PHỤNG Y ĐƯỜNG

PHỤNG Y ĐƯỜNG Phụng Y Đường với một nguyện cầu Hành Y, mang tâm phụng sự, lấy thiện căn làm gốc. Khám bệnh, đo huyết áp, Xem mạch, đọc phim Xquang miễn phí

Diệp Thiên Sĩ than thở: Bốn mươi năm dùng thuốc cuối cùng cũng ngộ ra chân lý, lạc không thông thì thuốc vô dụngTài liệu...
25/11/2025

Diệp Thiên Sĩ than thở: Bốn mươi năm dùng thuốc cuối cùng cũng ngộ ra chân lý, lạc không thông thì thuốc vô dụng

Tài liệu trong bài viết này trích từ các sách cổ và tài liệu truyền thống, nhằm mục đích phổ biến kiến thức văn hóa, không phải lời khuyên y tế và không thể thay thế chẩn đoán của bác sĩ chuyên nghiệp. Bài viết trích dẫn các tác phẩm y học kinh điển như "Hoàng Đế Nội Kinh", "Nạn Kinh", "Thương Hàn Luận", v.v., nhằm tôn vinh trí tuệ của y học cổ truyền. Mong độc giả tiếp nhận một cách lý trí và đi khám bệnh khoa học. Tất cả hình ảnh đều lấy từ mạng, nếu có vi phạm bản quyền xin vui lòng liên hệ để gỡ bỏ kịp thời.

"Thuốc chỉ là một kỹ thuật nhỏ, còn y thuật mới là một môn học vĩ đại." Danh y nổi tiếng thời Minh - Thanh, Diệp Thiên Sĩ, đã từng nói như vậy.

"Tố Vấn · Âm Dương Ứng Tượng Đại Luận" có ghi: "Âm dương, là quy luật cơ bản của trời đất, là cương lĩnh của vạn vật, là nguồn gốc của sự biến hóa, là nền tảng của sự sống và cái chết, cũng là nơi trú ngụ của thần linh." Các bậc tiền nhân đã đưa nguyên tắc âm dương vào y học, cho rằng cơ thể con người giống như một vũ trụ thu nhỏ, mười hai kinh lạc giống như sông ngòi, kỳ kinh bát mạch như những dòng suối nhỏ, khí huyết trong đó không ngừng lưu chuyển, mãi mãi không ngừng nghỉ.

Diệp Thiên Sĩ đã miệt mài nghiên cứu y học hơn sáu mươi năm, từ "Thương Hàn Luận" đến "Kim Quỹ Yếu Lược", từ "Mạch Kinh" đến "Nạn Kinh", ông đã dung hòa các nguyên lý y học cổ kim, kết hợp tinh hoa của các trường phái, sáng lập ra "Ôn bệnh học thuyết", và để lại các tác phẩm kinh điển lưu truyền ngàn đời như "Ôn Nhiệt Luận", "Lâm Chứng Chỉ Nam Y Án".

Tuy nhiên, vị danh y vĩ đại đã cống hiến cả đời để khám phá bí ẩn y học này, sau bốn mươi năm hành nghề y, đã để lại một câu nói chấn động lòng người: "Kinh lạc không thông, bách thuốc đều vô hiệu."

Câu nói này tuy mộc mạc nhưng đã tiết lộ một cách sâu sắc cốt lõi của y thuật, trở thành một chân lý được các thầy thuốc đời sau coi là chuẩn mực.

Vậy Diệp Thiên Sĩ đã trải qua những thử thách nào, và đã giác ngộ được chân lý cuộc sống ra sao?

Vào một thời điểm nào đó trong năm Càn Long thứ ba mươi, tại một khu vườn cổ kính ở ngoại ô thành Kim Lăng, vang lên những tiếng ho.

Đây là biệt viện của gia đình họ Tôn, một gia đình giàu có ở Giang Nam. Ông Tôn đã bị bệnh hơn ba năm, đã nhiều lần mời các danh y đến chữa trị, nhưng tình trạng vẫn không thuyên giảm. Hôm nay, Diệp Thiên Sĩ được mời đến để chẩn đoán và điều trị căn bệnh nan y cho ông Tôn.

Trong đại sảnh, đã có vài vị thầy thuốc nổi tiếng địa phương đang chờ đợi. Họ đã nhiều lần khám bệnh cho ông Tôn. Thấy Diệp Thiên Sĩ bước vào, mọi người đều đứng dậy chào hỏi: "Diệp lão, đã nghe danh từ lâu."

Quản gia nhà họ Tôn cung kính chào đón, nói: "Bệnh tình của lão gia ngày càng nặng, tất cả trông cậy vào sự nhạy bén của Diệp lão."

Diệp Thiên Sĩ đi đến giường bệnh, thấy ông Tôn mặt mày u ám, môi khô, lưỡi khô, tứ chi lạnh toát, ánh mắt mờ mịt, tuy mới khoảng năm mươi tuổi nhưng lại giống như một ngọn nến lay lắt trước gió.

"Các vị tiên sinh, các vị đã chẩn đoán thế nào?" Diệp Thiên Sĩ hỏi khẽ.

Một vị thầy thuốc Đông y tóc bạc phơ lắc đầu thở dài nói: "Mạch của ông Tôn trầm và chậm, rêu lưỡi dày và bẩn, cho thấy dấu hiệu của tỳ thận dương hư, đã dùng Phụ tử và Can khương để ôn bổ một thời gian rồi."

Một vị thầy thuốc trung niên khác xen vào: "Tôi đã từng dùng các loại thuốc bổ khí dưỡng huyết như Nhân sâm, Hoàng kỳ, nhưng bệnh tình vẫn không thuyên giảm."

Vị thầy thuốc thứ ba nhẹ giọng nói: "Ngay cả khi dùng Lục vị Địa hoàng để tư âm bổ thận, cũng chỉ như 'muối bỏ biển' mà thôi."

Diệp Thiên Sĩ cẩn thận bắt mạch và xem rêu lưỡi cho ông Tôn. Trong quá trình chẩn đoán, ông Tôn đột nhiên nôn ra nước đắng, người nhà nhanh chóng mang đến một cái chậu nước. Thấy cảnh này, vẻ mặt Diệp Thiên Sĩ thay đổi, trở nên nghiêm trọng.

"Tình trạng này có thường xuyên xảy ra không?" Diệp Thiên Sĩ hỏi.

Bà Tôn đáp: "Đúng vậy, đặc biệt là sau khi ăn, thường cảm thấy ngực tắc nghẽn, thở gấp."

"Ban đêm có ngủ được không?"

"Mỗi khi đêm xuống, rất khó ngủ, cứ đến giờ Tý (11h đêm - 1h sáng) là ngực lại đau, không thể ngồi yên hay nằm yên được."

Diệp Thiên Sĩ lại hỏi: "Trước đây có mắc bệnh cũ nào không?"

Ông Tôn yếu ớt nói: "Mười năm trước từng bị phong hàn, ngực và lưng đau dữ dội, tuy sau đó đã khỏi nhưng mỗi khi trời âm u lại âm ỉ đau."

Nghe xong, nhiều thầy thuốc đều gật đầu đồng tình: "Điều này càng chứng tỏ dương khí bất túc, hàn thấp sinh ra bên trong, cần phải ôn dương khu hàn."

Diệp Thiên Sĩ chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, tỏ ý phủ định.

"Đạo y phải nhìn thấu gốc rễ, trị tận gốc, không thể mù quáng. Xin hỏi có thể cho tôi xem các đơn thuốc trước đây của ông Tôn không?"

Quản gia mang đến một cái hộp gỗ, bên trong chất đầy các đơn thuốc. Diệp Thiên Sĩ xem từng đơn, dần dần nhíu mày lại.

Bà Tôn lo lắng hỏi: "Diệp lão có phát hiện gì không?"

Diệp Thiên Sĩ gấp các đơn thuốc lại, hỏi: "Tôi muốn biết, bệnh tình của ông Tôn bắt đầu nặng lên từ khi nào?"

Bà Tôn nhớ lại: "Ba năm trước, ông ấy từng lên núi ngắm tuyết và hoa mai, khi về thì bắt đầu thở gấp liên tục, từ đó sức khỏe suy sút."

"Lúc đó có dùng thuốc không?"

"Có, một thầy thuốc Đông y nổi tiếng nói là tà khí lạnh xâm nhập vào phổi, nên đã dùng Ma hoàng thang để ra mồ hôi."

"Sau khi ra mồ hôi thì sao?"

"Nhiệt độ cơ thể đã dần bình phục, nhưng sức khỏe lại càng suy yếu hơn, bây giờ lại ra nông nỗi này."

Sau khi nghe xong, Diệp Thiên Sĩ đi ra bên cạnh ao trong sân. Ông thấy nước ao tuy trong nhưng không có con cá nào bơi lội, đáy ao phủ một lớp bùn dày.

Ông chỉ vào cái ao và hỏi các thầy thuốc: "Các vị có để ý cái ao này không? Vì sao trong đó không có con cá nào sống được?"

Mọi người nhìn nhau, không hiểu ý ông.

Lúc này, một đứa trẻ mang một cái sào dài đến, cố gắng khuấy động mặt nước. Nước ao cuộn lên dữ dội, nhiều bùn bị khuấy lên, một mùi hôi thối nhanh chóng lan tỏa.

Diệp Thiên Sĩ gật đầu nói: "Các vị thấy không, căn nguyên của bệnh nằm ở đây."

"Diệp lão có ý gì?" Bà Tôn bối rối.

"Giống như cái ao này, nếu bùn đất tích tụ làm tắc dòng chảy, thì dù là con cá tốt nhất cũng khó mà sống sót. Tương tự như vậy, cơ thể con người cũng thế, nếu một bộ phận nào đó bị tắc nghẽn, thì dù có dùng bao nhiêu thuốc bổ cũng chỉ là vô ích."

Vừa dứt lời, đột nhiên thấy một người hầu chạy đến vội vã:

"Phu nhân, vừa nhận được tin từ gia đình họ Lý ở Dương Châu, nói rằng người học trò của Diệp lão là bác sĩ Từ đã chữa thành công một ca bệnh tương tự!"

Diệp Thiên Sĩ nghe xong, mắt lóe lên một tia sáng: "Trong thư, hiền đệ Từ nói ca bệnh đó đã hồi phục như thế nào?"

"Trong thư nói, bác sĩ Từ đã tìm thấy một 'kinh lạc' quan trọng, đã thông suốt được 'kinh lạc' này, nên bệnh nhân chỉ sau vài ngày là có thể đi lại được."

Diệp Thiên Sĩ vuốt râu, nở một nụ cười: "Quả nhiên là như vậy. Đây chính là đạo lý sâu sắc mà ta đã mất bốn mươi năm hành nghề y mới giác ngộ được."

"Các vị có biết 'lạc' này ở đâu không? Tại sao nó lại quan trọng đến vậy?"

"Kinh lạc này chính là mạch lạc nối liền huyệt Cách du, thực chất là một nút giao quan trọng của sự thăng giáng khí huyết. Nếu kinh lạc này bị tắc nghẽn, mọi loại thuốc đều không thể phát huy tác dụng."

Diệp Thiên Sĩ lấy ra một cây kim bạc từ trong túi, giơ ra cho mọi người xem và nói: "Tình trạng của ông Tôn không phải là khí hư hay dương hư, mà là khí huyết bị ứ trệ, lạc mạch bị tắc nghẽn. Sau khi bị ôn bệnh, hàn tà chưa hoàn toàn tiêu tan, còn sót lại trong kinh lạc gần huyệt Cách du, gây ra sự mất cân bằng trong việc thăng giáng khí. Chỉ dùng thuốc bổ sẽ phản tác dụng, càng bổ càng ứ trệ."

Một vị thầy thuốc cao tuổi thắc mắc: "Kinh mạch nối liền huyệt Cách du? Tôi hành nghề y đã bốn mươi năm, chưa từng nghe nói đến điều này."

Diệp Thiên Sĩ giải thích: "Linh Xu · Kinh Mạch có ghi: 'Mười hai kinh mạch, ba trăm sáu mươi lăm lạc mạch.' Kinh mạch giống như đường chính, là cốt lõi của con đường, còn lạc mạch giống như các nhánh, lan tỏa ra khắp mọi ngóc ngách. Huyệt Cách du nằm ở vị trí cách đốt sống ngực thứ bảy một tấc rưỡi về phía ngoài. Huyệt này thuộc huyệt của kinh Túc thái dương bàng quang, nhưng thực tế đây là nơi ẩn chứa một lạc mạch quan trọng, nó kết nối tim và phổi, đi xuyên suốt trên dưới, thông suốt lẫn nhau."

Vừa giảng giải, ông vừa dùng tay tìm huyệt trên lưng ông Tôn: "Nếu kinh lạc này thông suốt, khí huyết sẽ lưu thông thuận lợi; nếu kinh lạc này bị tắc nghẽn, thì dương ở ngực khó phấn chấn, âm ở bụng khó hóa, trong ngoài cách biệt như 'trời và vực'."

Diệp Thiên Sĩ dùng kim châm vào huyệt Cách du, nhẹ nhàng xoay kim để dẫn khí lưu thông. Chẳng bao lâu sau, sắc mặt ông Tôn dần trở nên hồng hào, hơi thở cũng trở nên đều đặn hơn.

Diệp Thiên Sĩ lại nói: "Trước đây, khi chữa bệnh, tôi thường tuân theo học thuyết 'Vệ khí doanh huyết', cho rằng tà nhiệt xâm nhập từ bên ngoài vào bên trong. Nhưng giờ tôi đã giác ngộ ra rằng, lạc mạch của cơ thể giống như một mạng lưới vận hành khí huyết, một khi một chỗ nào đó bị tắc, toàn bộ cơ thể sẽ sinh bệnh. Giống như 'Nạn Kinh' đã miêu tả: 'Bản chất của khí huyết, thích ấm mà ghét lạnh, lạnh thì ngưng trệ không thông, ấm thì điều hòa thuận lợi'."

Tất cả các thầy thuốc đều bừng tỉnh, bà Tôn vui mừng khôn xiết, nước mắt tuôn rơi: "Y thuật của Diệp lão quả thật là xuất thần nhập hóa!"

Diệp Thiên Sĩ lắc đầu nói: "Đây không phải là y thuật cao siêu đến mức thông thần, mà là do hiểu được đạo lý của kinh lạc. Ngày xưa Biển Thước lần đầu gặp Tề Hoàn Công, nói bệnh ở da thịt, Hoàn Công không tin; lần thứ hai gặp lại, nói bệnh ở gân cơ, Hoàn Công vẫn không tin; lần thứ ba gặp, chỉ ra bệnh ở nội tạng, Hoàn Công vẫn không nghe theo; cho đến lần thứ tư, nói bệnh đã vào đến tủy xương, không thể chữa được nữa. Câu chuyện này cho thấy mức độ bệnh dần dần sâu hơn, ban đầu chỉ ở cấp độ kinh lạc, dễ điều trị; nếu bỏ lỡ thời cơ tốt nhất, bệnh đi sâu vào tạng phủ, thì trở nên khó cứu vãn."

Bảy ngày sau, ông Tôn đã có thể tự đứng dậy đi lại, sắc mặt hồng hào và tinh thần phấn chấn. Nhiều thầy thuốc lại đến thăm Diệp Thiên Sĩ, xin được chỉ giáo.

Diệp Thiên Sĩ cảm thán nói: "Ta hành nghề y hơn bốn mươi năm, đã chữa vô số ca bệnh, cuối cùng cũng ngộ ra: Thông thì không đau, đau thì không thông. Lạc mạch này nếu không thông, bất kỳ loại thuốc nào cũng khó mà có hiệu quả. Nên trước tiên hãy thông kinh lạc, sau đó mới dùng thuốc, hiệu quả sẽ tăng gấp bội; nếu cố gắng bồi bổ, chỉ làm tăng thêm sự ứ trệ."

Một thầy thuốc hỏi: "Làm thế nào để phân biệt triệu chứng của lạc mạch bị tắc nghẽn?"

Diệp Thiên Sĩ chỉ ra: "Khi lạc mạch bị tắc nghẽn, vị trí đau sẽ cố định không di chuyển, khi ấn vào thì cơn đau càng dữ dội hơn, trên lưỡi thường có các vết bầm tím, mạch đập có vẻ sáp và trệ. Trong thực hành lâm sàng, những người bị phong hàn xâm nhập lâu ngày không khỏi, hoặc những người sau khi mắc bệnh nặng thì cơ thể yếu ớt, thường là do lạc mạch bị ứ trệ."

Một thầy thuốc khác hỏi: "Làm thế nào để thông kinh lạc?"

"Châm cứu đứng đầu, xoa bóp đứng sau, thuốc men là hỗ trợ. Châm cứu có thể đi thẳng vào kinh lạc, xoa bóp giúp lưu thông khí huyết, còn thuốc chỉ có thể phát huy tác dụng sau khi khí huyết đã lưu thông thuận lợi."

Diệp Thiên Sĩ cầm bút ghi lại kinh nghiệm của mình: "Phương pháp thông kinh lạc cốt yếu là phải xác định chính xác vị trí, phân biệt hàn nhiệt hư thực, và điều trị theo triệu chứng. Người hàn thì dùng ôn bổ, người nhiệt thì dùng thanh lương, người hư thì bổ ích, người thực thì tả trừ, nhưng tất cả các phương pháp điều trị đều phải thông kinh lạc trước, sau đó mới điều hòa khí huyết."

Hậu thế tôn vinh phát hiện này của Diệp Thiên Sĩ là "Lạc bệnh học thuyết". Trương Tích Thuần trong tác phẩm "Y học trung tây lục" đã nhận xét: "Diệp thị thấu hiểu được bí ẩn của lạc mạch, thực sự đã mở ra một cục diện mới cho y học, người đời sau nếu nắm được phương pháp của ông, thì như 'mò kim đáy bể', có thể 'cải tử hoàn sinh'."

Trong hai trăm năm tiếp theo, nghiên cứu của y học hiện đại đã tiết lộ rằng hệ thống kinh lạc của cơ thể con người có mối liên hệ mật thiết với các bó dây thần kinh và mạch máu, tắc nghẽn lạc mạch thường có nghĩa là vi tuần hoàn có vấn đề. Luận điểm "lạc không thông, vạn thuốc vô công" do Diệp Thiên Sĩ đưa ra đã tỏa sáng rực rỡ dưới góc độ khoa học hiện đại, cho thấy giá trị y học sâu sắc của nó.

Như Diệp Thiên Sĩ đã nhấn mạnh: "Đại đạo của y học, giản đơn mà dễ thực hiện, cốt yếu ở chỗ thông suốt chứ không phải dựa vào bồi bổ; tinh hoa của y thuật, bắt nguồn từ gốc rễ chứ không phải cành lá." Trải qua hàng ngàn năm, câu nói này "Kinh lạc không thông, bách thuốc vô hiệu" luôn là nguyên tắc cốt lõi trong việc chữa bệnh của y học cổ truyền, xứng đáng để mỗi thầy thuốc ghi nhớ trong lòng.

Liều thuốc của trái timTình > Tiếu ngạo giang hồ.Khi Lệnh Hồ Xung bị nghi oan đánh cắp Tịch Tà Kiếm Phổ, bị sư phụ trục ...
16/11/2025

Liều thuốc của trái tim

Tình > Tiếu ngạo giang hồ.

Khi Lệnh Hồ Xung bị nghi oan đánh cắp Tịch Tà Kiếm Phổ, bị sư phụ trục xuất khỏi sư môn, bị tiểu sư muội Nhạc Linh San phụ tình… chàng đã rơi xuống đáy vực cuộc đời. Một thân bơ vơ, một trái tim rệu rã, một con người bước đi mà như chiếc bóng. Và chính lúc ấy, Nhậm Doanh Doanh xuất hiện như một bước ngoặt soi sáng, như cứu cánh cho linh hồn một kẻ lãng tử đang tàn tạ

Nàng gặp chàng ở ngõ Lục Trúc thành Lạc Dương: chàng phờ phạc, yếu ớt; nàng là Thánh cô cao quý mà người trong giang hồ vừa kính vừa sợ, lại cúi xuống cứu giúp một kẻ xa lạ. Chỉ vì một chút tương giao âm luật, Lệnh Hồ Xung đã tặng nàng cầm phổ Tiếu Ngạo Giang Hồ, món quà vô tâm mà lại định mệnh.

Nhạc Linh San ở bên chàng từ thuở thiếu thời, nhưng trái tim nàng chưa từng hiểu chàng. Còn Nhậm Doanh Doanh, chỉ một lần gặp đã nhìn thấu phẩm chất hào hiệp và bản tâm đôn hậu của Lệnh Hồ Xung. Sự tinh tường của nàng không kém gì ánh nhìn Vương Thúy Kiều dành cho Từ Hải thuở hàn vi, nhận ra anh hùng khi người ấy còn chưa kịp hiển lộ hào quang.

Nhậm Doanh Doanh yêu Lệnh Hồ Xung một cách mãnh liệt và phức tạp. Nàng ra lệnh cho môn hạ bảo vệ chàng, nhưng cũng vì yêu mà nàng từng hạ lệnh truy sát để… giữ chàng bên cạnh mình. Đó là thứ tình yêu vừa dữ dội vừa đau đớn, vừa vị kỷ vừa bao la. Nàng dùng tiếng đàn Minh Tâm Phổ Thiện Chú để xoa dịu cơn loạn khí, để giữ chàng lại với đời. Trong cơn mê, khi chàng không ngừng gọi tên Nhạc Linh San, trái tim nàng như vỡ vụn. Nhưng chính từ nỗi đau đó, nàng hiểu rằng:
“Người biết thủy chung với quá khứ, mới có thể thủy chung với hiện tại và tương lai.”

Trong thế giới Kim Dung, có vô vàn ghen tuông. Nhưng ghen tuông của Nhậm Doanh Doanh lại đẹp đẽ và cao thượng nhất. Không độc đoán như Chu Chỉ Nhược, không tàn nhẫn như Lý Mạc Sầu, không cay nghiệt như Khang Mẫn. Nàng ghen để hiểu hơn, để yêu hơn chứ không để hủy diệt.

Khi Lệnh Hồ Xung bị Phong Bất Bình ám hại rồi bị sáu luồng chân khí của Đào Cốc Lục Tiên làm rối loạn kinh mạch, đến mức ngay cả Bình Nhất Chỉ cũng phải bó tay, Nhậm Doanh Doanh đã cõng chàng lên tận Thiếu Lâm Tự. Nàng chấp nhận chịu giam cầm, ăn chay, sống giữa tiếng mõ tiếng kinh, tất cả chỉ để đổi lấy hy vọng mong manh Phương Chứng Đại Sư dùng Dịch Cân Kinh cứu chàng.

Tình yêu của nàng không phải là tình yêu “nếu… vì…”
Mà là tình yêu “mặc dù…”
Mặc dù chàng bệnh tật.
Mặc dù chàng vẫn thương nhớ người cũ.
Mặc dù chàng mang theo một quá khứ rách nát.
Nàng vẫn yêu.

Giữa thế giới đầy tham vọng và tính toán của Tiếu Ngạo Giang Hồ, Nhậm Doanh Doanh hiện lên như một tâm hồn vừa kiên định, vừa tinh tế, vừa lãng mạn. Tình yêu của nàng dành cho Lệnh Hồ Xung trong trẻo như thủy tinh, quý giá như vàng ngọc, một thứ tình yêu thuần tịnh, hào sảng mà bền bỉ.

Trong mười bốn bộ tiểu thuyết Kim Dung, có vô số cặp tình nhân hợp tan vì chữ “cơ duyên”. Nhưng mối tình Lệnh Hồ Xung – Nhậm Doanh Doanh lại vượt lên trên chữ duyên:
Đó là tương tri, là tương ngộ, là tương thích của tâm hồn.

