Wendy Kazalin

Wendy Kazalin 💖 Mình chia sẻ về tâm lý, tình yêu, chữa lành và phát triển bản thân. Wendy Kazalin Do, B.A. Psychology

Nghe thật tàn nhẫn và khó chấp nhận. Nhưng dưới góc độ Tâm lý học và Giải mã sinh học, đây là sự thật trần trụi: Mẹ khôn...
02/05/2026

Nghe thật tàn nhẫn và khó chấp nhận. Nhưng dưới góc độ Tâm lý học và Giải mã sinh học, đây là sự thật trần trụi: Mẹ không chỉ cho bạn sự sống, bà còn vô tình trao cho bạn "bản thiết kế số phận" đầy thương tổn của chính bà.

Tại sao lại như vậy?

1. BẠN LÀ "BẢN SAO CHÉP" HỆ THẦN KINH CỦA MẸ

Từ khi còn là bào thai, bạn không học bằng lời nói, bạn học bằng cách "thẩm thấu". Bạn kết nối trực tiếp vào hệ thần kinh của mẹ.
• Nếu mẹ luôn lo âu, tế bào của bạn ghi nhớ cảm giác bất an là trạng thái bình thường.
• Nếu mẹ cam chịu hy sinh trong tình yêu, bạn mặc định rằng "yêu là phải khổ".
Mẹ là cái khuôn đầu tiên đúc nên cách bạn nhìn thế giới và các mối quan hệ.

2. BẢN KHẾ ƯỚC NGẦM: "CON KHÔNG DÁM HẠNH PHÚC HƠN MẸ"

Đây là nguyên nhân sâu xa nhất khiến bạn cứ nỗ lực rồi lại thất bại. Trong vô thức, chúng ta có một lòng trung thành mù quáng với mẹ.
• Tiềm thức của bạn tin rằng: Nếu mẹ cả đời lam lũ, khổ sở mà mình lại sống sung sướng, hạnh phúc thì mình là kẻ phản bội.
• Vì thế, bạn tự phá hoại thành công, chọn nhầm người yêu, hoặc để mình túng thiếu... chỉ để được "giống mẹ", để cảm thấy mình vẫn thuộc về bà. Bạn dùng chính nỗi đau của mình để đồng hành cùng quá khứ của mẹ.

3. NỖI ĐAU HÓA THÀNH BỆNH TẬT

Những tổn thương nếu bạn không thể giải quyết với mẹ thường lặn sâu vào cơ thể, đặc biệt là các vấn đề liên quan đến tính nữ (tử cung, ngực), tiêu hóa (không "nuốt" trôi cảm xúc) và thậm chí là sự tắc nghẽn về tiền bạc (vì Mẹ đại diện cho sự Thịnh vượng).

Giải pháp để bạn tự giải phóng chính mình:

1. Chấp nhận sự thật để trái tim được nhẹ lại
Chữa lành không bắt đầu bằng việc mẹ thay đổi, mà bắt đầu khi bạn cho phép mình nhìn mẹ như một con người có giới hạn, có tổn thương và những điều chưa từng được chữa lành. Khi bạn thôi chờ đợi một người mẹ “lý tưởng”, trái tim bạn mới có không gian để thở.

2. Yêu mẹ bằng tình yêu trưởng thành, không bằng sự hi sinh
Yêu mẹ không có nghĩa là sống thay cuộc đời mẹ, gánh nỗi buồn của mẹ hay trừng phạt bản thân bằng việc thiếu hạnh phúc. Tình yêu trưởng thành là khi bạn cho phép mình sống tốt, sống đủ, như một cách tôn vinh sự sống mẹ đã trao cho bạn.

3. Trả lại cho mẹ điều không thuộc về bạn
Bạn có thể yêu mẹ sâu sắc, nhưng bạn không cần mang theo nỗi đau, nỗi thất vọng hay những ước mơ dang dở của mẹ. Khi bạn nhẹ nhàng trả lại những gánh nặng đó, mối quan hệ giữa hai người mới trở nên trong trẻo và đúng vị trí.

4. Thiết lập ranh giới bằng sự dịu dàng
Ranh giới không phải là cắt đứt, mà là phân biệt đâu là cảm xúc của mẹ, đâu là cuộc đời của bạn. Bạn có thể ở bên mẹ bằng sự hiện diện ấm áp, mà không đánh đổi sự bình an nội tâm của chính mình.

5. Cho phép mình hạnh phúc mà không thấy có lỗi
Hạnh phúc của bạn không phản bội mẹ. Ngược lại, đó là minh chứng rằng tình yêu mẹ dành cho bạn đã tạo ra một con người biết sống, biết yêu và biết tỏa sáng theo cách riêng của mình.

Chữa lành cho chính mình không chỉ là cứu lấy bản thân, mà còn là hành động anh hùng để bảo vệ tương lai của thế hệ mai sau. Khi bạn dừng lại, nỗi đau truyền thế hệ sẽ không còn đường để đi tiếp.

St

Cửa sổ và những sáng tạo bên trong! Từ bé mình đã thích ngồi bên những khung cửa sổ ngắm mưa Phố Núi rơi. Tây Nguyên mùa...
02/02/2026

Cửa sổ và những sáng tạo bên trong!

Từ bé mình đã thích ngồi bên những khung cửa sổ ngắm mưa Phố Núi rơi. Tây Nguyên mùa mưa kéo dài nhiều tháng liền, lòng mình lúc đó lại còn nhiều hỗn loạn. Nên ngắm mưa rơi như một phương tiệm giúp mình gom tụ nội tâm trở về với hiện tại.

Và vì mỗi khi nhìn ra ngoài, lòng mình tự nhiên trầm lại và phần sáng tạo bên trong bắt đầu mở ra một cách rất nhẹ nhàng. Mình ngồi ở đó, lặng lẽ quan sát, để cho những ý tưởng trong đầu tự do chảy xuống rồi tự tìm hình dạng của chúng thông qua những bài viết của mình.

Michigan hơn nửa năm là lạnh, không những có mưa mà còn có tuyết. Tuyết rơi nhẹ hơn mưa, như cách nhắc nhở người ta hãy trút đi những lo âu muộn phiền của mình một cách thật nhẹ nhàng. Mình hay chọn để bàn học bên cạnh cửa sổ để thấy bản thân còn kết nối với đất trời bằng cách nào đó. Mùa đông là khi thế giới bên ngoài trở nên chậm và tĩnh hơn, khung cửa sổ như một khoảng đệm an toàn giữa mình và cuộc sống, nơi mọi ồn ào dừng lại để nhường chỗ cho sự trầm mặc.

Thế nên mình yêu thích cái cảm giác ngồi bên cạnh cửa sổ. Cảnh bên ngoài có thể là một thành phố rộng lớn đang chuyển động không ngừng, cũng có thể là cảnh gió biển vỗ đều từng nhịp vào bờ, hay một khu rừng tĩnh lặng chỉ còn tiếng lá và hơi thở của thiên nhiên. Tất cả đều đủ để mình ngồi yên và bình an lắng nghe chính mình và truyền tải những thông điệp từ vũ trụ xuống với thực tại hữu hình này.

Chính trong khoảnh khắc ấy, mình cảm nhận rõ ràng lòng mình lắng xuống, phần thơ bên trong được nâng lên, bình an nở rộng, và sáng tạo đến không phải như một nỗ lực, mà như một điều tự nhiên vốn luôn ở đó, chỉ chờ mình dừng lại đủ lâu để nhận ra.

W.🌸

Cuộc đấu tranh giữa thiện và ác! Mấy hôm nay, mình cảm nhận như vũ trụ đang cho mình cơ hội bóc tách thêm những lớp bóng...
01/31/2026

Cuộc đấu tranh giữa thiện và ác!

Mấy hôm nay, mình cảm nhận như vũ trụ đang cho mình cơ hội bóc tách thêm những lớp bóng tối sâu hơn bên trong. Mỗi lần bóc ra là mỗi lần mình thấm nghiệm rõ hơn sự thật về chính mình. Có những điều rất đen tối, nhưng cũng chính vì vậy mà trở nên chói sáng. Âm và Dương tưởng như đối nghịch, đấu đá nhau, nhưng thực chất lại là hai mặt cân bằng cho cùng một chỉnh thể.

Khi một con người đi lạc sang một phía, chỉ cố giữ thiện mà chối bỏ phần ác, chính phần bị phủ nhận ấy sẽ quay lại khiến họ đau khổ. Ngược lại, khi thiện và ác được nhìn nhận một cách tự nhiên, không phán xét, con người lại dễ chạm tới sự giải thoát hơn.
Ai nói rằng đã “lành” thì lúc nào cũng phải là ánh sáng và tình yêu. Thế giới này vốn nhị nguyên, và nếu cứ ép mình chỉ được tốt đẹp, hiền hòa, tích cực, thì những thực tại trần trụi sẽ sớm làm ta vỡ mộng và tổn thương.

Điều mình vỡ ra là đôi khi thô thiển một chút cũng không sao, khó chịu một chút cũng không có gì sai. Tất cả đều cần được đặt trong sự đối đãi, trong hoàn cảnh giai đoạn cụ thể của đời sống. Người biết uyển chuyển, linh động, biết lúc mềm lúc cứng, mới có thể bình an thật sự khi sống giữa cõi trần này.

Chính nỗi sợ mất đi tình yêu, sự chấp nhận và giá trị của bản ngã mới khiến con người ta sống dối lòng mình để được công nhận. Nhưng thử một lần mạnh mẽ phản kháng, một lần nói “không”, một lần sống đúng với cảm nhận sâu thẳm của linh hồn mà vẫn giữ được sự ung dung nội tại, ta sẽ thấy mọi thứ không đáng sợ như mình từng nghĩ. Nhẹ nhàng và bình an không phải là một trạng thái cố định để ta phải gồng mình đạt tới, mà đôi khi chính sự chấp nhận rằng mình không luôn nhẹ nhàng, không luôn bình an, thậm chí có phần thô ráp và trần trụi, lại là con đường đưa ta trở về với sự bình an thật.

Mỗi lần đi sâu hơn, mình lại thấm thía thêm những triết lý rất cổ xưa mà rất thật: ánh sáng sinh ra từ bóng tối, sen chỉ có thể mọc lên từ bùn. Không có bên nào sai, cũng không có bên nào cần bị loại bỏ. Cả hai đều đẹp theo cách của riêng mình. Điều quan trọng chỉ là ta nhìn và sống với chúng bằng trí tuệ như thế nào mà thôi.



Wendy Kazalin

Làm việc với bóng tối bên trong bạn!Có những phần bóng tối bên trong mỗi người không cần bị sửa chữa, cũng không cần bị ...
01/31/2026

Làm việc với bóng tối bên trong bạn!

Có những phần bóng tối bên trong mỗi người không cần bị sửa chữa, cũng không cần bị loại bỏ, mà chỉ cần được nhìn thấy và được cho phép tồn tại một cách trọn vẹn.

Khi ta quá quen với việc ép mình phải tích cực, phải yêu thương, phải là ánh sáng, những cảm xúc không “đẹp” như giận dữ, tủi thân, ghen tị hay phẫn uất dần bị đẩy xuống sâu hơn, bị phủ nhận như thể chúng không nên xuất hiện trong hành trình trưởng thành hay tu tập của mình. Nhưng cảm xúc không biến mất chỉ vì ta quay lưng với nó, và bóng tối cũng không tan đi chỉ vì ta gọi tên ánh sáng nhiều hơn.

Khi một phần bên trong bị chối bỏ quá lâu, nó sẽ tìm cách lên tiếng theo những con đường khác, không còn nhẹ nhàng mà trở nên dữ dội, xuất hiện dưới dạng những cảm giác tiêu cực khó gọi tên, những phản ứng cảm xúc khiến chính ta cũng hoang mang không hiểu vì sao mình lại trở nên khó chịu, tổn thương hay bất an đến vậy. Không phải vì ta đang thụt lùi hay “kém tu” đi, mà vì có một phần trong ta đã quá mệt mỏi khi phải sống trong im lặng, khi chưa từng được ai, kể cả chính mình, ngồi xuống lắng nghe một cách nghiêm túc.

Chữa lành, sau cùng, không phải là trở thành một con người luôn hiền hòa, bao dung và không còn bóng tối, mà là đủ an toàn để ở lại với những phần chưa được chấp nhận ấy, đủ thành thật để nhìn thẳng vào những cảm xúc từng bị xem là sai, là xấu, là không nên có, và đủ dịu dàng để ôm lấy chúng mà không phán xét.

Khi bóng tối được nhìn thấy, được thừa nhận và được đặt vào một không gian an toàn, nó không còn cần phải la hét để được chú ý nữa, và sự bình an bắt đầu xuất hiện không phải vì ta đã vượt qua được nó, mà vì ta cuối cùng đã thôi quay lưng với chính mình.

Wendy Kazalin

🌸Thập kỷ vàng 35–45 tuổi – khoảng lặng quyết định nửa đời sau.Có một giai đoạn trong đời khi người ta không còn nông nổi...
01/30/2026

🌸Thập kỷ vàng 35–45 tuổi – khoảng lặng quyết định nửa đời sau.

Có một giai đoạn trong đời khi người ta không còn nông nổi như tuổi trẻ, nhưng cũng chưa đủ già để buông tay với cuộc sống. Đó là khoảng tuổi 35–45, khi bạn đã nếm đủ va vấp để hiểu người, hiểu mình, và bắt đầu cảm nhận rõ áp lực của thời gian.

Đây không còn là lúc chạy theo hào nhoáng hay cố chứng minh điều gì với thế giới, mà là lúc cần sống sâu hơn, chậm hơn và đúng với mình hơn. Nếu trong giai đoạn này bạn làm tốt những điều dưới đây, nửa sau cuộc đời sẽ có một nền tảng vững vàng hiếm có.

1. Đào sâu một năng lực cốt lõi.
Đừng học quá nhiều thứ một cách hời hợt. Hãy chọn một kỹ năng và đi thật sâu với nó, sâu đến mức bạn không dễ bị thay thế. Giá trị bền vững không đến từ việc biết nhiều, mà đến từ việc biết rõ mình mạnh ở đâu và phát huy điều đó một cách nhất quán.

2. Giữ gìn sức khỏe như một tài sản.
Sau 35 tuổi, mỗi đêm thức khuya đều là một lần trả giá. Bạn không cần ép mình tập luyện cực đoan, chỉ cần ngủ đủ, ăn điều độ và vận động đều mỗi ngày là đã đang bảo vệ chính tương lai của mình.

3. Tinh gọn các mối quan hệ.
Ở giai đoạn này, bạn không còn năng lượng cho những mối xã giao vô nghĩa. Vài người bạn tử tế, một gia đình có sự thấu hiểu đã là một dạng giàu có rất thật mà không tiền bạc nào thay thế được.

4. Chăm sóc tổ ấm, đừng chỉ chăm chăm sự nghiệp. Cha mẹ không trẻ lại, con cái lớn lên từng ngày, và bạn đời cũng đang mệt mỏi theo cách riêng của họ. Gia đình là gốc rễ của đời sống, đừng đợi đến lúc mất đi rồi mới nhận ra điều đó.

5. Xây nền tài chính an toàn, không mơ làm giàu nhanh.
Hãy có quỹ dự phòng, biết tiết chế chi tiêu và ưu tiên đầu tư dài hạn thay vì đánh cược. Tuổi trung niên cần sự ổn định và an toàn, không cần liều lĩnh.

6. Duy trì việc học suốt đời.
Thế giới thay đổi rất nhanh, ai dừng lại sẽ bị bỏ lại phía sau. Mỗi ngày đọc thêm vài trang sách hay học thêm một điều mới là bạn đang kéo dài tuổi thọ của trí tuệ mình.

7. Học cách buông bỏ và sống tối giản.
Buông những mối quan hệ làm bạn kiệt sức, buông những công việc không còn giá trị, buông cả quá khứ không thể sửa chữa. Nhẹ lòng không phải là mất mát, mà là một dạng tự do trưởng thành.

8. Nuôi dưỡng một sở thích cho riêng mình.
rồng cây, viết vài dòng, uống trà hay nghe nhạc. Những điều nhỏ bé ấy giữ cho tâm hồn bạn không bị khô cạn giữa nhịp sống bận rộn.

9. Biết nói không để giữ ranh giới.
Không phải lời nhờ nào cũng cần đáp ứng, không phải mối quan hệ nào cũng cần giữ lại. Biết từ chối là dấu hiệu của một người đã hiểu giá trị bản thân.

10. Làm hòa với chính mình.
Chấp nhận rằng mình không hoàn hảo, sự nghiệp có lúc chững lại, con cái không thể sống đúng kịch bản mình mong, và cuộc đời luôn có những phần thiếu. Khi bạn thôi so sánh, thôi oán trách và thôi ép mình phải hơn người khác, lúc ấy tâm mới thật sự an.

Có thể bạn không trở thành người giàu nhất, nhưng nếu sống đúng trong mười năm này, bạn sẽ là người bình an hơn, vững vàng hơn và tự do hơn ở nửa đời sau. Và đó mới là một kiểu thành công sâu sắc.

Làm gì có quá khứ và tương lai. Tất cả chỉ là ảo ảnh do tấm trí tạo dựng để dằn vặt tâm trí chúng ta. Khi chúng ta hoài ...
01/30/2026

Làm gì có quá khứ và tương lai. Tất cả chỉ là ảo ảnh do tấm trí tạo dựng để dằn vặt tâm trí chúng ta. Khi chúng ta hoài tưởng về quá khứ hay lo lắng về tương lai, thì cũng chính là lúc hiện tại nó được sắp đặt.

Hãy nhớ rằng chỉ có giây phút hiện tại này mà thôi, thế nên hãy sống cho trọn vẹn nhất và hạnh phúc nhất ở ngay chính lúc này.


Wendy Kazalin

01/30/2026

Đôi khi thả lỏng cũng là cách chữa lành

Có phải có những lúc bạn bỗng dưng rất dễ xúc động không. Không có chuyện gì đặc biệt xảy ra, chỉ cần nhìn ra ngoài cửa ...
01/30/2026

Có phải có những lúc bạn bỗng dưng rất dễ xúc động không. Không có chuyện gì đặc biệt xảy ra, chỉ cần nhìn ra ngoài cửa sổ, ngồi im một mình, hay nghe một bản nhạc quen, nước mắt đã tự chảy ra. Bạn cũng không còn muốn nói nhiều, không muốn giải thích, không muốn tranh luận dù biết mình đúng, và trong lòng chỉ mong cảm giác này biến mất càng nhanh càng tốt để bạn có thể trở lại “bình thường” như trước. Nhưng sự thật là, cảm xúc này không phải thứ cần bị vượt qua, mà là thứ đang cần được lắng nghe. Khi một người đã kìm nén quá lâu, đến lúc hệ thần kinh được thả lỏng, những gì từng bị đẩy xuống sẽ tự trồi lên, đôi khi chỉ dưới hình thức của im lặng và nước mắt.

Thay vì cố gắng thoát ra, hãy thử làm điều ngược lại: chậm lại một chút, cho phép mình ở yên trong trạng thái này, ngủ đủ hơn, giảm bớt giao tiếp không cần thiết, viết ra những gì đang dâng lên trong lòng mà không cần phân tích đúng sai. Đừng ép mình phải tích cực hay mạnh mẽ quá sớm. Khi cảm xúc được đi trọn con đường của nó, bạn sẽ thấy mình không chìm xuống, mà đang bước sang một tầng sâu hơn của sự bình ổn. Có những giai đoạn trong đời, cách duy nhất để “vượt qua” chính là ngừng chạy trốn và ở lại đủ lâu để hiểu điều gì bên trong bạn đang cần được chữa lành.


Wendy Kazalin

Hãy cho phép mình được là con nít!Đã bao lâu rồi bạn không cho phép mình được làm những điều thật đơn giản chỉ vì… thích...
01/29/2026

Hãy cho phép mình được là con nít!

Đã bao lâu rồi bạn không cho phép mình được làm những điều thật đơn giản chỉ vì… thích? Không vì mục tiêu, không vì phải tốt hơn hay trưởng thành hơn. Chỉ là xem lại một bộ phim ngày bé từng yêu, chơi một trò chơi cũ, ngồi vẽ vời vu vơ, hay làm điều gì đó rất “trẻ con” mà không tự phán xét mình.

Cho phép mình có những cảm xúc chưa gọi tên được. Có những suy nghĩ ngây ngô, những tò mò vụng về, mà không ép bản thân lúc nào cũng phải hiểu hết mọi thứ. Không phải lúc nào chúng ta cũng cần tỏ ra chín chắn hay mạnh mẽ.

Hãy cho phép mình biểu lộ cảm xúc một cách tự nhiên, không sợ bị đánh giá. Thật ra, thế giới không soi xét bạn nhiều như bạn nghĩ. Và ngay cả khi có ai đó nhìn thấy, bạn vẫn có quyền được là chính mình.

Chính trong những khoảnh khắc rất đời và rất thật ấy, bạn đang kết nối lại với Đứa trẻ bên trong, phần của bạn từng khao khát được tự do, được vui, được sống mà không phải gồng mình. Và đôi khi, chữa lành không cần gì phức tạp. Chỉ cần bạn cho phép mình… được là con nít thêm một lần nữa.


Wendy Kazalin

Hãy trò chuyện với Đứa Trẻ bên trong mỗi ngàyMỗi ngày, hãy dành một khoảnh khắc để quay vào bên trong và hỏi thăm cảm xú...
01/29/2026

Hãy trò chuyện với Đứa Trẻ bên trong mỗi ngày

Mỗi ngày, hãy dành một khoảnh khắc để quay vào bên trong và hỏi thăm cảm xúc của Đứa trẻ bên trong bạn. Hôm nay con cảm thấy thế nào? Con đang vui, buồn, sợ hãi hay mệt mỏi? Chỉ cần hỏi và lắng nghe, không cần sửa chữa, không cần ép buộc phải “ổn”.

Đó là cách bù đắp yêu thương đơn giản nhưng sâu sắc nhất. Đứa trẻ ấy không cần lời khuyên, không cần bị chỉnh sửa. Điều nó cần là được thấu hiểu, được công nhận những cảm xúc mà nó đang mang trong mình.

Hãy thôi chỉ trích, phán xét hay thờ ơ với phần non nớt ấy. Sự non nớt ấy không làm bạn yếu đi. Nó chỉ là một đứa trẻ đã từng khao khát được yêu thương và chưa bao giờ được lắng nghe trọn vẹn.

Và nếu hôm nay đứa trẻ ấy đủ tin tưởng để chia sẻ với bạn, hãy biết ơn điều đó. Bởi chính khoảnh khắc bạn lắng nghe nó, cũng là lúc bạn trao cho mình một cơ hội để chữa lành và trở nên dịu dàng hơn với chính mình.

Wendy Kazalin

Thời gian cứ lặng lẽ trôi. Tuổi tác tăng lên, cơ thể lớn dần rồi già đi. Nhưng tâm hồn thì không phải lúc nào cũng kịp b...
01/28/2026

Thời gian cứ lặng lẽ trôi. Tuổi tác tăng lên, cơ thể lớn dần rồi già đi. Nhưng tâm hồn thì không phải lúc nào cũng kịp bước theo năm tháng.

Có người may mắn, phần bên trong họ trưởng thành cùng thể xác. Nhưng cũng có người, một phần tâm hồn lại bị mắc kẹt ở một độ tuổi rất xa, có thể là mười lăm, mười, thậm chí là bốn hay năm tuổi.

Phần ấy bị giữ lại ở một khoảnh khắc nào đó của quá khứ, nơi nó chưa đủ an toàn để tiếp tục lớn lên. Nó không biết cách tự tháo gỡ, cũng chưa từng có cơ hội được trưởng thành. Vì không thể lớn lên cùng thời gian, nó mang theo rất nhiều sợ hãi, lo lắng và bất an. Nó hoảng hốt trước thế giới rộng lớn, nên cố gắng kiểm soát mọi thứ trong khả năng nhỏ bé của mình. Phần đó sống bên trong bạn, ảnh hưởng đến cảm xúc, phản ứng và cả những quyết định của bạn, ta thường gọi nó là đứa trẻ bên trong.

Các nghiên cứu về sự phát triển của trẻ em cho thấy, những đứa trẻ lớn lên trong môi trường ổn định, an toàn về mặt cảm xúc, khi trưởng thành ít gặp các vấn đề về hành vi và rối loạn cảm xúc hơn rất nhiều so với những trẻ phải trải qua nhiều tổn thương sớm. Điều đó cho thấy môi trường đầu đời có ảnh hưởng sâu sắc đến cách một con người cảm nhận và phản ứng với cuộc sống sau này.

Nhưng nó không có nghĩa là bạn phải trách móc bản thân hay oán trách quá khứ. Việc lớn lên trong một gia đình thiếu an toàn, thiếu thấu hiểu không phải lỗi của bạn. Và quan trọng hơn, quá khứ không phải là bản án chung thân cho cuộc đời này.

Chúng ta có thể không quay lại để thay đổi những gì đã xảy ra, nhưng chúng ta hoàn toàn có thể quay về để nhìn thấy, lắng nghe và chăm sóc phần đã từng bị bỏ quên ấy. Khi bạn đủ dịu dàng với chính mình, đứa trẻ bên trong cũng sẽ dần cảm thấy an toàn hơn. Và từ khoảnh khắc đó, sự trưởng thành thật sự mới bắt đầu, không phải bằng việc phủ nhận quá khứ, mà bằng cách ôm lấy nó, để rồi tiếp tục bước về phía trước nhẹ nhàng hơn, vững vàng hơn.

Nếu cha mẹ không có đủ khả năng cho chúng ta những điều chúng ta muốn, ấy vậy thì vẫn còn một cách đó chính là chúng ta tự trở thành cha mẹ của chính mình để đáp ứng những nhu cầu tình cảm mà chúng ta từng mong muốn. Điều ấy là có thể và hoàn toàn có thể

Wendy Kazalin

Nguyên nhân khiến Đứa trẻ bên trong bị tổn thương Mỗi đứa trẻ đều mong mỏi được lớn lên trong tình yêu thương và sự chăm...
01/28/2026

Nguyên nhân khiến Đứa trẻ bên trong bị tổn thương

Mỗi đứa trẻ đều mong mỏi được lớn lên trong tình yêu thương và sự chăm sóc từ người lớn, cùng với sự công nhận và quan tâm của xã hội. Tuy nhiên, không phải ai cũng may mắn có được điều đó. Nhiều người từ nhỏ đã phải trải qua những hoàn cảnh đau thương, bị đối xử tồi tệ, bỏ rơi, hoặc gặp phải những biến cố đáng buồn. Những trải nghiệm này để lại tổn thương sâu sắc và những ký ức này đi theo họ suốt cuộc đời.

Dưới đây là một số nguyên nhân phổ biến khiến Đứa trẻ bên trong bị tổn thương:

- Bạo hành và ngược đãi: Bị bạo hành cả về thể chất lẫn tinh thần trong suốt tuổi thơ.
- Bạo lực học đường và gia đình: Là nạn nhân của bạo lực từ bạn bè, gia đình.
- Lăng mạ và chỉ trích: Bị lăng mạ, sỉ nhục, chê bai, hoặc bị trách mắng thường xuyên.
- Thiếu tình thương gia đình: Sống trong một gia đình thiếu vắng tình thương, nơi cha mẹ thường xuyên mâu thuẫn hoặc ly hôn.
- Sự bất công và khinh thường: Bị đối xử bất công, không được công nhận, luôn cảm thấy bị khinh thường.
- Bỏ rơi và thiếu quan tâm: Bị bỏ rơi, thiếu vắng tình yêu và sự quan tâm từ người lớn.
- Ảnh hưởng từ lời nói tiêu cực: Được nghe những lời nói tiêu cực và mang tính sát thương.
- Dạy dỗ nghiêm khắc và độc đoán: Được nuôi dạy bằng phương pháp nghiêm khắc, độc đoán hoặc cực đoan.
- Phản bội và mất niềm tin: Trải qua những trải nghiệm bị phản bội và mất niềm tin vào người khác.

Những yếu tố này có thể gây ra tổn thương lâu dài cho Đứa trẻ bên trong. Và việc chữa lành những vết thương này là cần thiết để phục hồi sự phát triển cảm xúc và tinh thần.

Wendy Kazalin

Address

Novi, MI

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Wendy Kazalin posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Wendy Kazalin:

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram