02/11/2026
‼️UỐN VÁN - CĂN BỆNH CŨ NHƯNG VẪN CÒN ĐẤT SỐNG VÌ SỰ CHỦ QUAN
Ở Việt Nam, nhiều người vẫn nghĩ uốn ván là bệnh của ngày xưa, của thời thiếu vaccine, thiếu kháng sinh. Thế nên khi bị đinh đâm vào chân, trầy xước ngoài ruộng hay một vết thương nhỏ tưởng như không đáng kể, phản xạ quen thuộc vẫn là rửa qua loa, bôi thuốc, rồi… để đó. Chỉ đến khi hàm bắt đầu cứng lại, cổ gáy đau, người co rút không kiểm soát, thì mọi thứ đã muộn.
Uốn ván không phải bệnh lây từ người sang người, mà đến từ một loại vi khuẩn rất phổ biến trong môi trường sống ở Việt Nam. Trực khuẩn uốn ván tồn tại trong đất, bụi, phân động vật và có thể sống rất lâu ngoài môi trường. Khi có một vết thương, đặc biệt là vết thương sâu, kín, ít chảy máu như đinh gỉ đâm, dao cắt bẩn, g*i tre đâm, vi khuẩn có cơ hội xâm nhập và phát triển trong điều kiện yếm khí.
Điều nguy hiểm của uốn ván không nằm ở vết thương, mà nằm ở độc tố. Vi khuẩn uốn ván tiết ra một loại độc tố cực mạnh, đi theo đường thần kinh lên hệ thần kinh trung ương. Độc tố này làm mất khả năng ức chế của hệ thần kinh, khiến cơ co cứng liên tục.
Những ca uốn ván phần lớn đều bắt đầu rất mơ hồ…
Một người đàn ông trung niên vào viện vì đau cổ, cứng hàm, ăn uống khó.
Một cụ già than mệt, đau người, há miệng nói chuyện, ăn uống không được.
Có người đến khám vì nghĩ mình bị trúng gió, viêm họng, hay đơn giản là mỏi cổ sau vài ngày lao động nặng.
…
Chỉ khi bác sĩ hỏi kỹ,l mới lộ ra một chi tiết như vài ngày trước bị đinh đâm, g*i tre đâm, hoặc một vết trầy xước nhỏ ở chân đã tự xử lý ở nhà.
Triệu chứng uốn ván thường không ầm ĩ ngay từ đầu. Dấu hiệu sớm và điển hình nhất là cứng hàm, há miệng khó, cảm giác “khóa chặt” vùng miệng dù không đau răng, không viêm họng.
Sau đó là đau cổ, cứng gáy, cảm giác căng cứng lan dần xuống vai, lưng. Nhiều người mô tả cơ thể như bị “kéo giữ”, không thể thả lỏng.
Khi bệnh tiến triển, các cơn co cứng cơ xuất hiện rõ hơn. Người bệnh có thể co cứng toàn thân, lưng ưỡn cong, cơ mặt co giật tạo nét mặt đặc trưng, chỉ một kích thích nhẹ như tiếng động, ánh sáng, hay chạm vào cũng đủ gây co giật dữ dội.
Lúc này, việc ăn uống gần như không thể, nói chuyện khó khăn, thở trở nên nặng nề vì cơ hô hấp cũng bị ảnh hưởng.
2 nguyên nhân chính thường gặp là:
1. Vết thương quá nhỏ nên nghĩ không sao.
2. Không nhớ rõ mình đã tiêm phòng uốn ván hay chưa hoặc cho rằng đã tiêm “lâu lắm rồi chắc vẫn còn tác dụng”.
Trên thực tế, miễn dịch uốn ván không tồn tại suốt đời. Vaccine cần được tiêm nhắc lại định kỳ, đặc biệt với người lao động, làm nông, xây dựng, hoặc thường xuyên tiếp xúc với đất bẩn, không chỉ ở người lớn mà cả ở người cao tuổi và phụ nữ sau sinh. Khi đã phát bệnh, điều trị uốn ván rất tốn kém, kéo dài, cần hồi sức, thở máy, và nguy cơ tử vong vẫn cao, dù y học hiện đại đã tiến bộ hơn rất nhiều.
Điều đáng buồn là uốn ván lại là bệnh có thể phòng ngừa hiệu quả bằng vaccine. Một mũi tiêm đúng lúc có thể ngăn chặn cả một chuỗi biến chứng nguy hiểm. Vì vậy, thay vì chờ đến khi “cứng hàm mới đi viện”, việc làm đúng ngay từ đầu, xử trí vết thương sạch sẽ, đi khám sớm và tiêm phòng đầy đủ, mới là cách bảo vệ bản thân một cách đơn giản nhưng hiệu quả.
Uốn ván không nguy hiểm vì nó mới, mà vì chúng ta đã quá quen với nó để rồi xem nhẹ. Và trong y khoa, sự chủ quan đôi khi chính là yếu tố nguy hiểm nhất.
Kiến Thức Y Tế