Nhật Bản đang trên bờ vực của một trong những bước đột phá y học đáng chú ý nhất trong lịch sử - một loại thuốc có thể m...
15/11/2025

Nhật Bản đang trên bờ vực của một trong những bước đột phá y học đáng chú ý nhất trong lịch sử - một loại thuốc có thể mọc lại răng người. Các nhà khoa học tại Đại học Kyoto và Đại học Osaka đã phát triển một loại thuốc giúp kích thích sự mọc răng mới, tự nhiên, ngay cả với người lớn đã mất răng vĩnh viễn.
Thuốc có tác dụng bằng cách ngăn chặn một loại protein có tên là USAG-1, thông thường ngăn ngừa mọc răng. Khi protein này bị ức chế, cơ thể kích hoạt khả năng ẩn của nó để mọc răng thay thế - một đặc điểm được nhìn thấy ở cá mập và bò sát. Trong các thử nghiệm đầu tiên, chuột và chấu đã mọc thành công những hàm răng hoàn toàn mới, và các thử nghiệm lâm sàng của con người hiện đang được tiến hành ở Nhật Bản.
Nếu thành công, điều trị này có thể loại bỏ nhu cầu về răng giả, trồng răng giả và răng giả mãi mãi. Những người mất răng do tuổi tác, bệnh tật hoặc tai nạn có thể sớm mọc răng mới một cách tự nhiên. Thuốc được dự kiến sẽ sẵn sàng để sử dụng công cộng vào năm 2030, khiến nó trở thành một trong những đổi mới y tế được mong chờ nhất trong thập kỷ.
Sự đột phá này không chỉ thay đổi nha khoa - nó thay đổi sinh học của con người. Khả năng tái tạo răng tự nhiên có thể cải thiện chất lượng cuộc sống đáng kể cho hàng triệu người trên toàn thế giới.

Nguồn: Nguyễn Văn Phương.

Giỏi hơn người khác – đừng vội mừng. Thắng chính mình – mới thật đáng kínhCó tài – thiên hạ sẽ ngước nhìn.Có đức – thiên...
21/08/2025

Giỏi hơn người khác – đừng vội mừng. Thắng chính mình – mới thật đáng kính
Có tài – thiên hạ sẽ ngước nhìn.
Có đức – thiên hạ mới cúi đầu.
Có mưu – sẽ thắng trong cuộc.
Có tâm – mới thắng được lòng người.
Người hơn người khác – mới chỉ là một bước.
Người thắng được chính mình – mới là một đời.
Kẻ thắng thiên hạ – chưa chắc giữ được lòng dân
Lịch sử từng ghi lại biết bao danh tướng, mưu thần – oai chấn bốn phương, binh bại cũng hiếm thấy.
Nhưng rồi kết cục của họ lại là cô độc, nghi kỵ, thất bại vì không thắng được chính mình:
Có người thua vì kiêu mạn.
Có người thua vì tham vọng nuốt không nổi.
Có người thua vì giận quá mất khôn.
Có người thua vì sợ hãi mà bẻ cong đạo nghĩa.
Làm người giỏi – dễ.
Làm người đúng – khó.
Làm người biết tự xét mình – lại càng khó hơn.
Khổng Tử dạy: “Mỗi ngày tự xét ba điều”
Người quân tử không chỉ học mưu kế, không chỉ rèn lời nói, mà còn phải học cách tự đối diện với chính mình mỗi ngày.
Không đợi đến khi vướng họa mới sám hối.
Không đợi đến khi thất bại mới tự hỏi: “Mình sai chỗ nào?”
Giỏi hơn người khác – có thể khiến thiên hạ cúi đầu.
Nhưng chỉ thắng được chính mình – mới khiến người khác tâm phục.
Người giữ được quyền – là người biết tự sửa mình trước hết
Càng lên cao, càng phải khiêm cung.
Càng gánh vác, càng phải dứt bỏ cái tôi.
Càng muốn đi xa, càng phải học tự nhịn – tự sửa – tự đứng dậy sau mỗi sai lầm.
Vì chính nội tâm bất ổn mới là thứ phá đổ cả cơ đồ.
Và thắng được chính mình hôm nay – là tấm khiên vững nhất cho ngày mai.
Tâm pháp người làm chủ:
Thắng thiên hạ – chưa khó.
Thắng được chính mình – mới là cảnh giới tối cao.
Người làm chủ không ngừng học thêm điều mới.
Nhưng phải luôn nhớ: thứ cần học nhất – chính là bản thân mình.
Tài năng có thể khiến người khác nể.
Nhưng chỉ nhân cách – mới khiến người khác đi theo đến cùng.

Nó không hét… vì nó là một người cha. 👨‍👧‍👦Con đực này giữ hơn 100 quả trứng đã thụ tinh… ngay trong miệng mình.Suốt nhi...
17/08/2025

Nó không hét… vì nó là một người cha. 👨‍👧‍👦
Con đực này giữ hơn 100 quả trứng đã thụ tinh… ngay trong miệng mình.
Suốt nhiều ngày, thậm chí nhiều tuần, nó không ăn 🍽️, không săn mồi 🎣, chỉ giữ miệng hé mở cho đến khi trứng nở 🐣.

Đó gọi là ấp miệng — một trong những cách nuôi con tận tụy nhất của thế giới đại dương. 🌊🐟

Sau khi con cái đẻ trứng, nó trao lại cho con đực. Anh chàng này im lặng giữ trứng, mỗi ngày cung cấp oxy bằng cách đảo nhẹ bằng lưỡi và mở hàm theo nhịp đều đặn để trứng luôn sống. 💨👅

Nó chấp nhận đối mặt với cái đói, bệnh tật và kẻ săn mồi… chỉ để bảo vệ cơ hội sống cho thế hệ tiếp theo. ⚔️❤️

Và đến ngày trứng nở, nó thả những chú cá con ra biển — tự do, khỏe mạnh, sẵn sàng bơi vào thế giới rộng lớn. 🌊🐠✨

Đây đâu phải lá cái miệng.
Đây là cả một trái tim. 💙

15/08/2025

8 lời nhắc quan trọng trong cuộc đời:

1. Nói chậm lại.
2. Quan sát nhiều hơn.
3. Bàn tán ít hơn.
4. Luôn đặt sức khỏe là ưu tiên trên nhất.
5. Không ngừng tự học.
6. Học cách kiềm chế cái tôi và sự giận dữ.
7. Cười nhiều, nghĩ ít lại và yêu thương nhiều hơn.
8. Gia đình là trên hết.

🥺CHỈ TRONG MỘT ĐÊM TRỰC, CHÚNG TÔI ĐÃ CHỨNG KIẾN HAI NỖI ĐAU CÙNG MỘT LÝ DO: ÂM THẦM CHỊU ĐỰNG BỆNH TẬT… ĐỂ RỒI TẤT CẢ K...
27/07/2025

🥺CHỈ TRONG MỘT ĐÊM TRỰC, CHÚNG TÔI ĐÃ CHỨNG KIẾN HAI NỖI ĐAU CÙNG MỘT LÝ DO: ÂM THẦM CHỊU ĐỰNG BỆNH TẬT… ĐỂ RỒI TẤT CẢ KHÉP LẠI BẰNG NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT KHÔNG THỂ CỨU VÃN 🙏🏻😔

Một người đàn ông đơn thân, sinh năm 1975, nuôi hai con. Dù sức khoẻ ngày càng có vấn đề, anh vẫn giấu con, giấu luôn bệnh án vì không muốn các con lo lắng. Tối qua, trong lúc đang ăn thì anh than “mệt”, rồi vào phòng nằm nghỉ… và không bao giờ tỉnh dậy nữa. Khi chúng tôi nhận được thông tin và đến cấp cứu, anh đã không còn dấu hiệu sự sống. Nhưng chúng tôi vẫn cố gắng hết sức để cứu, vì không đành lòng nhìn hai bạn trẻ bỗng trở thành trẻ mồ côi. Nhưng đã không có phép màu nào xảy ra.

Và một bệnh nhân khác, cũng là mẹ đơn thân, sinh năm 1966, bị suy thận mạn nhưng không điều trị. Biến chứng tăng kali máu nặng đã gây ngưng tim. May mắn, đội cấp cứu 115 kịp thời có mặt, khởi động lại tim và chuyển chị vào bệnh viện chúng tôi.

Tại bệnh viện, chị tiếp tục ngưng tim nhiều lần. Dù chúng tôi đã nỗ lực cấp cứu tích cực, nhưng bệnh tình quá nặng, chị cũng không qua khỏi.

Đau đớn hơn, người con trai duy nhất đi theo mẹ vào viện không đủ tiền lo viện phí. Sau khi nhận tin mẹ mất, cậu bặt vô âm tín.

Chỉ để lại một tin nhắn cho dì, xin giúp lo hậu sự vì không còn khả năng lo cho mẹ lần cuối, kèm theo những lời lẽ tiêu cực rồi tắt máy

Sáng nay, bệnh viện không thể liên lạc lại được với người con này. Một người phụ nữ xưng là em gái bệnh nhân đến nhận thi hài, nhưng không có giấy tờ chứng minh quan hệ, chỉ có tin nhắn của người cháu. Vì thế, chúng tôi buộc phải nhờ cơ quan công an hỗ trợ làm rõ và hoàn tất thủ tục bàn giao thi hài, sau khi miễn giảm một phần viện phí

Hai câu chuyện nhưng chung 1 nỗi đau. Không chỉ nằm ở sự ra đi, mà còn ở cách họ đã sống, âm thầm chịu đựng, gồng gánh một mình vì nghĩ như thế là “thương con”, là “cố gắng thêm chút nữa sẽ ổn”. Nhưng không ai mạnh mẽ mãi được. Cái giá của sự im lặng là quá đắt, để lại sự bàng hoàng, bất lực, thậm chí tuyệt vọng cho những người ở lại!

Xin được chia sẻ nỗi mất mát cùng gia đình người bệnh. Mong mỗi người trong chúng ta biết trân trọng sức khoẻ, đừng đợi tới khi không còn cơ hội để quay đầu 🖤

Xin cảm ơn!

Chia sẻ của bác sĩ Nguyễn Thắng Nhật Tuệ

Lối về của cá hồi – và bài học cho chúng taCó một loài cá nhỏ bé, sinh ra ở thượng nguồn, lớn lên ngoài biển khơi.Khi đế...
08/06/2025

Lối về của cá hồi – và bài học cho chúng ta

Có một loài cá nhỏ bé, sinh ra ở thượng nguồn, lớn lên ngoài biển khơi.
Khi đến tuổi sinh nở, nó không ở lại nơi dễ sống, dễ thở.
Nó chọn quay về nơi mình đã chào đời và bơi ngược dòng.

Nó vượt suối cạn, qua thác lũ, leo lên đá ghềnh, tránh thú dữ.
Mỗi lần nhảy lên, là một lần rách da, đau đớn.
Và dù cơ thể thương tích đầy mình, nó vẫn không dừng lại.

Bởi trong nó không có lựa chọn nào khác.
Chỉ có một hướng duy nhất: trở về.

Đến khi tới được nơi xưa cũ, nó nhẹ nhàng để lại những quả trứng –
rồi thả mình theo dòng nước.
Không than thở. Không luyến tiếc.
Vì nó biết mình đã hoàn thành điều cần làm.

Cá hồi không sống lâu, nhưng chúng sống có mục đích.
Chúng dành hết sức mình – để mang lại sự sống cho thế hệ sau.

Và bài học ấy – không phải chỉ dành cho thiên nhiên.

Nhiều người trong đời này cũng giống như cá hồi vậy.
Cha mẹ ta.
Những người đã rời quê lên thành phố, gánh từng bó rau, bưng từng ly nước,
bán vé số, đội nắng chang chang ngoài chợ chỉ để con được đi học.

Những người chưa bao giờ nghỉ ngơi đúng nghĩa.
Chỉ biết đi làm, dành dụm, lo cho con.
Đến khi con khôn lớn, mới dám nằm yên.

Họ không sống để hưởng thụ.
Họ sống để trao đi.

Và khi họ ra đi không vì họ thua cuộc.
Mà là vì họ đã hoàn thành sứ mệnh của mình.

Tình yêu lớn nhất không phải là tình yêu ngọt ngào dễ chịu, mà là tình yêu biết hy sinh, biết cho đi đến tận cùng.

Vậy nếu hôm nay bạn còn thấy cha mẹ mình đang lặng lẽ nhọc nhằn,
đừng đợi đến khi họ mỏi gối gục đầu mới hiểu rằng:
Họ đã bơi ngược dòng cả đời chỉ để con được đi xuôi.
-st-

Khi cần vận chuyển một con voi 🐘 bằng máy bay – chẳng hạn từ Ấn Độ sang Hoa Kỳ – người ta đặt vào lồng cùng với nó… nhữn...
04/06/2025

Khi cần vận chuyển một con voi 🐘 bằng máy bay – chẳng hạn từ Ấn Độ sang Hoa Kỳ – người ta đặt vào lồng cùng với nó… những chú gà con! 🐥
Vâng, những chú gà con bé xíu, đáng yêu! 😮💛

Tại sao ư?
Bởi vì, dù mang thân hình to lớn khổng lồ, voi lại rất sợ làm tổn thương những sinh vật bé nhỏ. Nó không dám cử động suốt chuyến bay ✈️, vì sợ đè trúng những chú gà con. Và chính điều đó giúp giữ sự cân bằng cho máy bay.

Đó là một minh chứng đầu tiên về sự cao quý trong tâm hồn của loài voi 🐘❤️.

🧠 Các nhà khoa học, say mê trước hành vi của voi, đã tiến hành nghiên cứu và phân tích não bộ của chúng.
Họ phát hiện rằng não voi chứa một loại tế bào thần kinh cực kỳ hiếm – gọi là tế bào hình thoi 🔬.
Đây cũng chính là loại tế bào có ở con người, và chúng chịu trách nhiệm cho ý thức về bản thân, sự đồng cảm và nhận thức xã hội 🤝💭.

Nói cách khác… voi không chỉ lớn về thân xác, mà còn vĩ đại về cảm xúc 💫 và phẩm cách 🌿.

🎨 Leonardo da Vinci – thiên tài đam mê động vật – từng nói về loài voi:
“Con voi có sự ngay thẳng, khôn ngoan và tiết độ trong bản tính của nó.” 🧑‍🎨📝

Ông còn mô tả rất đẹp về chúng:
– Khi xuống sông tắm, voi bước đi đầy trang nghiêm, như thể đang thanh tẩy bản thân khỏi mọi điều xấu xa 🚿🌊.
– Nếu thấy con người bị lạc, nó sẽ nhẹ nhàng đưa họ trở lại đúng đường 👣🧭.
– Voi luôn di chuyển theo đàn, có trật tự, được dẫn dắt bởi một con đầu đàn 👑🐘.
– Voi sống kín đáo… chỉ giao phối vào ban đêm, ở nơi riêng tư, sau đó lại tắm rửa trước khi quay về với đàn 💕🌌.
– Nếu trên đường gặp đàn thú khác, voi sẽ dùng vòi nhẹ nhàng đẩy chúng sang bên để tránh gây tổn thương 🥺💗.

♥️ Và điều xúc động nhất…
Khi biết mình sắp chết, con voi lặng lẽ rời khỏi đàn, đi một mình đến nơi xa để lìa đời…
Tại sao?
Vì nó không muốn bất kỳ ai – nhất là những con non – nhìn thấy mình chết và mang nỗi buồn ấy trong tim. 😢🌿

Thật là một loài sinh vật mang trong mình phẩm giá, lòng từ bi, và sự cao thượng…

Những phẩm chất mà đôi khi… loài người cũng không có được. 💔🕊️
Trang Những Bé Dễ Thương

PS: 🐘 Câu chuyện "voi bay cùng gà con" – không có cơ sở xác thực
Hiện tại, không có bằng chứng khoa học hoặc báo cáo xác thực nào từ các nguồn tin đáng tin cậy xác nhận thông tin này là có thật. Câu chuyện này thường được lan truyền trên mạng xã hội như một hình ảnh ẩn dụ hoặc ví dụ cảm động về sự dịu dàng và tính tự kiểm soát của loài voi, nhưng dường như thuộc về truyền thuyết hiện đại (urban legend) hơn là một sự kiện thực tế.
✈️ Vận chuyển voi bằng máy bay – thực tế và quy trình
Việc vận chuyển voi bằng máy bay là hoàn toàn có thật, nhưng không liên quan đến việc đặt gà con trong lồng. Ví dụ, vào năm 2020, chú voi Kaavan được vận chuyển từ Pakistan đến Campuchia bằng máy bay vận tải, với sự hỗ trợ của tổ chức từ thiện và các chuyên gia chăm sóc động vật. Trong quá trình này, Kaavan được huấn luyện để quen với lồng vận chuyển và không có thông tin nào về việc sử dụng gà con để giữ cho voi đứng yên.
NPR
🧠 Tế bào thần kinh hình thoi trong não voi – sự thật khoa học
Đây là thông tin chính xác. Nhiều nghiên cứu khoa học đã xác nhận rằng voi có các tế bào thần kinh hình thoi, tương tự như ở người, cá voi và một số loài linh trưởng. Những tế bào này liên quan đến cảm xúc, sự đồng cảm và nhận thức xã hội, góp phần lý giải tại sao voi là loài có khả năng cảm xúc và gắn bó cộng đồng rất mạnh.
🎨 Leonardo da Vinci và sự ngưỡng mộ đối với voi
Trong “Codex Madrid II”, một trong những cuốn sổ tay ghi chép của ông, Leonardo đã mô tả voi như sau:
“L’éléphant est doté de qualités telles que la probité, la prudence et la tempérance.”
(Con voi sở hữu những phẩm chất như sự ngay thẳng, thận trọng và tiết độ.)
Leonardo đặc biệt quan tâm đến hành vi và đặc tính đạo đức của động vật, và ông xem voi là một sinh vật cao quý, mạnh mẽ nhưng hiền hòa, có trí nhớ tuyệt vời và ý thức cộng đồng. Đây là những ghi nhận vượt thời đại, thể hiện rõ sự quan sát tinh tế và tư duy nhân văn sâu sắc của ông.
Trong nhiều ghi chú khác, ông còn mô tả cách voi sống, sinh hoạt theo bầy đàn, không dễ bị khiêu khích, và có khả năng ghi nhớ các mối đe dọa hoặc ân huệ – điều mà khoa học hiện đại sau này đã xác nhận.

🖋️ Tóm lại: Leonardo da Vinci không chỉ là một họa sĩ thiên tài mà còn là một trong những nhà quan sát tự nhiên học tinh tế nhất thời Phục hưng. Lời ca ngợi voi của ông không chỉ đúng về mặt sinh học, mà còn phản ánh một cái nhìn đầy tôn trọng đối với sự sống và trí tuệ phi nhân loại.

Câu chuyện về “gà con giúp giữ voi đứng yên khi bay” có vẻ là một huyền thoại cảm động, nhưng không có cơ sở xác thực từ khoa học hay tài liệu thực tế.
Những đặc điểm về cảm xúc và hành vi của voi như tế bào thần kinh đặc biệt, trí nhớ, sự đồng cảm… là có thật và được ghi nhận khoa học.
Một số chi tiết khác mang tính biểu tượng, nhân văn hóa để làm nổi bật vẻ đẹp nội tâm của loài voi.

HƠN 80% BỆNH TẬT LIÊN QUAN ĐẾN CỘT SỐNG – SỰ THẬT KHIẾN AI CŨNG GIẬT MÌNH!❓Bạn có biết?- Đau dạ dày cũng có thể từ… cột ...
09/05/2025

HƠN 80% BỆNH TẬT LIÊN QUAN ĐẾN CỘT SỐNG – SỰ THẬT KHIẾN AI CŨNG GIẬT MÌNH!

❓Bạn có biết?
- Đau dạ dày cũng có thể từ… cột sống lệch?
- Khó thở, mất ngủ, tim đập nhanh – đôi khi chẳng phải do tim phổi yếu, mà là vì đốt sống cổ bị chèn dây thần kinh?
- Tê tay, lạnh chân, rối loạn tiêu hoá… mọi dấu hiệu “lặt vặt” tưởng chừng không liên quan – lại có thể bắt nguồn từ… cái trụ sống giữa lưng bạn!

🍀Cột sống không chỉ là cái "cột trụ của cơ thể"
Nó là trung tâm thần kinh sống còn – nơi các dây thần kinh tỏa ra điều khiển từng cơ quan trong cơ thể.
- Đốt cổ → ảnh hưởng não, mắt, tai
- Đốt lưng trên → liên quan đến tim, phổi
- Đốt lưng dưới → liên quan dạ dày, gan, ruột
- Thắt lưng, cùng cụt → tác động bàng quang, sinh dục, chi dưới...

Một đốt sống lệch = một cơ quan rối loạn!
Khi cột sống “kêu cứu” – cơ thể sẽ “biểu tình”:
- Đau nhức vai gáy, ê mỏi lưng hông
- Ngồi lâu đứng dậy tê chân, khó thở, tim đập nhanh
- Ngủ dậy mệt mỏi, trí nhớ giảm, hay cáu gắt
- Gối đầu cao, ngủ nghiêng 1 bên, bẻ cổ kêu răng rắc...

📍Đó là lúc cột sống đã cảnh báo bạn từ lâu!
Bảo vệ cột sống = bảo vệ 80% sức khỏe

Làm gì để chăm cột sống mỗi ngày?
- Ngồi đúng – đứng thẳng
- Tập thể dục nhẹ nhàng như khí công, yoga, đi bộ
- Đặc biệt: Thường xuyên chăm sóc cột sống bằng các sản phẩm từ Nam dược: giúp hỗ trợ lưu thông khí huyết – mềm cơ – giảm viêm đau

✅Một người khỏe – không phải là người không bệnh
Mà là người hiểu cơ thể – chăm cột sống – sống có kỷ luật

Cột sống là cột nhà nâng đỡ cuộc đời bạn.
Đừng để nó “xiêu vẹo” rồi mới đi tìm thợ sửa!
Trân trọng!

Một nghệ sĩ người Ý đã gây bất ngờ với một triển lãm gây sốc có tên "Cuộc sống ngắn ngủi, hãy tận hưởng trước khi nó tan...
04/05/2025

Một nghệ sĩ người Ý đã gây bất ngờ với một triển lãm gây sốc có tên "Cuộc sống ngắn ngủi, hãy tận hưởng trước khi nó tan chảy". Trong đó ông sử dụng các khối băng làm nhân vật chính, các tác phẩm điêu khắc được tạo ra theo hình thức phức tạp và phù du. Nhưng điều khiến người xem ám ảnh nhất không phải là hình thù của những bức tượng, mà là cách chúng tan chảy dần đi trong im lặng. Không tiếng động, không bất ngờ. Từng chút một, sự hiện diện của chúng mờ đi cho đến khi hoàn toàn biến mất khỏi mặt đất.

Triển lãm ấy không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà là một lời nhắc mạnh mẽ cho khái niệm đã được nói tới hàng ngàn năm: tính vô thường. Trong tâm lý học hiện sinh hay trong triết lý Phật giáo, vô thường (impermanence) là bản chất của cuộc sống – nơi mọi thứ mà ta tưởng như vững chắc nhất (thân xác, cảm xúc, các mối quan hệ, cả bản thân ta) đều có thể biến mất theo thời gian. Những bức tượng bằng băng trông như người thật, nhưng lại đang tan chảy từng chút một mà không ai ngăn được – chẳng khác nào thời gian âm thầm lấy đi sự hiện diện của mỗi chúng ta.

Thứ ta nghĩ sẽ còn mãi – hóa ra lại đang thay đổi từng ngày. Nhưng nghịch lý là: con người thường sống như thể mình có vô hạn thời gian. Ta trì hoãn cảm xúc vì nghĩ sẽ còn lúc khác để nói ra. Ta trì hoãn tha thứ vì cho rằng sẽ có dịp tốt hơn. Ta trì hoãn yêu thương vì tin rằng người kia vẫn sẽ ở đó. Chỉ đến khi một điều gì đó thật sự "tan ra" – một người rời đi, một mối quan hệ biến mất, hay chính mình không còn nhận ra mình nữa – ta mới bàng hoàng nhận ra: những điều tưởng như bất biến, thật ra đang lặng lẽ rời khỏi ta.

Tâm lý học gọi đây là hiện tượng phủ nhận vô thường (denial of impermanence) – một cơ chế khiến ta cố lờ đi thực tế rằng mọi thứ đều đang biến đổi. Ta không nhìn vào nó vì sợ mất mát. Nhưng chính sự phủ nhận ấy lại khiến ta đánh mất cơ hội sống thật với hiện tại.(nhiều người gọi đây là “cái bẫy của thời gian tâm trí” – một chủ đề được phân tích rất sâu trong cuốn "The Power of Now": https://tinyurl.

Address

Số 18B19 Ngõ 1 Nghĩa Tân, Nghĩa Tân, Cầu Giấy, TP. Hanoi
Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when PHỤNG Y ĐƯỜNG posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram