Wendy Kazalin

Wendy Kazalin 💖 Mình chia sẻ về tâm lý, tình yêu, chữa lành và phát triển bản thân. Wendy Kazalin Do, B.A. Psychology

Chiều nay, lên máy bay và bắt gặp một chị tầm tuổi đang ngồi ngay đúng số ghế mình đã chọn. Mình nhẹ nhàng bảo:“Chị ơi, ...
02/13/2026

Chiều nay, lên máy bay và bắt gặp một chị tầm tuổi đang ngồi ngay đúng số ghế mình đã chọn. Mình nhẹ nhàng bảo:
“Chị ơi, ghế này là của em.”

Chị vợ đáp tỉnh bơ:
“Thấy cạnh cửa sổ thì ngồi thôi.”

Anh chồng thì thêm vào:
“Không đổi được à?”

Mình chỉ mỉm cười, nói:
“Dạ, không”

Và họ không thực sự vui vẻ khi phải chuyển chỗ. Nếu là một em bé hay một người lớn tuổi, mình sẵn sàng nhường. Nhưng với một người hoàn toàn bình thường, mình sẽ say “No” vì ghế này mình chọn và đã trả tiền cho dịch vụ mình muốn. Hơn nữa, đó không chỉ là cái ghế trên máy bay, mà là cách mình biết đặt ranh giới cho bản thân.

Mình từng thuộc kiểu người cứ nhường cho xong. Thế nào cũng được, miễn người khác vui. Thậm chí có lúc mình quên mất mình cũng xứng đáng được chọn điều mình mong muốn.

Nhưng rồi trải qua đủ nhiều, mình dần nhận ra rằng không phải cái gì cũng đáng để nhường, ko phải ai cũng cần mình hy sinh, và nếu ai đó thực sự muốn thứ gì đó tốt hơn, đẹp hơn - họ cần chịu trách nhiệm trả một mức giá cho lựa chọn ấy.

Cuộc sống cũng giống như việc chọn ghế trên máy bay:

Bạn muốn cạnh cửa sổ để nhìn thấy mây trời, hãy trả thêm một chút phí.
Bạn muốn dịch vụ chất lượng, hãy sẵn sàng đầu tư.
Còn nếu chọn miễn phí, thì hãy vui vẻ với những gì đi kèm theo.

Đặt ranh giới thực sự không hẳn là ích kỷ, mà là tôn trọng giá trị của mình. Và khi bạn biết nói “No” đúng lúc, bạn mới có thể nói “Yes” với những điều xứng đáng hơn.

St

“Tôi quen một người rất nỗ lực…”Không phải kiểu nỗ lực ồn ào.Không phải kiểu đăng story mỗi khi hoàn thành một mục tiêu....
02/12/2026

“Tôi quen một người rất nỗ lực…”

Không phải kiểu nỗ lực ồn ào.
Không phải kiểu đăng story mỗi khi hoàn thành một mục tiêu.
Mà là kiểu nỗ lực lặng lẽ đến mức nếu không để ý kỹ, bạn sẽ tưởng họ “chỉ đang sống bình thường”, hoặc không cố gắng.

Họ không thức quá khuya để chạy theo những cuộc vui vô nghĩa.
Không dậy quá trễ để trốn tránh ngày mới.
Họ dậy đúng giờ, ăn uống tử tế, đi tập dù có hôm mệt.
Họ không đọc sách để tỏ ra hiểu biết, mà đọc để tự chỉnh mình.

Có những ngày chẳng ai nhìn thấy họ cố gắng.
Nhưng chính họ biết mình đã không bỏ cuộc.

Người đó không quá nổi bật giữa đám đông.
Không phải kiểu khiến người ta quay đầu vì vẻ ngoài.
Nhưng nếu ở gần lâu, bạn sẽ thấy một thứ ánh sáng rất khác, ánh sáng của sự ổn định.

Và thật ra, sự ổn định là thứ hiếm nhất trong thời đại này. Chúng ta sống trong một thời đại thích “đỉnh cao”, nhưng lại coi thường “bền bỉ”. Thích kết quả nhanh, nhưng thiếu kiên nhẫn với quá trình.

Những người như vậy, họ hiểu rằng kỷ luật không phải để khoe, mà để bản thân được tự do. Tự do khỏi cảm xúc bốc đồng. Tự do khỏi sự trì hoãn. Tự do khỏi việc mỗi ngày phải bắt đầu lại từ con số 0 vì hôm qua mình buông thả.

Có một điều thú vị rằng: Người kỷ luật không phải là người không biết mệt mỏi hay lười biếng. Họ chỉ không lấy sự mệt làm lý do để phản bội chính mình.

Họ vẫn có những ngày muốn nằm lì.
Vẫn có những ngày hoài nghi bản thân.
Nhưng họ không để cảm xúc quyết định nhân cách.

Họ hiểu rằng nhân cách được xây dựng bằng hành vi lặp lại, không phải bằng những suy nghĩ mơ mộng.

Càng trưởng thành, tôi càng nhận ra người hấp dẫn nhất không phải người nhiều lời hứa, mà là người có nhịp sống đều đặn mỗi ngày. Họ không “thăng hoa” mỗi ngày, nhưng cũng không “sụp đổ” mỗi tuần.

Ở cạnh họ, bạn cảm thấy an toàn. Không phải vì họ hoàn hảo, mà vì họ nhất quán. Nhất quán trong lời nói. Nhất quán trong hành động. Nhất quán trong cách đối xử với mình và với người khác.

Và thật ra, khí chất đẹp nhất của con người không nằm ở nhan sắc, mà nằm ở việc họ có thể tự dẫn dắt chính mình. Không cần ai thúc ép. Không cần ai giám sát. Không cần ai khen thưởng.

Chỉ cần một cam kết nhỏ với bản thân và giữ nó. Có thể trong mắt nhiều người, những con người như vậy hơi “nhạt”. Nhưng “nhạt” với người thích kịch tính, lại là “an toàn” với người đã đi qua đủ sóng gió.

Càng va vấp, chúng ta càng hiểu: Một người biết tự chăm sóc mình, biết tự nâng mình dậy khi vấp ngã, biết kiên trì với những điều nhỏ bé mỗi ngày , là một người có chiều sâu. Và chiều sâu luôn đẹp theo cách rất chậm rãi.

Nếu bạn đang là người như vậy, đừng lo vì mình chưa nổi bật. Bền bỉ chưa bao giờ là thứ gây ồn ào. Nhưng nó là thứ tạo nên số phận.

Và nếu có thể, tôi cũng hy vọng được quen biết với bạn , một người âm thầm nhưng vững vàng.

Wendy Kazalin

Tự làm cha mẹ cho chính mìnhKhi một người bắt đầu tự làm cha mẹ cho chính mình, điều đó có nghĩa là họ đã nhận ra một kh...
02/11/2026

Tự làm cha mẹ cho chính mình

Khi một người bắt đầu tự làm cha mẹ cho chính mình, điều đó có nghĩa là họ đã nhận ra một khoảng thiếu hụt trong quá khứ và thay vì tiếp tục sống với sự thiếu hụt ấy, họ chọn trở thành người bù đắp nó.

Không phải ai cũng có cha mẹ đủ trưởng thành về mặt cảm xúc. Có những người lớn biết nuôi dưỡng cơ thể con cái, nhưng không biết nuôi dưỡng cảm xúc. Họ không biết cách lắng nghe nỗi buồn. Không biết cách dạy con xử lý cơn giận. Không biết cách tôn trọng ranh giới của một đứa trẻ.

Một đứa trẻ lớn lên trong môi trường như vậy sẽ học cách tự xoay xở. Khi buồn, nó tự nén lại. Khi bị tổn thương, nó tự trách mình. Khi bị xâm phạm, nó không biết rằng mình có quyền nói “không”.

Và rồi năm tháng trôi qua. Đứa trẻ ấy lớn lên. Có thể thành công, có thể mạnh mẽ, có thể độc lập. Nhưng bên trong, vẫn tồn tại một phần chưa từng được dỗ dành.

Tự làm cha mẹ cho chính mình không phải là tưởng tượng rằng mình có một gia đình khác. Đó là quá trình tái thiết lại tiếng nói bên trong.

Trong tâm lý học, quá trình này được gọi là “self-reparenting”, tái nuôi dưỡng bản thân. Nghĩa là bạn học cách trở thành người chăm sóc, người bảo vệ, người định hướng cho chính mình thay vì tiếp tục để tiếng nói phán xét của quá khứ điều khiển bạn.

- Khi bạn mắc lỗi, thay vì nói: “Mình thật tệ”,
bạn bắt đầu nói: “Ai cũng có lúc sai. Quan trọng là mình học được gì.”

- Khi bạn buồn, thay vì nói: “Yếu đuối quá”,
bạn nói: “Mình hiểu vì sao điều này làm mình đau.”

- Khi ai đó vượt qua ranh giới của bạn, thay vì im lặng,
bạn tự nhắc: “Mình có quyền được tôn trọng.”

Người tự làm cha mẹ cho chính mình sẽ không còn tìm kiếm sự công nhận một cách tuyệt vọng. Họ không còn phải chứng minh giá trị bằng cách làm vừa lòng tất cả mọi người. Họ hiểu rằng giá trị của mình không phụ thuộc vào việc người khác có hài lòng hay không.

Họ cũng có một điểm chung: họ không phủ nhận vết thương của mình. Họ nhìn thẳng vào nó. Họ hiểu nó. Và họ không muốn tiếp tục lặp lại nó.

Họ sẽ không đối xử với mình bằng sự khắc nghiệt mà họ từng chịu đựng. Họ cũng không đè nén sự tổn thương của mình lên người khác.

Ngược lại, họ bắt đầu sống có ý thức hơn.

Họ đặt ranh giới rõ ràng hơn.
Họ chọn những mối quan hệ an toàn hơn.
Họ học cách nói “không” mà không cảm thấy tội lỗi.

Có người sau khi tự chữa lành sẽ chọn con đường bảo vệ người khác , trở thành nhà tâm lý, nhà giáo dục, người làm công tác xã hội. Có người không thay đổi nghề nghiệp, nhưng thay đổi cách làm người. Họ nuôi dạy con cái khác đi. Họ lắng nghe nhiều hơn. Họ không xấu hổ hóa cảm xúc của người bên cạnh.

Bởi vì bạn đã từng thiếu thốn sự bảo vệ, bạn hiểu nó quan trọng đến mức nào.

Tự làm cha mẹ cho chính mình không phải là xóa đi quá khứ.
Nó là chấm dứt chu kỳ lặp lại. Đứa trẻ năm xưa có thể đã không được bảo vệ. Nhưng người trưởng thành hôm nay có thể đứng ra làm điều đó.

Và đó là lúc bạn không còn sống như một người đang cố gắng sống sót. Bạn bắt đầu sống như một người biết mình xứng đáng được chăm sóc.

Bạn có bao giờ trải nghiệm chỉ cần người khác thay đổi ánh mắt một chút là tim đã đập nhanh hơn. Một buổi họp bình thườn...
02/11/2026

Bạn có bao giờ trải nghiệm chỉ cần người khác thay đổi ánh mắt một chút là tim đã đập nhanh hơn.

Một buổi họp bình thường, sếp chỉ hơi cau mày và bạn lập tức tự hỏi: “Mình nói sai điều gì à?”
Một tin nhắn chưa được trả lời trong hai tiếng, đầu óc bạn bắt đầu dựng lên đủ kịch bản: “Hay mình làm họ khó chịu? Hay mình nói gì quá đáng?”
Một câu góp ý nhẹ như “Lần sau làm kỹ hơn chút nhé” cũng đủ khiến bạn mang về nhà, nằm suy nghĩ đến tận khuya.

Rồi bạn tự kết luận rất nhanh:
“Chắc mình nhạy cảm quá.”

Nhưng chữ “nhạy cảm” ở đây thường bị hiểu sai.

Nhạy cảm về mặt tâm lý, nếu nói chính xác, là khả năng nhận ra những thay đổi rất nhỏ trong môi trường cảm xúc. Người nhạy cảm cảm được sắc thái giọng nói, ánh mắt, khoảng lặng. Bản thân điều đó không xấu. Nó chỉ trở thành vấn đề khi hệ thần kinh của bạn luôn diễn giải những thay đổi ấy như dấu hiệu của nguy hiểm.

Và “nguy hiểm” đó thường không bắt đầu từ hiện tại.

Nếu bạn từng lớn lên trong môi trường mà cảm xúc của mình không được công nhận – khi bạn khóc thì bị nói “có gì đâu mà khóc”, khi bạn buồn thì bị bảo “con nghĩ nhiều quá” – bạn đã dần học một bài học ngầm: cảm xúc của mình không đáng tin.

Nếu người lớn trong nhà nóng lạnh thất thường – hôm nay vui vẻ, ngày mai nổi giận vô cớ – bạn buộc phải phát triển một kỹ năng sinh tồn: đọc vị người khác liên tục. Bạn quan sát sắc mặt, nghe kỹ từng nhịp giọng, đoán trước tâm trạng để tránh bị la mắng, bị phớt lờ, hoặc bị bỏ rơi.

Trong tâm lý học, đó gọi là “hypervigilance” – trạng thái cảnh giác cao độ. Hệ thần kinh của bạn luôn ở chế độ chờ, như một chiếc chuông báo động không bao giờ tắt hẳn. Não bộ ưu tiên phát hiện nguy cơ hơn là tận hưởng sự bình yên.

Vấn đề là, khi bạn lớn lên, môi trường đã thay đổi, nhưng hệ thần kinh thì chưa kịp nhận ra điều đó.

Bạn không còn là đứa trẻ phải né tránh cơn giận của người lớn. Nhưng cơ thể bạn vẫn phản ứng như thể nguy hiểm đang đến gần. Một ánh mắt hơi khác đi cũng đủ kích hoạt ký ức cũ. Một khoảng lặng trong cuộc trò chuyện cũng khiến bạn bất an.

Vậy nên, bạn không nhạy cảm quá mức.
Bạn chỉ từng phải sống trong trạng thái không an toàn quá lâu.

Vấn đề không nằm ở việc bạn phải “bớt suy nghĩ” hay “cứng rắn hơn”. Vấn đề nằm ở chỗ bạn chưa từng được dạy cảm giác an toàn thật sự là gì. Không phải an toàn bằng lý trí, mà an toàn trong cơ thể – nơi tim không cần đập nhanh vì một ánh nhìn, nơi bụng không thắt lại vì một tin nhắn chậm.

Giải pháp không phải là ép mình “đừng nghĩ nữa”. hay ép bản thân ngừng suy nghĩ giống như quát một đứa trẻ đang sợ hãi phải im lặng. Nó không làm nỗi sợ biến mất. Nó chỉ đẩy nó vào sâu hơn.

Thay vào đó, bạn cần dạy lại hệ thần kinh của mình.

Khi lo lắng dâng lên, đừng vội phân tích đúng sai. Hãy đặt tay lên ngực. Hít vào chậm 4 nhịp. Giữ 7 nhịp. Thở ra 8 nhịp. Sau đó lặp lại 5 lần. Nhịp thở ra dài hơn giúp hệ thần kinh chuyển từ trạng thái cảnh giác sang trạng thái nghỉ ngơi.

Sau đó, nhẹ nhàng hỏi mình:
“Điều này đang thật sự xảy ra ở hiện tại, hay mình đang phản ứng với một ký ức cũ?”

Câu hỏi đó không phải để phủ nhận cảm xúc của bạn, mà để phân biệt. Phân biệt giữa người trước mặt bạn và người trong quá khứ. Phân biệt giữa ánh mắt hôm nay và ánh mắt từng làm bạn sợ năm xưa.

Chữa lành không phải trở thành người vô cảm, không rung động, không để ý gì. Chữa lành là khi bạn vẫn cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt người khác, nhưng không còn xem đó là tín hiệu của nguy hiểm. Là khi bạn có thể nói: “Mình thấy hơi lo, nhưng mình sẽ kiểm chứng thay vì tự kết luận.”

Chữa lành là học lại cảm giác an toàn – từng nhịp thở, từng cuộc đối thoại – cho đến khi cơ thể bạn hiểu rằng hiện tại không còn giống quá khứ nữa.

Và khi đó, nhạy cảm sẽ không còn là gánh nặng.
Nó sẽ trở lại đúng bản chất của nó: một sự tinh tế.

Một đứa trẻ “bình thường” rốt cuộc nên như thế nào?Rất nhiều cha mẹ mong con mình ngoan, nghe lời, cảm xúc ổn định và ít...
02/11/2026

Một đứa trẻ “bình thường” rốt cuộc nên như thế nào?

Rất nhiều cha mẹ mong con mình ngoan, nghe lời, cảm xúc ổn định và ít gây rắc rối. Nhưng trên thực tế, một đứa trẻ bình thường sẽ có lúc cáu giận, mè nheo, bướng bỉnh, phản kháng và thử thách giới hạn của người lớn. Điều đó không phải là vấn đề. Ngược lại, nó thường cho thấy đứa trẻ đang ở trong một mối quan hệ đủ an toàn để dám là chính mình.

Nhà tâm lý học Winnicott từng nói rằng, một đứa trẻ khỏe mạnh về mặt tâm lý là đứa trẻ dám bộc lộ cảm xúc thật trước những người thân cận. Khi một đứa trẻ lúc nào cũng ngoan ngoãn, hiểu chuyện và không bao giờ phản đối, điều đó đôi khi không phải là dấu hiệu của sự trưởng thành sớm, mà có thể là sự kìm nén và chiều theo mong đợi của người khác.

Một đứa trẻ bình thường không phải là hoàn hảo, mà là trọn vẹn. Trẻ sẽ vui, sẽ giận, sẽ buồn, sẽ nổi loạn và có những phản ứng cảm xúc rất khác nhau. Sức khỏe tâm lý không nằm ở việc không có cảm xúc, mà ở khả năng dám thể hiện, được đón nhận và dần học cách điều chỉnh. Có cảm xúc không phải là vấn đề. Không biết nói ra hoặc không được phép nói ra mới là điều đáng lo. Có xung đột không nguy hiểm. Không dám đối diện với xung đột mới là điều khiến trẻ thu mình.

Vai trò của cha mẹ trong những khoảnh khắc ấy không phải là đè nén hay kiểm soát bằng mọi giá, mà là đón nhận cảm xúc của con và đồng thời giữ vững ranh giới hành vi. Khi con cáu giận, cãi lại hay nói ra những điều bạn không thích nghe, điều đó không có nghĩa là bạn đã thất bại trong vai trò làm cha mẹ, cũng không có nghĩa là con có vấn đề. Đó thường là lúc con đang thử trả lời câu hỏi rất quan trọng, tôi là ai và tôi có được chấp nhận hay không.

Ranh giới không phải là đàn áp. Ranh giới là cách người lớn dạy con chịu trách nhiệm cho hành vi của mình trong khi vẫn được yêu thương. Con có thể tức giận nhưng không được làm tổn thương người khác. Con có quyền buồn và người lớn sẵn sàng chờ. Chúng ta có thể nói chuyện thẳng thắn nhưng không chấp nhận sự thiếu tôn trọng. Khi cảm xúc được đón nhận và ranh giới được giữ vững, trẻ học được rằng mình vừa được là chính mình, vừa phải chịu trách nhiệm với thế giới xung quanh.

Một đứa trẻ bình thường sẽ lớn lên trong tình yêu và ranh giới, thông qua rất nhiều lần va chạm và điều chỉnh. Trẻ không cần trở thành hình mẫu lý tưởng của cha mẹ. Trẻ cần được phép có vui, buồn, giận, phản kháng, cá tính và cảm xúc riêng. Chính những điều đó giúp con dần hình thành một cái tôi chân thật và vững vàng.

Một đứa trẻ bình thường không phải là một người lớn tí hon luôn dễ thương và hiểu chuyện. Đó là một đứa trẻ biết quậy, biết cười, biết khóc, đôi khi làm bạn mệt mỏi, nhưng cuối cùng học được cách yêu và được yêu một cách an toàn.

✨ Nhắn gửi tới cha mẹ.
Cảm xúc của con không phải là kẻ thù của bạn.
Một đứa trẻ bình thường vốn dĩ có rất nhiều hình dạng khác nhau.

💬 Nếu bạn đang bối rối trước cảm xúc mạnh của con, lo lắng vì con không “ngoan” như mong đợi, hoặc muốn hiểu rõ hơn thế nào là phát triển tâm lý lành mạnh ở trẻ em, việc được đồng hành và tư vấn đúng cách có thể giúp bạn rất nhiều.

Bạn có thể tìm thêm các bài viết và hỗ trợ tâm lý tại Psychologist Vietnam https://psychologistvietnam.com/vi/ Hiểu đúng về sự phát triển của trẻ cũng là cách để cha mẹ bớt lo lắng và kết nối với con một cách bình an hơn.

St from Psychologist Vietnam

Emotional abuse là gì?Emotional abuse (lạm dụng cảm xúc) là một dạng bạo lực không để lại vết bầm trên da, nhưng để lại ...
02/11/2026

Emotional abuse là gì?

Emotional abuse (lạm dụng cảm xúc) là một dạng bạo lực không để lại vết bầm trên da, nhưng để lại vết nứt rất sâu trong tâm trí và lòng tự trọng của con người.

Theo Lundy Bancroft, chuyên gia nghiên cứu về lạm dụng tâm lý:

Emotional abuse is a pattern of behaviors that undermine a person’s sense of self-worth, safety, and autonomy.

Tạm dịch:
Lạm dụng cảm xúc là một chuỗi hành vi lặp đi lặp lại nhằm làm xói mòn giá trị bản thân, cảm giác an toàn và quyền tự chủ của một con người.

Vì sao nó “vô hình” nhưng lại tàn nhẫn đến vậy?

Bởi vì emotional abuse không cần la hét, không cần đánh đập.
Nó có thể xuất hiện dưới dạng:
• Coi thường cảm xúc của bạn
• Phủ nhận trải nghiệm của bạn
• Mỉa mai, châm chọc, “nói cho vui thôi mà”
• Đổ lỗi cho bạn vì phản ứng của bạn
• Khiến bạn luôn nghi ngờ chính mình

Nó không giết bạn ngay lập tức.
Nó làm bạn quên mất mình là ai.

Tại sao nhiều người làm tổn thương người khác mà không hề biết?

Vì rất nhiều người:
• Lớn lên trong môi trường bị tổn thương tương tự
• Chưa từng học cách gọi tên và chịu trách nhiệm cho cảm xúc của mình
• Nhầm lẫn giữa “thẳng thắn” và “tàn nhẫn”
• Dùng lời nói để xả stress, trút giận, hoặc kiểm soát

Họ nói ra những lời làm đau người khác
mà không hề dừng lại để tự hỏi:
“Lời này có phá hủy hay làm tổn thương ai không?”

Vì sao khi người khác phản ứng lại, họ lại tự xem mình là nạn nhân?

Bởi vì:
• Khi bị gọi tên hành vi, cái tôi bị đe doạ
• Thừa nhận sai đồng nghĩa với việc phải đối diện với nỗi xấu hổ
• Nên họ đảo ngược vai trò: “Tôi mới là người bị tổn thương”

Đây gọi là victim mentality – tâm thế nạn nhân giả.
Họ đau, nhưng họ chọn không chịu trách nhiệm.

Vậy nạn nhân thật sự cần làm gì?

Không phải tranh cãi.
Không phải giải thích thêm.
Không phải hy vọng người kia “hiểu ra”.

👉 Việc quan trọng nhất là tạo ranh giới.

Ranh giới không phải để trừng phạt ai.
Ranh giới là để bảo vệ sự toàn vẹn của bạn.

Ranh giới có thể là:
• Không tiếp tục cuộc trò chuyện khi bị xúc phạm
• Không chia sẻ thêm điều riêng tư với người hay phủ nhận bạn
• Không cố “chứng minh” cảm xúc của mình là hợp lý
• Dám rời đi, dù người kia nói bạn ích kỷ

Không phải ai làm bạn đau cũng là người xấu. Nhưng ai liên tục làm bạn đau và từ chối nhìn lại mình thì không còn an toàn cho tâm hồn bạn nữa.

Và bạn không cần được phép để bảo vệ chính mình bạn có quyền tự lựa chọn nó

Wendy Kazalin

BẢN LĨNH CỦA MỘT CÔ GÁI LÀ BIẾT TỰ KHIẾN MÌNH VUI VẺ1. Không đặt hạnh phúc của mình trong tay người khácMột cô gái có bả...
02/09/2026

BẢN LĨNH CỦA MỘT CÔ GÁI LÀ BIẾT TỰ KHIẾN MÌNH VUI VẺ

1. Không đặt hạnh phúc của mình trong tay người khác
Một cô gái có bản lĩnh hiểu rằng niềm vui bền vững không đến từ việc được chiều chuộng hay công nhận, mà từ khả năng tự chăm sóc cảm xúc của chính mình.

2. Biết ở một mình mà không thấy cô đơn
Cô không sợ những khoảng lặng. Cô dùng thời gian một mình để đọc sách, lắng nghe nội tâm và hồi phục năng lượng. Sự bình thản ấy là dấu hiệu của một người trưởng thành.

3. Không để một ngày tệ định nghĩa cả con người mình
Có buồn, có mệt, nhưng cô không để cảm xúc nhất thời nhấn chìm giá trị bản thân. Cô cho phép mình yếu đuối, rồi dịu dàng đứng dậy.

4. Biết chọn niềm vui lành mạnh và bền lâu
Cô không tìm vui trong những mối quan hệ mập mờ hay sự thỏa hiệp khiến mình tổn thương. Cô chọn những điều nuôi dưỡng tâm hồn, dù giản dị nhưng an yên.

5. Hiểu rằng tự yêu mình là một kỹ năng cần rèn luyện
Niềm vui không tự nhiên mà có, nó đến từ việc cô kiên nhẫn học cách yêu, hiểu và tôn trọng chính mình mỗi ngày.
St
PHỤ NỮ CHẤT

Nghe thật tàn nhẫn và khó chấp nhận. Nhưng dưới góc độ Tâm lý học và Giải mã sinh học, đây là sự thật trần trụi: Mẹ khôn...
02/05/2026

Nghe thật tàn nhẫn và khó chấp nhận. Nhưng dưới góc độ Tâm lý học và Giải mã sinh học, đây là sự thật trần trụi: Mẹ không chỉ cho bạn sự sống, bà còn vô tình trao cho bạn "bản thiết kế số phận" đầy thương tổn của chính bà.

Tại sao lại như vậy?

1. BẠN LÀ "BẢN SAO CHÉP" HỆ THẦN KINH CỦA MẸ

Từ khi còn là bào thai, bạn không học bằng lời nói, bạn học bằng cách "thẩm thấu". Bạn kết nối trực tiếp vào hệ thần kinh của mẹ.
• Nếu mẹ luôn lo âu, tế bào của bạn ghi nhớ cảm giác bất an là trạng thái bình thường.
• Nếu mẹ cam chịu hy sinh trong tình yêu, bạn mặc định rằng "yêu là phải khổ".
Mẹ là cái khuôn đầu tiên đúc nên cách bạn nhìn thế giới và các mối quan hệ.

2. BẢN KHẾ ƯỚC NGẦM: "CON KHÔNG DÁM HẠNH PHÚC HƠN MẸ"

Đây là nguyên nhân sâu xa nhất khiến bạn cứ nỗ lực rồi lại thất bại. Trong vô thức, chúng ta có một lòng trung thành mù quáng với mẹ.
• Tiềm thức của bạn tin rằng: Nếu mẹ cả đời lam lũ, khổ sở mà mình lại sống sung sướng, hạnh phúc thì mình là kẻ phản bội.
• Vì thế, bạn tự phá hoại thành công, chọn nhầm người yêu, hoặc để mình túng thiếu... chỉ để được "giống mẹ", để cảm thấy mình vẫn thuộc về bà. Bạn dùng chính nỗi đau của mình để đồng hành cùng quá khứ của mẹ.

3. NỖI ĐAU HÓA THÀNH BỆNH TẬT

Những tổn thương nếu bạn không thể giải quyết với mẹ thường lặn sâu vào cơ thể, đặc biệt là các vấn đề liên quan đến tính nữ (tử cung, ngực), tiêu hóa (không "nuốt" trôi cảm xúc) và thậm chí là sự tắc nghẽn về tiền bạc (vì Mẹ đại diện cho sự Thịnh vượng).

Giải pháp để bạn tự giải phóng chính mình:

1. Chấp nhận sự thật để trái tim được nhẹ lại
Chữa lành không bắt đầu bằng việc mẹ thay đổi, mà bắt đầu khi bạn cho phép mình nhìn mẹ như một con người có giới hạn, có tổn thương và những điều chưa từng được chữa lành. Khi bạn thôi chờ đợi một người mẹ “lý tưởng”, trái tim bạn mới có không gian để thở.

2. Yêu mẹ bằng tình yêu trưởng thành, không bằng sự hi sinh
Yêu mẹ không có nghĩa là sống thay cuộc đời mẹ, gánh nỗi buồn của mẹ hay trừng phạt bản thân bằng việc thiếu hạnh phúc. Tình yêu trưởng thành là khi bạn cho phép mình sống tốt, sống đủ, như một cách tôn vinh sự sống mẹ đã trao cho bạn.

3. Trả lại cho mẹ điều không thuộc về bạn
Bạn có thể yêu mẹ sâu sắc, nhưng bạn không cần mang theo nỗi đau, nỗi thất vọng hay những ước mơ dang dở của mẹ. Khi bạn nhẹ nhàng trả lại những gánh nặng đó, mối quan hệ giữa hai người mới trở nên trong trẻo và đúng vị trí.

4. Thiết lập ranh giới bằng sự dịu dàng
Ranh giới không phải là cắt đứt, mà là phân biệt đâu là cảm xúc của mẹ, đâu là cuộc đời của bạn. Bạn có thể ở bên mẹ bằng sự hiện diện ấm áp, mà không đánh đổi sự bình an nội tâm của chính mình.

5. Cho phép mình hạnh phúc mà không thấy có lỗi
Hạnh phúc của bạn không phản bội mẹ. Ngược lại, đó là minh chứng rằng tình yêu mẹ dành cho bạn đã tạo ra một con người biết sống, biết yêu và biết tỏa sáng theo cách riêng của mình.

Chữa lành cho chính mình không chỉ là cứu lấy bản thân, mà còn là hành động anh hùng để bảo vệ tương lai của thế hệ mai sau. Khi bạn dừng lại, nỗi đau truyền thế hệ sẽ không còn đường để đi tiếp.

St

Cửa sổ và những sáng tạo bên trong! Từ bé mình đã thích ngồi bên những khung cửa sổ ngắm mưa Phố Núi rơi. Tây Nguyên mùa...
02/02/2026

Cửa sổ và những sáng tạo bên trong!

Từ bé mình đã thích ngồi bên những khung cửa sổ ngắm mưa Phố Núi rơi. Tây Nguyên mùa mưa kéo dài nhiều tháng liền, lòng mình lúc đó lại còn nhiều hỗn loạn. Nên ngắm mưa rơi như một phương tiệm giúp mình gom tụ nội tâm trở về với hiện tại.

Và vì mỗi khi nhìn ra ngoài, lòng mình tự nhiên trầm lại và phần sáng tạo bên trong bắt đầu mở ra một cách rất nhẹ nhàng. Mình ngồi ở đó, lặng lẽ quan sát, để cho những ý tưởng trong đầu tự do chảy xuống rồi tự tìm hình dạng của chúng thông qua những bài viết của mình.

Michigan hơn nửa năm là lạnh, không những có mưa mà còn có tuyết. Tuyết rơi nhẹ hơn mưa, như cách nhắc nhở người ta hãy trút đi những lo âu muộn phiền của mình một cách thật nhẹ nhàng. Mình hay chọn để bàn học bên cạnh cửa sổ để thấy bản thân còn kết nối với đất trời bằng cách nào đó. Mùa đông là khi thế giới bên ngoài trở nên chậm và tĩnh hơn, khung cửa sổ như một khoảng đệm an toàn giữa mình và cuộc sống, nơi mọi ồn ào dừng lại để nhường chỗ cho sự trầm mặc.

Thế nên mình yêu thích cái cảm giác ngồi bên cạnh cửa sổ. Cảnh bên ngoài có thể là một thành phố rộng lớn đang chuyển động không ngừng, cũng có thể là cảnh gió biển vỗ đều từng nhịp vào bờ, hay một khu rừng tĩnh lặng chỉ còn tiếng lá và hơi thở của thiên nhiên. Tất cả đều đủ để mình ngồi yên và bình an lắng nghe chính mình và truyền tải những thông điệp từ vũ trụ xuống với thực tại hữu hình này.

Chính trong khoảnh khắc ấy, mình cảm nhận rõ ràng lòng mình lắng xuống, phần thơ bên trong được nâng lên, bình an nở rộng, và sáng tạo đến không phải như một nỗ lực, mà như một điều tự nhiên vốn luôn ở đó, chỉ chờ mình dừng lại đủ lâu để nhận ra.

W.🌸

Cuộc đấu tranh giữa thiện và ác! Mấy hôm nay, mình cảm nhận như vũ trụ đang cho mình cơ hội bóc tách thêm những lớp bóng...
01/31/2026

Cuộc đấu tranh giữa thiện và ác!

Mấy hôm nay, mình cảm nhận như vũ trụ đang cho mình cơ hội bóc tách thêm những lớp bóng tối sâu hơn bên trong. Mỗi lần bóc ra là mỗi lần mình thấm nghiệm rõ hơn sự thật về chính mình. Có những điều rất đen tối, nhưng cũng chính vì vậy mà trở nên chói sáng. Âm và Dương tưởng như đối nghịch, đấu đá nhau, nhưng thực chất lại là hai mặt cân bằng cho cùng một chỉnh thể.

Khi một con người đi lạc sang một phía, chỉ cố giữ thiện mà chối bỏ phần ác, chính phần bị phủ nhận ấy sẽ quay lại khiến họ đau khổ. Ngược lại, khi thiện và ác được nhìn nhận một cách tự nhiên, không phán xét, con người lại dễ chạm tới sự giải thoát hơn.
Ai nói rằng đã “lành” thì lúc nào cũng phải là ánh sáng và tình yêu. Thế giới này vốn nhị nguyên, và nếu cứ ép mình chỉ được tốt đẹp, hiền hòa, tích cực, thì những thực tại trần trụi sẽ sớm làm ta vỡ mộng và tổn thương.

Điều mình vỡ ra là đôi khi thô thiển một chút cũng không sao, khó chịu một chút cũng không có gì sai. Tất cả đều cần được đặt trong sự đối đãi, trong hoàn cảnh giai đoạn cụ thể của đời sống. Người biết uyển chuyển, linh động, biết lúc mềm lúc cứng, mới có thể bình an thật sự khi sống giữa cõi trần này.

Chính nỗi sợ mất đi tình yêu, sự chấp nhận và giá trị của bản ngã mới khiến con người ta sống dối lòng mình để được công nhận. Nhưng thử một lần mạnh mẽ phản kháng, một lần nói “không”, một lần sống đúng với cảm nhận sâu thẳm của linh hồn mà vẫn giữ được sự ung dung nội tại, ta sẽ thấy mọi thứ không đáng sợ như mình từng nghĩ. Nhẹ nhàng và bình an không phải là một trạng thái cố định để ta phải gồng mình đạt tới, mà đôi khi chính sự chấp nhận rằng mình không luôn nhẹ nhàng, không luôn bình an, thậm chí có phần thô ráp và trần trụi, lại là con đường đưa ta trở về với sự bình an thật.

Mỗi lần đi sâu hơn, mình lại thấm thía thêm những triết lý rất cổ xưa mà rất thật: ánh sáng sinh ra từ bóng tối, sen chỉ có thể mọc lên từ bùn. Không có bên nào sai, cũng không có bên nào cần bị loại bỏ. Cả hai đều đẹp theo cách của riêng mình. Điều quan trọng chỉ là ta nhìn và sống với chúng bằng trí tuệ như thế nào mà thôi.



Wendy Kazalin

Làm việc với bóng tối bên trong bạn!Có những phần bóng tối bên trong mỗi người không cần bị sửa chữa, cũng không cần bị ...
01/31/2026

Làm việc với bóng tối bên trong bạn!

Có những phần bóng tối bên trong mỗi người không cần bị sửa chữa, cũng không cần bị loại bỏ, mà chỉ cần được nhìn thấy và được cho phép tồn tại một cách trọn vẹn.

Khi ta quá quen với việc ép mình phải tích cực, phải yêu thương, phải là ánh sáng, những cảm xúc không “đẹp” như giận dữ, tủi thân, ghen tị hay phẫn uất dần bị đẩy xuống sâu hơn, bị phủ nhận như thể chúng không nên xuất hiện trong hành trình trưởng thành hay tu tập của mình. Nhưng cảm xúc không biến mất chỉ vì ta quay lưng với nó, và bóng tối cũng không tan đi chỉ vì ta gọi tên ánh sáng nhiều hơn.

Khi một phần bên trong bị chối bỏ quá lâu, nó sẽ tìm cách lên tiếng theo những con đường khác, không còn nhẹ nhàng mà trở nên dữ dội, xuất hiện dưới dạng những cảm giác tiêu cực khó gọi tên, những phản ứng cảm xúc khiến chính ta cũng hoang mang không hiểu vì sao mình lại trở nên khó chịu, tổn thương hay bất an đến vậy. Không phải vì ta đang thụt lùi hay “kém tu” đi, mà vì có một phần trong ta đã quá mệt mỏi khi phải sống trong im lặng, khi chưa từng được ai, kể cả chính mình, ngồi xuống lắng nghe một cách nghiêm túc.

Chữa lành, sau cùng, không phải là trở thành một con người luôn hiền hòa, bao dung và không còn bóng tối, mà là đủ an toàn để ở lại với những phần chưa được chấp nhận ấy, đủ thành thật để nhìn thẳng vào những cảm xúc từng bị xem là sai, là xấu, là không nên có, và đủ dịu dàng để ôm lấy chúng mà không phán xét.

Khi bóng tối được nhìn thấy, được thừa nhận và được đặt vào một không gian an toàn, nó không còn cần phải la hét để được chú ý nữa, và sự bình an bắt đầu xuất hiện không phải vì ta đã vượt qua được nó, mà vì ta cuối cùng đã thôi quay lưng với chính mình.

Wendy Kazalin

🌸Thập kỷ vàng 35–45 tuổi – khoảng lặng quyết định nửa đời sau.Có một giai đoạn trong đời khi người ta không còn nông nổi...
01/30/2026

🌸Thập kỷ vàng 35–45 tuổi – khoảng lặng quyết định nửa đời sau.

Có một giai đoạn trong đời khi người ta không còn nông nổi như tuổi trẻ, nhưng cũng chưa đủ già để buông tay với cuộc sống. Đó là khoảng tuổi 35–45, khi bạn đã nếm đủ va vấp để hiểu người, hiểu mình, và bắt đầu cảm nhận rõ áp lực của thời gian.

Đây không còn là lúc chạy theo hào nhoáng hay cố chứng minh điều gì với thế giới, mà là lúc cần sống sâu hơn, chậm hơn và đúng với mình hơn. Nếu trong giai đoạn này bạn làm tốt những điều dưới đây, nửa sau cuộc đời sẽ có một nền tảng vững vàng hiếm có.

1. Đào sâu một năng lực cốt lõi.
Đừng học quá nhiều thứ một cách hời hợt. Hãy chọn một kỹ năng và đi thật sâu với nó, sâu đến mức bạn không dễ bị thay thế. Giá trị bền vững không đến từ việc biết nhiều, mà đến từ việc biết rõ mình mạnh ở đâu và phát huy điều đó một cách nhất quán.

2. Giữ gìn sức khỏe như một tài sản.
Sau 35 tuổi, mỗi đêm thức khuya đều là một lần trả giá. Bạn không cần ép mình tập luyện cực đoan, chỉ cần ngủ đủ, ăn điều độ và vận động đều mỗi ngày là đã đang bảo vệ chính tương lai của mình.

3. Tinh gọn các mối quan hệ.
Ở giai đoạn này, bạn không còn năng lượng cho những mối xã giao vô nghĩa. Vài người bạn tử tế, một gia đình có sự thấu hiểu đã là một dạng giàu có rất thật mà không tiền bạc nào thay thế được.

4. Chăm sóc tổ ấm, đừng chỉ chăm chăm sự nghiệp. Cha mẹ không trẻ lại, con cái lớn lên từng ngày, và bạn đời cũng đang mệt mỏi theo cách riêng của họ. Gia đình là gốc rễ của đời sống, đừng đợi đến lúc mất đi rồi mới nhận ra điều đó.

5. Xây nền tài chính an toàn, không mơ làm giàu nhanh.
Hãy có quỹ dự phòng, biết tiết chế chi tiêu và ưu tiên đầu tư dài hạn thay vì đánh cược. Tuổi trung niên cần sự ổn định và an toàn, không cần liều lĩnh.

6. Duy trì việc học suốt đời.
Thế giới thay đổi rất nhanh, ai dừng lại sẽ bị bỏ lại phía sau. Mỗi ngày đọc thêm vài trang sách hay học thêm một điều mới là bạn đang kéo dài tuổi thọ của trí tuệ mình.

7. Học cách buông bỏ và sống tối giản.
Buông những mối quan hệ làm bạn kiệt sức, buông những công việc không còn giá trị, buông cả quá khứ không thể sửa chữa. Nhẹ lòng không phải là mất mát, mà là một dạng tự do trưởng thành.

8. Nuôi dưỡng một sở thích cho riêng mình.
rồng cây, viết vài dòng, uống trà hay nghe nhạc. Những điều nhỏ bé ấy giữ cho tâm hồn bạn không bị khô cạn giữa nhịp sống bận rộn.

9. Biết nói không để giữ ranh giới.
Không phải lời nhờ nào cũng cần đáp ứng, không phải mối quan hệ nào cũng cần giữ lại. Biết từ chối là dấu hiệu của một người đã hiểu giá trị bản thân.

10. Làm hòa với chính mình.
Chấp nhận rằng mình không hoàn hảo, sự nghiệp có lúc chững lại, con cái không thể sống đúng kịch bản mình mong, và cuộc đời luôn có những phần thiếu. Khi bạn thôi so sánh, thôi oán trách và thôi ép mình phải hơn người khác, lúc ấy tâm mới thật sự an.

Có thể bạn không trở thành người giàu nhất, nhưng nếu sống đúng trong mười năm này, bạn sẽ là người bình an hơn, vững vàng hơn và tự do hơn ở nửa đời sau. Và đó mới là một kiểu thành công sâu sắc.

Address

Novi, MI

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Wendy Kazalin posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Wendy Kazalin:

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram