28/03/2026
K.O.L*
Hôm rồi, tôi đến phòng khám trong lúc đã có nhiều phụ huynh ngồi chờ (do cũng có bệnh nhi của các bác sĩ khác). Lúc tôi khiêng xe đạp vào trong nhà (xe nhẹ, sợ nhà dơ và tôi cũng có tập gym chút chút 😀 ), có một phụ huynh nhìn tôi ngờ ngợ rồi nói với sự ngạc nhiên “ồ, bác sĩ Triết đi xe đạp à?”. Tôi và anh cũng gật đầu chào nhau theo phép xã giao thông thường.
Lát sau, tôi khám cho bé nhà anh. Trong lúc khám và hướng dẫn điều trị cho gia đình, thỉnh thoảng anh cũng nói về những chuyện ngoài chuyên môn. Có một thời điểm anh nói về việc đặt lịch để gặp tôi khó quá vì tôi là K.O.L. Tôi giật mình, hỏi lại “vậy à? Tôi thật sự không biết mình là K.O.L.”
Trong đầu tự nhiên hiện lên hình ảnh mấy bạn K.O.L. mà tôi biết: có ekip quay dựng, có ánh sáng, có kịch bản, có khi còn có cả “stylist”, liên tục ra “content”. Còn tôi thì… có cái xe đạp mượn của đứa em, cái balo, với mấy khối gỗ, vài tờ giấy và viết màu để chơi với trẻ em, thỉnh thoảng buồn buồn viết chơi một chút.
Thật ra, nghề này không phải là nghề “được biết đến”. Ít nhất, với tôi, nó là nghề “làm cho đàng hoàng”.
Một buổi khám tốt thường không có gì đặc biệt để kể. Không có cao trào, không có khoảnh khắc “wow”, mà phần lớn là những khó khăn và những câu chuyện buồn … Cùng ngồi xuống với gia đình, hỏi kỹ một chút, nghe thêm một chút, quan sát lâu hơn, ghép các mảnh thông tin lại với nhau cho đủ. Rồi từ đó, chọn một hướng hỗ trợ phù hợp, không quá nhanh, không quá đẹp, nhưng có khả năng đi được đường dài.
Nhiều phụ huynh đến với một kỳ vọng rất thật: mong có một cách nào đó giúp con “đỡ nhanh hơn”. Điều này hoàn toàn dễ hiểu. Nhưng phần lớn những gì thực sự hiệu quả lại không phải là những thứ có thể làm nhanh. Và cũng không phải là những thứ dễ kể thành một câu chuyện hấp dẫn.
Có khi chỉ là điều chỉnh lại cách giao tiếp với trẻ.
Có khi là giảm bớt một vài áp lực trong môi trường học.
Có khi là chấp nhận đi chậm lại một chút, để đi đúng hơn.
Những thứ này… nếu đem lên mạng chắc cũng không “viral” lắm.
Nên nếu có gọi tôi là K.O.L., có lẽ tôi là K.O.L. của mấy thứ “kém hấp dẫn”: vài món đồ chơi “con nít”, vài bảng đánh giá hành vi, mấy câu hỏi lặp đi lặp lại với phụ huynh, và những định hướng can thiệp điều trị mà tiến triển tính bằng quý, bằng năm.
Nhưng nếu nói nghiêm túc, điều tôi mong không phải là được biết đến nhiều hơn. Mà là khi một đứa trẻ được đưa đến khám, con có cơ hội được hiểu đúng vấn đề của mình, và nhận đúng can thiệp mà con cần. Không phải can thiệp mang tính phép màu chữa lành, mà là can thiệp “có khả năng giúp con trong bối cảnh thật của con” — trong gia đình, trong trường học, trong văn hóa Việt Nam, nơi ông bà, cha mẹ, thầy cô đều là một phần của hệ thống đó.
Làm đúng những điều này không nhanh. Và cũng không hào nhoáng. Nhưng nếu đi đủ lâu, nó có thể tạo ra những thay đổi thật.
Lúc kết thúc buổi khám, tôi vẫn nhớ về sự ngạc nhiên của anh phụ huynh, có lẽ anh nghĩ “K.O.L. mà đi xe đạp cũng lạ”, có lẽ anh nghĩ tôi sẽ đi xe 4 bánh hoặc ít ra cũng là một chiếc 2 bánh có động cơ …
Tôi thì vẫn thích đi xe đạp từ nhà đến phòng khám. Đi chậm lại một chút, để kịp nhận ra tôi xuất thân từ đâu, trưởng thành hơn nhờ ai và vì sao tôi bắt đầu.
Và có lẽ điều quan trọng nhất, là trên hành trình đó, tôi vẫn mang theo được những điều thật sự cần thiết — những thứ không ồn ào, không nổi bật, nhưng đủ để giữ mình ở lại với nghề, một cách trọn vẹn và yên ắng.
*K.O.L: Key Opinion Leader (Người dẫn dắt quan điểm)
Hình minh họa: xe đạp dùng để đi làm mỗi ngày.