02/13/2026
Chiều nay, lên máy bay và bắt gặp một chị tầm tuổi đang ngồi ngay đúng số ghế mình đã chọn. Mình nhẹ nhàng bảo:
“Chị ơi, ghế này là của em.”
Chị vợ đáp tỉnh bơ:
“Thấy cạnh cửa sổ thì ngồi thôi.”
Anh chồng thì thêm vào:
“Không đổi được à?”
Mình chỉ mỉm cười, nói:
“Dạ, không”
Và họ không thực sự vui vẻ khi phải chuyển chỗ. Nếu là một em bé hay một người lớn tuổi, mình sẵn sàng nhường. Nhưng với một người hoàn toàn bình thường, mình sẽ say “No” vì ghế này mình chọn và đã trả tiền cho dịch vụ mình muốn. Hơn nữa, đó không chỉ là cái ghế trên máy bay, mà là cách mình biết đặt ranh giới cho bản thân.
Mình từng thuộc kiểu người cứ nhường cho xong. Thế nào cũng được, miễn người khác vui. Thậm chí có lúc mình quên mất mình cũng xứng đáng được chọn điều mình mong muốn.
Nhưng rồi trải qua đủ nhiều, mình dần nhận ra rằng không phải cái gì cũng đáng để nhường, ko phải ai cũng cần mình hy sinh, và nếu ai đó thực sự muốn thứ gì đó tốt hơn, đẹp hơn - họ cần chịu trách nhiệm trả một mức giá cho lựa chọn ấy.
Cuộc sống cũng giống như việc chọn ghế trên máy bay:
Bạn muốn cạnh cửa sổ để nhìn thấy mây trời, hãy trả thêm một chút phí.
Bạn muốn dịch vụ chất lượng, hãy sẵn sàng đầu tư.
Còn nếu chọn miễn phí, thì hãy vui vẻ với những gì đi kèm theo.
Đặt ranh giới thực sự không hẳn là ích kỷ, mà là tôn trọng giá trị của mình. Và khi bạn biết nói “No” đúng lúc, bạn mới có thể nói “Yes” với những điều xứng đáng hơn.
St