Soul Up

Soul Up Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Soul Up, Mental Health Service, Binh Thanh.

💡 Your well-being starts here!
🧠 Psychotherapy for Stress | Anxiety | Self-Confidence
📍 Vietnam – Online & In-Person Sessions
💬 English & Vietnamese 🇬🇧🇻🇳
📩 Message me on WhatsApp to book a session 👉 https://wa.me/33662862981 Nhà trị liệu Arnaud Guibert hiện đang hoạt động trong ba lĩnh vực:

- Trị liệu tâm lý 1:1 cho cá nhân.
- Coaching về Trí tuệ Cảm xúc, Trí tuệ Sáng tạo và Xây dựng Đội ngũ cho các doanh nghiệp.
- Các workshop phát triển bản thân dành cho cá nhân.

English belowTại sao đôi khi chúng ta lại né tránh tình yêu?Trong mini-series tiếp theo về thuyết gắn bó này, hãy cùng k...
30/03/2026

English below

Tại sao đôi khi chúng ta lại né tránh tình yêu?
Trong mini-series tiếp theo về thuyết gắn bó này, hãy cùng khám phá một khía cạnh khác của các mối quan hệ và sự an yên.
1. Khoảng cách có thể là một lớp bảo vệ.
Khi một đứa trẻ học rằng cảm xúc của mình không được đón nhận, em có thể tách mình khỏi nhu cầu để tự bảo vệ.
2. Đằng sau sự độc lập có thể là nỗi sợ bị che giấu.
Có những người trông rất mạnh mẽ và tự chủ… nhưng lại sợ phụ thuộc vào ai đó.
3. Sự thân mật có thể khiến một người cảm thấy không dễ chịu.
Vì việc gần gũi về mặt cảm xúc có thể đánh thức những bất an cũ.
Thứ Sáu, tôi sẽ chia sẻ một bài tập giúp bạn nhận diện cơ chế tạo khoảng cách của mình.
✨ Trong mini-series này, chúng ta từng bước tiến tới nhận thức và sự tự tin nhiều hơn.
💭 Bạn đã từng cảm thấy cần phải lùi lại để tự bảo vệ mình chưa?

________________________________________
Why do we sometimes avoid love?
In this mini-series on attachment (continued), let’s explore another side of relationships and well-being.
1. Distance can be a form of protection.
When a child learns their emotions aren’t welcomed, they may disconnect from their needs to protect themselves.
2. Independence can hide fear.
Some people seem strong and self-sufficient… yet fear depending on someone.
3. Intimacy can feel uncomfortable.
Emotional closeness can awaken old insecurities.
On Friday, I’ll share an exercise to help you recognize your distancing patterns.
✨ In this mini-series, we move step by step toward greater awareness and self-confidence.
💭 Have you ever felt the need to pull away to protect yourself?

English belowCâu nói này diễn tả rất rõ điều chúng ta đang khám phá trong mini-series về thuyết gắn bó.Những mối quan hệ...
29/03/2026

English below

Câu nói này diễn tả rất rõ điều chúng ta đang khám phá trong mini-series về thuyết gắn bó.
Những mối quan hệ đầu đời định hình thế giới nội tâm của chúng ta.
Một đứa trẻ được trấn an học rằng tình yêu có thể là nơi trú ẩn.
Một đứa trẻ cảm thấy cô đơn có thể học rằng tình yêu là điều không chắc chắn.
Nhiều khi chúng ta không nhận ra rằng những trải nghiệm cảm xúc này vẫn ảnh hưởng đến các mối quan hệ trưởng thành.
Đôi khi chúng ta sợ bị bỏ rơi.
Đôi khi chúng ta sợ sự gần gũi.
Nhưng tâm lý học nhắc chúng ta một điều quan trọng:
Câu chuyện của chúng ta hoàn toàn có thể tiến triển.
Với mỗi mối quan hệ có ý thức hơn, mỗi khoảnh khắc được lắng nghe, mỗi không gian để chia sẻ có thể giúp chầm chậm chữa lành những điều từng mong manh.
Giống như một khu vườn tìm lại được ánh sáng của mình.
Trong phần tiếp theo của mini-series, chúng ta sẽ khám phá cách phát triển những mối quan hệ gắn bó an toàn hơn và nuôi dưỡng sự an toàn nội tâm trong các mối quan hệ.
🌙 Bạn có nghĩ rằng các mối quan hệ cũng có thể giúp chúng ta chữa lành không?

