lớn đã quay lưng lại với mình. Những tổn thương ấy không làm trẻ trưởng thành, mà để lại những vết nứt rất sâu trong cảm xúc.

Vấn đề không chỉ nằm ở đứa trẻ

Chúng ta thường hỏi: “Đứa trẻ này có vấn đề gì?” Ít khi hỏi: “Gia đình này đang vận hành ra sao?”
Hành vi của trẻ vị thành niên không tách rời khỏi môi trường sống. Cách cha mẹ nói chuyện, cách giải quyết mâu thuẫn, những kỳ vọng không nói thành lời, những áp lực âm thầm đều ảnh hưởng đến trẻ. Khi trẻ chơi game nhiều, đó hiếm khi chỉ là sự ham chơi. Game có thể trở thành nơi trú ẩn, nơi trẻ tìm cảm giác kiểm soát, hoặc đơn giản là nơi trẻ không phải đối diện với sự thất vọng của người lớn.

Nếu chỉ tập trung vào việc “sửa trẻ”, mà không nhìn lại cách gia đình đang tương tác, sự thay đổi - nếu có - cũng rất mong manh. Trẻ có thể vâng lời trong một thời gian, nhưng bên trong là sự oán giận hoặc trống rỗng. Khi không còn sự giám sát, mọi thứ lại quay về như cũ, thậm chí tệ hơn.

Thay đổi cách dạy trẻ vị thành niên không phải là từ bỏ vai trò làm cha mẹ. Đó là sự điều chỉnh cần thiết khi con đã không còn là một đứa trẻ nhỏ. Ở lứa tuổi này, trẻ cần được tôn trọng như một con người đang lớn lên, dù vẫn cần những giới hạn rõ ràng. Áp đặt quá mức khiến trẻ chống đối, buông lỏng hoàn toàn khiến trẻ lạc lối. Điều khó nhất, nhưng cũng quan trọng nhất, là tìm được điểm cân bằng.

Can thiệp sớm để không phải trả giá quá đắt

Một hành vi lặp lại đủ lâu sẽ trở thành thói quen. Với việc chơi game cũng vậy. Khi mới bắt đầu, đó có thể chỉ là một thú vui. Nhưng nếu kéo dài, game có thể trở thành cách duy nhất để trẻ giải tỏa cảm xúc và trốn tránh khó khăn. Lúc đó, việc thay đổi sẽ không còn đơn giản.

Can thiệp sớm không phải là làm lớn chuyện, mà là nhận ra rằng vấn đề đang hình thành và cần được xử lý một cách tử tế. Khi gia đình tìm đến sự hỗ trợ chuyên môn sớm, họ còn nhiều lựa chọn. Khi để mọi thứ đi quá xa, các lựa chọn dần thu hẹp lại, và những quyết định cực đoan bắt đầu xuất hiện.

Liệu pháp gia đình là một trong những cách tiếp cận giúp gia đình dừng lại kịp thời. Không ai bị quy kết là nguyên nhân. Trẻ không bị xem là “đứa có vấn đề”, và cha mẹ cũng không bị phán xét. Cách vận hành cũ không còn hiệu quả, vì vậy cần có một cách vận hành mới phù hợp hơn. Mỗi người được giúp nhìn lại vai trò của mình và học cách tương tác khác đi, lành mạnh hơn.

Khi cha mẹ ở lại, trẻ có cơ hội quay về

Có những gia đình đã chọn con đường này. Một cặp cha mẹ tìm đến khi con trai 15 tuổi chơi game gần như suốt ngày, học hành sa sút và hầu như không còn nói chuyện với ai. Ban đầu, họ chỉ mong có cách nào đó để con “bỏ game”. Nhưng dần dần, họ nhận ra rằng điều con thiếu không chỉ là kỷ luật, mà là sự hiện diện.

Họ bắt đầu bằng những thay đổi nhỏ: bớt việc ngoài giờ, ăn tối cùng nhau nhiều hơn, dành cuối tuần cho những hoạt động đơn giản mà cả nhà cùng tham gia. Game không bị cấm hoàn toàn, nhưng được đặt trong những giới hạn rõ ràng, có thỏa thuận và có sự nhất quán. Theo thời gian, con họ chơi game ít hơn, nhưng quan trọng hơn, em bắt đầu cười, bắt đầu nói chuyện, và bắt đầu hợp tác.

Đứa trẻ trong câu chuyện đau lòng kia đã không kịp có cơ hội như vậy. Em không hỏi vì sao mình bị trừng phạt. Em hỏi vì sao bố lại đưa em đến đó. Đó là câu hỏi về sự gắn bó, về cảm giác được giữ lại hay bị bỏ rơi. Ngăn ngừa những bi kịch tương tự không bắt đầu từ những nơi kỷ luật nghiêm khắc, mà từ những gia đình dám dừng lại sớm, dám tìm sự giúp đỡ, và dám thay đổi trước khi quá muộn.

, ,

Address

Canberra Central, ACT

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when BS PHẠM MINH TRIẾT posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram