03/11/2025
Mưa Thu, Nhớ Anh... 🍂
Tháng mười một gõ cửa, mang theo những cơn mưa rả rích đặc trưng của mùa thu. Ngoài kia, phố xá bỗng chùng chình hơn, những chiếc lá vàng cuối cùng cũng buông mình theo làn gió lạnh. Ngồi bên khung cửa sổ, nhâm nhi ly trà ấm, tôi lại thấy lòng mình miên man theo từng hạt mưa rơi...
Mỗi giọt mưa như một nốt nhạc buồn, gõ vào ký ức những thước phim đã cũ. Cái lạnh đầu mùa không chỉ thấm vào da thịt, mà còn len lỏi vào trái tim, đánh thức nỗi nhớ về những ngày xưa cũ, về một bóng hình đã từng rất đỗi thân quen.
Còn nhớ không anh, những chiều mưa mình cùng nhau trú dưới mái hiên, hay nép mình dưới một chiếc ô nhỏ? Giờ đây, chiếc ô vẫn đó, nhưng người cùng che ô thì đã xa. Cảm giác trống vắng như những khoảng lặng mênh mông giữa bản nhạc mùa thu, vừa da diết, vừa mơ hồ.
Mưa cứ rơi, mặc kệ lòng người có đang buồn hay vui. Có lẽ, mùa thu sinh ra là để ta sống chậm lại, để nhận ra những điều đã qua, để cảm nhận rõ hơn những cảm xúc tưởng chừng đã ngủ quên. Dù là nỗi buồn, thì đó cũng là một phần của yêu thương, của những kỷ niệm ta đã từng có.
Có những cơn mưa chỉ làm ướt phố, nhưng có những cơn mưa lại làm ướt tâm hồn. Và cơn mưa chiều nay, chắc chắn thuộc về loại thứ hai.