________________________________________
This quote beautifully expresses what we’re exploring in this mini-series about attachment theory.
Our first relationships shape our inner world.
A child who is comforted learns that love can be a refuge.
A child who feels alone may learn that love is uncertain.
Without realizing it, these emotional experiences often continue to influence our adult relationships.
Sometimes we fear abandonment.
Sometimes we fear closeness.
Yet psychology reminds us of something essential:
Our stories can evolve.
Every more conscious relationship, every moment of listening, every space where we can speak openly can slowly repair what once felt fragile.
Like a garden finding light again.
In the next part of this mini-series, we’ll explore how to develop more secure attachment and strengthen inner security in relationships.
🌙 Do you think relationships can also help us heal?

English belowHãy tưởng tượng cách bạn yêu thương lại bắt nguồn từ tuổi thơTrong mini-series về lý thuyết gắn bó, tôi muố...
27/03/2026

English below

Hãy tưởng tượng cách bạn yêu thương lại bắt nguồn từ tuổi thơ
Trong mini-series về lý thuyết gắn bó, tôi muốn chia sẻ một bài tập nhỏ từ tâm lý học để giúp bạn hiểu rõ hơn về các mối quan hệ của mình.
🌱 Bài tập tự suy ngẫm
1. Hãy nghĩ về một mối quan hệ quan trọng.
Tình yêu, tình bạn hoặc gia đình.
2. Quan sát cảm xúc của bạn.
Bạn có thường sợ mất người đó không?
Hay ngược lại, bạn cần khoảng cách?
3. Nhớ lại tuổi thơ.
Khi bạn sợ hãi hoặc buồn, người lớn phản ứng như thế nào?
4. Ghi nhận những liên hệ có thể có.
Những trải nghiệm đầu đời thường ảnh hưởng đến cách chúng ta yêu.
5. Đón nhận những cảm xúc, ký ức mà không phán xét.
Hiểu các hình mẫu của mình là bước đầu để chăm sóc sức khỏe cảm xúc.
✨ Thói quen nhỏ
Khi một nỗi sợ trong mối quan hệ xuất hiện, hãy hít một hơi sâu và tự hỏi:
“Đây là nỗi sợ của hiện tại… hay là ký ức cảm xúc cũ?”
Khoảnh khắc của nhận thức này có thể làm dịu đi rất nhiều phản ứng không mong muốn.
🤲 Trong bài tiếp theo của mini-series, chúng ta sẽ khám phá cách xây dựng gắn bó an toàn hơn.
Bạn có nhận ra một số mô thức của mình không?

________________________________________
What if the way you love comes from your childhood?
In this mini-series about attachment theory, here is a small psychology-inspired exercise to better understand your relationships.
🌱 Reflection exercise
1. Think about an important relationship.
Romantic, friendship, or family.
2. Observe your emotions.
Do you often fear losing the other person?
Or do you feel a need for distance?
3. Remember your childhood.
When you were scared or sad, how did adults respond?
4. Notice possible connections.
Our first experiences often influence how we love.
5. Welcome this without judgment.
Understanding our patterns is a first step toward emotional well-being.
✨ Micro-habit
When a relational fear appears, take a deep breath and ask yourself:
“Is this a fear of the present… or an older emotional memory?”
That moment of awareness can already calm many reactions.
🤲 In the next post of this mini-series, we’ll explore how to build more secure attachment.
Did you recognize any patterns in yourself?

English belowTại sao chuyện yêu lại rất dễ dàng với một số người… còn một số lại sợ tình yêu?Câu hỏi này nằm ở trung tâm...
25/03/2026

English below
Tại sao chuyện yêu lại rất dễ dàng với một số người… còn một số lại sợ tình yêu?
Câu hỏi này nằm ở trung tâm của lý thuyết gắn bó, một khái niệm quan trọng trong tâm lý học giúp chúng ta hiểu các mối quan hệ, cảm xúc và sự tự tin của mình.
Hãy tưởng tượng một đứa trẻ nhỏ bị ngã và bật khóc.
Điều gì xảy ra sau đó?
Nếu một người lớn đến dỗ dành, ôm em và nói chuyện nhẹ nhàng, não bộ của em học được một điều rất quan trọng:
“Khi mình sợ, sẽ có người đến bên và giúp mình.”
Dần dần, đứa trẻ phát triển điều mà các nhà tâm lý gọi là gắn bó an toàn.
Điều đó có nghĩa là em học ba điều thiết yếu:
1. Tôi có thể tin người khác.
2. Tôi xứng đáng được yêu.
3. Thế giới xung quanh tôi tương đối an toàn.
Nhưng đôi khi câu chuyện không giống như vậy.
Nếu người lớn quá vắng mặt, quá chỉ trích, khó đoán hoặc xa cách cảm xúc, đứa trẻ có thể học một bài học khác:
“Tình yêu không chắc chắn.”
“Tôi phải tự lo cho mình.”
hoặc
“Tôi phải làm mọi thứ để được yêu.”
Những trải nghiệm sớm này tạo nên kiểu gắn bó của chúng ta.
Tâm lý học thường xác định bốn kiểu chính.
Gắn bó an toàn: cảm thấy thoải mái với sự gần gũi và vẫn giữ được sự độc lập.
Gắn bó lo âu: thường sợ bị bỏ rơi và cần nhiều sự trấn an.
Gắn bó né tránh: cảm thấy không thoải mái với sự thân mật và giữ khoảng cách.
Gắn bó hỗn loạn: thường liên quan đến những trải nghiệm cảm xúc rất khó hiểu hoặc đau đớn trong tuổi thơ.
Những kiểu gắn bó này không tồn tại cố hữu với chúng ta.
Chúng là chìa khóa để hiểu các hình mẫu bên trong chúng ta.
Tin tốt là cách chúng ta kết nối có thể thay đổi.
Với sự hiểu biết bản thân và đôi khi với trị liệu tâm lý, chúng ta có thể dần xây dựng những mối quan hệ an toàn hơn.
💭 Bạn có nhận ra một phần nào của mình trong những mô tả này không?
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn nếu chủ đề này khiến bạn suy ngẫm.

________________________________________
Why do some people love easily… while others fear love?
This question sits at the heart of attachment theory, a key concept in psychology that helps us understand relationships, emotional well-being, and self-confidence.
This post is part of a mini-series on the topic.
Imagine a small child who falls and starts crying.
What happens next?
If an adult comes to comfort them, hold them, and speak gently, the child’s brain learns something very important:
“When I’m scared, someone is there for me.”
Little by little, the child develops what psychologists call secure attachment.
This means learning three essential things:
1. I can trust others.
2. I deserve to be loved.
3. The world is relatively safe.
But sometimes the story is different.
If caregivers are very absent, very critical, unpredictable, or emotionally distant, the child may learn another lesson:
“Love is uncertain.”
“I have to rely only on myself.”
or
“I must do everything to be loved.”
These early experiences shape our attachment styles.
Psychology usually identifies four main styles.
Secure attachment: feeling comfortable with closeness while maintaining autonomy.
Anxious attachment: fear of abandonment and strong need for reassurance.
Avoidant attachment: discomfort with intimacy and preference for emotional distance.
Disorganized attachment: often linked to confusing or painful early emotional experiences.
These styles are not fixed labels.
They are guides that help us understand our inner patterns.
The good news is that the way we connect can evolve.
Through self-understanding and sometimes therapy, we can gradually build more secure relationships.
💭 Do you recognize some of these patterns in your own way of loving?
Share your reflection if this topic speaks to you.

English belowTại sao chúng ta yêu theo những cách rất khác nhau?Trong mini-series này về thuyết gắn bó, chúng ta sẽ khám...
23/03/2026

English below

Tại sao chúng ta yêu theo những cách rất khác nhau?
Trong mini-series này về thuyết gắn bó, chúng ta sẽ khám phá một cơ chế vô hình ảnh hưởng sâu sắc đến các mối quan hệ và cảm giác hạnh phúc của chúng ta.
Tâm lý học cho thấy cách chúng ta yêu được hình thành rất sớm.
Chúng được tóm gọn lại thành các ý sau:
1. Não bộ học về tình yêu từ thời thơ ấu.
Khi một đứa trẻ được lắng nghe, được trấn an và được dỗ dành, em học rằng thế giới của em an toàn. Điều đó xây dựng sự tự tin và cảm giác an toàn bên trong.
2. Những mối quan hệ đầu đời trở thành khuôn mẫu.
Thường thì chúng ta vô thức lặp lại mô hình này sau này trong tình yêu, tình bạn và các mối quan hệ hằng ngày.
3. Nhưng khuôn mẫu này có thể thay đổi.
Nhờ sự nhận thức bản thân và đôi khi với trị liệu tâm lý, chúng ta có thể hiểu những mô thức này và tạo nên các mối quan hệ an toàn hơn.
Trong mini-series này, chúng ta sẽ khám phá bốn kiểu gắn bó và cách chúng ảnh hưởng đến cảm xúc và các mối quan hệ.
Thứ Sáu tuần này, tôi sẽ chia sẻ một bài tập nhỏ giúp bạn nhận ra kiểu gắn bó của mình.
💭 Bạn có bao giờ cảm thấy mình yêu quá nhiều… hoặc sợ phải yêu không?
Hãy chia sẻ cảm nhận của mình nếu điều này chạm đến bạn.

________________________________________
Why do we love in such different ways?
In this mini-series about attachment theory, we will explore an invisible mechanism that deeply influences our relationships and our well-being.
Psychology shows that the way we love begins very early.
Here are three simple ideas to start:
1. Our brain learns love in childhood.
When a child is listened to, reassured, and comforted, they learn the world can be safe. This builds self-confidence and inner security.
2. Our first relationships become a template.
Without realizing it, we often repeat this model later in romantic relationships, friendships, and everyday interactions.
3. But this model can evolve.
Through self-awareness and sometimes therapy, it becomes possible to understand these patterns and build more secure relationships.
In this mini-series, we’ll explore the four attachment styles and how they influence our emotions and relationships.
On Friday, I’ll share a simple exercise to help you recognize your attachment style.
💭 Do you sometimes feel like you love too much… or that you’re afraid to love?
Feel free to share your thoughts if this resonates with you.

English belowCâu nói này luôn chạm đến tôi.Bởi vì nó nhắc chúng ta về một điều mà nhiều người trưởng thành đã quên: sự v...
22/03/2026

English below

Câu nói này luôn chạm đến tôi.
Bởi vì nó nhắc chúng ta về một điều mà nhiều người trưởng thành đã quên: sự vui chơi cũng là một dạng trí tuệ.
Khi còn nhỏ, chúng ta sáng tạo một cách tự nhiên.
Chúng ta vẽ, hát, tưởng tượng câu chuyện, tạo ra trò chơi.
Không ai hỏi liệu điều đó có hữu ích hay tạo ra năng suất hay không.
Chúng ta làm điều đó chỉ vì nó khiến ta cảm thấy mình đang sống.
Rồi dần dần, cuộc sống trở nên nghiêm túc hơn.
Công việc, trách nhiệm và mục tiêu chiếm hết không gian.
Và đôi khi chúng ta quên nuôi dưỡng phần tự do ấy trong mình mà không hề nhận ra.
Trong mini-series này, chúng ta đã khám phá một ý tưởng đơn giản:
Con người không chỉ sống nhờ công việc và thành tích.
Chúng ta cũng được nuôi dưỡng bởi những trò chơi, sự sáng tạo và những khoảnh khắc ngẫu hứng.
Những khoảnh khắc này có thể rất nhỏ.
Nhưng chúng thường là những điều khiến cho cuộc sống đầy màu sắc trở lại ☀️
Và nếu việc chăm sóc bản thân bắt đầu đơn giản bằng việc cho phép mình chơi một chút thì sao?
Hoạt động nào khiến bạn cảm thấy mình thật sự đang sống?

________________________________________

This sentence always touches me.
Because it reminds us of something many adults forget: play is a form of intelligence.
When we were children, we created naturally.
We drew, sang, imagined stories, and invented games.
No one asked whether it was useful or productive.
We simply did it because it made us feel alive.
Then little by little, life becomes more serious.
Work, responsibilities, and goals take up all the space.
And sometimes, without realizing it, we forget to nourish that free part within us.
In this mini-series, we explored a simple idea:
Human beings are not nourished only by work and performance.
We are also nourished by play, creativity, and moments without objective.
These moments may seem small.
But they are often the ones that bring color back into life ☀️
What if taking care of yourself simply started by giving yourself permission to play again?
What activity makes you feel truly alive?

English belowMột bài tập đơn giản để tìm lại nguồn sống nội tâm của bạnTìm lại nguồn nguồn sống nội tâm đã bị lãng quênT...
20/03/2026

English below
Một bài tập đơn giản để tìm lại nguồn sống nội tâm của bạn
Tìm lại nguồn nguồn sống nội tâm đã bị lãng quên
Trong mini-series này, chúng ta đã nói về một nhu cầu thường bị lãng quên: nguồn sống nội tâm.
Dưới đây là một bài tập nhỏ để bắt đầu kết nối lại với phần đó trong bạn 🌱
1. Dừng lại vài phút
Hãy dành 5 phút yên tĩnh. Không điện thoại, không xao nhãng.
2. Tự hỏi một câu hỏi đơn giản
Điều gì từng khiến tôi cảm thấy vui khi còn nhỏ?
- Vẽ?
- Hát?
- Tưởng tượng ra những câu chuyện?
- Xây dựng thứ gì đó?
3. Lắng nghe sự tò mò của bạn
Đừng tìm điều gì "hữu ích". Hãy tìm điều khiến bạn muốn thử.
4. Cho phép bản thân
Chọn một hoạt động sáng tạo hoặc đơn giản chỉ để vui.
Chỉ 10 phút là đủ.
5. Làm điều đó mà không cần có mục tiêu gì
Không phải để giỏi hơn.
Không phải để thành công.
Chỉ để tận hưởng.
Thói quen nhỏ:
Tuần này, hãy thử dành 10 phút cho một hoạt động "không có mục đích gì" nhưng sống động: vẽ, viết, hát, làm đồ thủ công, nấu ăn chỉ vì niềm vui.
Những khoảnh khắc này có thể trông rất nhỏ...
Nhưng chúng thường nuôi dưỡng một phần rất quan trọng trong chúng ta ❤️
Hành trình này là một phần của mini-series về nguồn sống nội tâm.
Vậy đâu là hoạt động mà bạn muốn thử?

________________________________________

A simple exercise to reconnect with your inner nourishment
Rediscovering a forgotten inner nourishment
In this mini-series, we talked about a need that is often forgotten: inner nourishment.
Here is a small exercise to start reconnecting with that part of yourself 🌱
1. Pause for a few minutes
Take 5 quiet minutes. No phone, no distractions.
2. Ask yourself a simple question
What used to make me feel good when I was a child?
Drawing?
Singing?
Inventing stories?
Building something?
3. Listen to your curiosity
Don't look for something useful. Look for something that makes you want to try.
4. Give yourself permission
Choose a small creative or playful activity.
Even 10 minutes is enough.
5. Do it without a goal
Not to be good.
Not to succeed.
Just for the pleasure of it.
Small habit:
This week, try spending 10 minutes on something "useless" but alive: drawing, writing, singing, crafting, cooking for fun.
These moments may seem small...
But they often nourish an essential part of us ❤️
This exploration is part of our mini-series on inner nourishment.
What activity would you like to try?

English belowTại sao cần nhiều hơn là công việc để nuôi dưỡng một con ngườiTại sao chỉ làm việc thôi vẫn chưa đủ để nuôi...
18/03/2026

English below

Tại sao cần nhiều hơn là công việc để nuôi dưỡng một con người
Tại sao chỉ làm việc thôi vẫn chưa đủ để nuôi dưỡng một con người
Nhiều người tin rằng nếu họ làm việc chăm chỉ, thành công trong sự nghiệp và chăm sóc cơ thể tốt, họ sẽ tự nhiên cảm thấy ổn.
Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng vậy.
Trong quá trình làm việc, tôi thường gặp những người có một cuộc sống được xem là "thành công": một công việc ổn định, đôi khi là một sự nghiệp đáng tự hào, một đời sống gia đình được sắp xếp tốt, thậm chí có cả thói quen tập thể thao.
Vậy mà họ vẫn cảm thấy một điều khó giải thích.
Một khoảng trống.
Một sự mệt mỏi bên trong.
Một cảm giác như đang xa rời chính mình.
Tại sao?
Bởi vì con người cần nhiều dạng "dinh dưỡng" khác nhau.
Công việc chỉ nuôi dưỡng vài phần nhất định của chúng ta.
Nó có thể nuôi dưỡng sự an toàn tài chính, sự công nhận từ xã hội và cảm giác bản thân trở nên hữu ích.
Những điều này đều quan trọng nhưng vẫn chưa đủ.
Con người không chỉ là một cỗ máy để sản xuất hay đạt thành tích.
Chúng ta còn có một thế giới nội tâm được tạo nên từ cảm xúc, trí tưởng tượng, sự tò mò và sự nhạy cảm.
Và thế giới nội tâm ấy cũng cần được nuôi dưỡng.
Hãy lấy ví dụ về thể thao.
Ngày nay, thể thao thường được xem như giải pháp cho nhiều vấn đề: căng thẳng, lo âu, mệt mỏi tinh thần.
Và đúng là hoạt động thể chất rất có lợi cho cơ thể và sự cân bằng tổng thể.
Nhưng thể thao chủ yếu nuôi dưỡng hai khía cạnh: cơ thể và năng lượng.
Nó giúp giải phóng căng thẳng, cải thiện sức khỏe thể chất và tăng cường sức sống.
Nhưng không phải lúc nào nó cũng nuôi dưỡng phần sáng tạo và cảm xúc của con người.
Có những cảm xúc không chỉ muốn được chạy.
Chúng muốn được biểu đạt.
Đôi khi chúng muốn được kể thành câu chuyện, biến thành lời nói, âm nhạc, chuyển động hoặc hình ảnh.
Đó là lý do vì sao có những người làm việc rất nhiều, tập thể thao rất nhiều... nhưng vẫn cảm thấy một khoảng trống bên trong.
Bởi vì một phần quan trọng của họ chưa được nuôi dưỡng.
Phần đó thường gắn liền với sự sáng tạo.
Sáng tạo không chỉ là hoạt động nghệ thuật dành riêng cho một vài người có năng khiếu.
Sáng tạo là một khả năng rất con người.
Từ khi còn nhỏ, chúng ta vẽ, hát, nhảy múa, tưởng tượng ra những câu chuyện và chơi đùa.
Những hoạt động này không hề vô ích.
Chúng giúp chúng ta biểu đạt cảm xúc, khám phá trí tưởng tượng và chuyển hóa những gì mình trải nghiệm.
Nhưng khi trưởng thành, nhiều người dần từ bỏ những hoạt động ấy.
Xã hội thường đề cao những gì hữu ích, đo lường được và tạo ra năng suất.
Vì thế, sáng tạo trở thành một điều xa xỉ.
Trong khi thực ra, sáng tạo là một nguồn nuôi dưỡng thiết yếu cho sự cân bằng tâm lý.
Nó giúp chúng ta được "thở" từ bên trong.
Đôi khi nó giúp chuyển hoá những thứ quá nặng nề không thể giữ trong lòng.
Và trên hết, nó kết nối chúng ta với một điều rất đơn giản và sâu sắc: niềm vui được tồn tại.
Trong mini-series này, chúng ta sẽ tiếp tục khám phá một ý tưởng đơn giản nhưng quan trọng:
Con người cần nhiều dạng nguồn sống nội tâm khác nhau.
Và đôi khi, cảm giác khó chịu không phải là một vấn đề cần giải quyết.
Đó chỉ đơn giản là một phần trong ta đang khao khát.
Còn bạn, hôm nay điều gì đang nuôi dưỡng thế giới nội tâm của bạn?


________________________________________
Why work alone cannot truly nourish a human being
Many people believe that if they work hard, succeed professionally, and take good care of their body, they should naturally feel good.
Yet this is not always the case.
In my practice, I regularly meet people who seem to have a "successful" life: a stable job, sometimes even a beautiful career, an organized family life, and often a regular sport routine.
And still, they feel something difficult to explain.
An emptiness.
An inner fatigue.
A feeling of being disconnected from themselves.
Why?
Because human beings need several forms of nourishment.
Work nourishes certain parts of us.
It can nourish financial security.
It can nourish social recognition.
It can nourish the feeling of being useful.
These dimensions are important. But they are not enough.
A human being is not just a machine meant to produce or perform.
We also have an inner world made of emotions, imagination, curiosity, and sensitivity.
And that inner world also needs to be nourished.
Let's take the example of sport.
Today, sport is often presented as the solution to many problems: stress, anxiety, mental fatigue.
And it is true that physical activity is extremely beneficial for the body and overall balance.
But sport mainly nourishes two dimensions: the body and energy.
It helps release tension, improve physical health, and increase vitality.
Yet it does not always nourish the creative and emotional part of a human being.
Some emotions don't want to run.
Some emotions want to express themselves.
Sometimes they want to be told as stories, transformed into words, music, movement, or images.
That is why some people work a lot, exercise a lot, and still feel an inner emptiness.
Because an essential part of them is not being nourished.
That part is often connected to creativity.
Creating is not only an artistic activity reserved for a few talented people.
Creating is a deeply human capacity.
Since childhood, we draw, sing, dance, invent stories, and play.
These activities are not useless.
They allow us to express emotions, explore imagination, and transform what we experience.
But as we grow older, many people abandon these spaces.
Society mostly values what is useful, measurable, and productive.
Creating then becomes a luxury.
While in reality, creativity is essential nourishment for our psychological balance.
It allows us to breathe inwardly.
It helps transform what sometimes feels too heavy to carry.
And most importantly, it reconnects us with the joy of existing.
In this mini-series, we continue exploring a simple but essential idea:
Human beings need different forms of inner nourishment.
And sometimes discomfort is not a problem to solve.
It is simply a part of us that is hungry.
And you - what is nourishing your inner world today?

English belowNhiều người làm việc rất nhiều, đôi khi tập thể thao, cố gắng trở nên mạnh mẽ và hiệu quả. Nhưng sâu bên tr...
16/03/2026

English below

Nhiều người làm việc rất nhiều, đôi khi tập thể thao, cố gắng trở nên mạnh mẽ và hiệu quả. Nhưng sâu bên trong, họ vẫn cảm thấy thiếu điều gì đó.
Trong xã hội hiện đại, chúng ta biết cách chăm sóc cơ thể: ăn uống, ngủ nghỉ, vận động. Nhưng chúng ta thường quên nuôi dưỡng thế giới nội tâm của mình.
Công việc có thể nuôi dưỡng cảm giác an toàn.
Thể thao nuôi dưỡng cơ thể và năng lượng.
Nhưng con người cũng cần được chơi, được sáng tạo và được cảm nhận.
Khi thiếu những “nguồn dinh dưỡng vô hình” này, nhiều người vẫn tiếp tục sống… nhưng mang theo một khoảng trống bên trong.
Trong mini-series này, chúng ta sẽ cùng khám phá:
Điều gì thực sự nuôi dưỡng một con người?
Thứ Sáu tuần này, tôi sẽ chia sẻ một bài tập nhỏ để giúp bạn tìm lại nguồn nuôi dưỡng tâm hồn ✨
Còn bạn, điều gì thực sự nuôi dưỡng bạn trong cuộc sống?

________________________________________
Many people work a lot, sometimes exercise, and try to be strong and efficient. Yet inside, something still feels missing.
In modern life, we know how to nourish the body: eating, sleeping, moving. But we often forget to nourish our inner world.
Work can nourish our sense of security.
Sport nourishes the body and energy.
But human beings also need to play, create and feel.
Without these “invisible nutrients”, many people keep moving forward in life… while carrying a quiet emptiness inside.
In this mini-series, we will explore a simple question:
What truly nourishes a human being?
This Friday, I will share a small exercise to help you reconnect with a forgotten inner source ✨
And you — what truly nourishes you in life?

English belowNhìn ra ngoài mãi còn mơNhìn vào trong ấy bến bờ tỉnh tâmSự trưởng thành đôi khi cần nhiều can đảm hơn việc...
15/03/2026

English below

Nhìn ra ngoài mãi còn mơ
Nhìn vào trong ấy bến bờ tỉnh tâm
Sự trưởng thành đôi khi cần nhiều can đảm hơn việc dậm chân tại chỗ.
Trưởng thành không phải để nổi loạn.
Không phải để cắt đứt.
Mà để trở thành.
Tuần này, chúng ta đã khám phá quá trình phân hoá.
Sự phân hoá có thể khơi dậy nỗi sợ mất đi sự gắn kết.
Nỗi buồn vì những khoảng cách.
Sự tức giận trước những kỳ vọng.
Nhưng một mối quan hệ gắn bó đủ độ chín luôn có thể chịu đựng những điểm khác biệt.
Trưởng thành mà không phản bội nghĩa là chấp nhận rằng tình yêu thật sự không phụ thuộc vào việc ta phải bỏ đi cái tôi.
Phần nào trong bạn hôm nay đang khao khát được nhìn nhận mà không cần phải trốn tránh? 🌙

________________________________________

Growing sometimes requires more courage than staying the same.
Not to rebel.
Not to break away.
But to become.
This week, we explored differentiation.
Differentiating can activate the fear of losing connection.
The sadness of distance.
The anger toward expectations.
But mature attachment can hold difference.
Growing without betraying
means accepting that real love
does not depend on the erasure of the self.
What part of you today is asking to be recognized without hiding? 🌙

English belowĐiều gì xảy ra nếu tôi chọn mọi thứ theo ý mình?Hãy dành 15 phút.1. Viết ra ba giá trị quan trọng trong cuộ...
13/03/2026

English below

Điều gì xảy ra nếu tôi chọn mọi thứ theo ý mình?
Hãy dành 15 phút.
1. Viết ra ba giá trị quan trọng trong cuộc sống của bạn.
2. Với mỗi giá trị, hãy tự hỏi:
Đó là một lựa chọn cá nhân…
hay một kỳ vọng đã được tiếp nhận?
3. Ghi lại một nỗi sợ xuất hiện khi bạn tưởng tượng mình chọn khác đi.
4. Xác định cảm xúc đang hiện diện:
sợ hãi? buồn bã? tức giận?
5. Tự hỏi mình:
Tôi có thể tôn trọng cha mẹ và đồng thời vẫn chọn mọi thứ theo ý mình không?
Thói quen:
Tuần này, hãy đưa ra một quyết định nhỏ thực sự vì bản thân mình.
Hãy làm chuyện đó thậm chí một cách kín đáo.
Trưởng thành không phải là đoạn tuyệt.
Mà là nhận lấy quyền làm chủ cuộc đời mình.
Còn bạn? Bạn đã khám phá điều gì? 🌱

________________________________________

What if I chose for myself?
Take 15 minutes.
1. Write down three values that are important in your life.
2. For each one, ask yourself:
Is this a personal choice…
or an internalized expectation?
3. Note one fear that appears when you imagine choosing differently.
4. Identify the emotion present:
fear? sadness? anger?
5. Ask yourself:
Can I honor my parents… while still choosing for myself?
Micro-habit:
This week, make one small decision that is truly aligned with you.
Even if it is discreet.
Growing does not mean breaking away.
It means taking ownership.
What did you discover? 🌱

English belowTrở thành chính mình mà không đánh mất những mối quan hệ.Trong những phiên trị liệu, có một câu hỏi thường ...
11/03/2026

English below

Trở thành chính mình mà không đánh mất những mối quan hệ.
Trong những phiên trị liệu, có một câu hỏi thường xuất hiện — đôi khi chỉ ở trong dự diễn giải:
“Nếu tôi lựa chọn điều gì đó vì mình, cho mình, liệu tôi có đang phản bội mọi người xung quanh không?”
Trưởng thành không chỉ là tiến bộ về công việc hay vật chất.
Trưởng thành là quá trình phân tách bản thân.
Là có những giá trị riêng.
Những lựa chọn riêng.
Những ranh giới riêng.
Nhưng đặc biệt với nhiều người ở trong bối cảnh văn hóa nơi lòng trung thành với gia đình rất mạnh, sự phân hoá này tạo nên một căng thẳng nội tâm.
Việc một lối đi riêng có thể khơi dậy nỗi sợ.
Bày tỏ sự bất đồng có thể gây ra cảm giác tội lỗi.
Việc tạo khoảng cách có thể mang đến nỗi buồn.
Có một điều quan trọng cần phân biệt:
phân hoá không có nghĩa là từ chối.
Trở nên tự chủ không có nghĩa là bỏ rơi mọi thứ khác.
Nhưng về mặt tâm lý, sự phân hoá đó lại trông như một sự đứt gãy.
Trong những mối quan hệ ẩn chứa sự gắn bó, mối liên kết sớm với cha mẹ định hình sâu sắc cảm giác an toàn bên trong.
Khi đứa trẻ trở thành người trưởng thành, nó sẽ dần xây dựng bản sắc riêng.
Quá trình này được gọi là sự phân hoá.
Nếu quá trình này không được ủng hộ và khích lệ, người trưởng thành có thể cảm thấy:
– sợ sự thất vọng
– sợ mất tình yêu
– sợ tạo ra khoảng cách
– tức giận trước những kỳ vọng ngầm
Đôi khi, có cả sự trung thành vô hình đang sôi sục bên trong:
“Mình không nên vượt lên.”
“Mình không nên làm tốt hơn.”
“Mình không nên đi quá xa.”
Đó không phải là những quyết định có ý thức.
Đó là sự trung thành cảm xúc.
Cơ chế này không phải là một khiếm khuyết.
Nó thường giúp bảo vệ những mối liên kết.
Nhưng khi trưởng thành, sự hòa tan kéo dài có thể ngăn cản sự hình thành của một cái tôi vững vàng.
Trong tâm lý trị liệu, việc cần làm không phải là cắt đứt.
Mà là dung hợp.
Ta cần nhận ra điều những đặc điểm đến từ gia đình.
Xác định điều gì thực sự thuộc về mình.
Học cách chấp nhận những cảm xúc mà sự phân hoá khơi dậy.
Trưởng thành mà không mang tiêu cực nghĩa là:
Chấp nhận rằng ta có thể phát triển mà không cần cắt đứt.
Chấp nhận rằng tình yêu trưởng thành có thể nâng đỡ những khác biệt.
Câu hỏi không phải là:
“Tôi có nên rời đi không?”
Mà là:
“Tôi có thể tồn tại mà không tan biến trong kỳ vọng của người khác không?”
Thứ Sáu này, tôi sẽ chia sẻ một bài tập nhỏ để giúp bạn phân biệt điều gì thực sự thuộc về mình.
Trong cuộc sống hiện tại của bạn, có điều gì vẫn còn bị dẫn dắt bởi nỗi sợ làm người khác thất vọng không?

________________________________________

Becoming yourself without losing others.
In therapy, a question often appears — sometimes silently:
“If I choose for myself, am I betraying?”
Growing does not only mean professional or material progress.
Growing means differentiating.
Having your own values.
Your own choices.
Your own boundaries.
But for many people, especially in cultural contexts where family loyalty is strong, differentiation creates inner tension.
Choosing a different path may awaken fear.
Expressing disagreement may trigger guilt.
Creating distance may bring sadness.
It is important to distinguish one essential thing:
Differentiating is not rejecting.
Becoming autonomous is not abandoning.
Yet psychologically, it can sometimes feel like a rupture.
In attachment dynamics, the early bond with parental figures deeply structures inner security.
As the child becomes an adult, they gradually build their own identity.
This process is called differentiation.
If it was not supported, the adult may feel:
– fear of disappointing
– fear of losing love
– fear of creating distance
– anger toward implicit expectations
Sometimes an invisible loyalty operates in the background:
“I must not surpass.”
“I must not do better.”
“I must not go too far.”
These are not conscious decisions.
They are emotional loyalties.
This mechanism is not a flaw.
It often helped preserve the bond.
But in adulthood, remaining fused can prevent the emergence of a stable self.
In psychotherapy, the work is not to cut off.
It is to integrate.
Recognize what comes from your family.
Identify what truly belongs to you.
Learn to tolerate the emotions triggered by differentiation.
Growing without betraying means:
Accepting that you can evolve without breaking.
Accepting that mature love can support differences.
The question is not:
“Should I leave?”
But:
“Can I exist without dissolving into the expectations of others?”
On Friday, I will share a simple exercise to help you clarify what truly belongs to you.
In your current life, what is still guided by the fear of disappointing?

Address

Binh Thanh
71314

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Soul Up posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Soul Up:

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram