16/12/2025
Các bác like giúp bé nhà Bác sĩ nha, thanks theo dõi
[Bài dự thi TV74]
KÍNH VẠN HOA - NƠI TÌNH BẠN BẮT ĐẦU
Chúng tôi vẫn nhớ rất rõ những ngày đầu của năm lớp sáu, khi lần đầu bước xuống thư viện của trường. Lúc đó, chúng tôi chỉ là những đứa thích đọc sách nhưng chẳng quen biết ai. Ấy vậy mà chính ở nơi yên tĩnh ấy, có ba đứa học sinh vô tình chọn chung một giá sách, chung một bộ truyện, và từ đó thành bạn của nhau lúc nào không hay. Bộ truyện ấy là Kính Vạn Hoa của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh.
Ban đầu, chúng tôi chỉ thấy tò mò khi thấy hai bạn kia cứ cầm những cuốn bìa màu xanh, vàng, cam với nét vẽ quen thuộc. Rồi một lần, chúng tôi cùng chìa tay lấy đúng một cuốn: “Hiệp sĩ Ngủ Ngày”. Nhìn nhau ngượng ngùng vài giây, cuối cùng cả ba kéo ghế ngồi đọc chung. Chỉ vậy thôi mà chúng tôi trở thành bạn. Nhờ Kính Vạn Hoa, chúng tôi hiểu rằng đôi khi tình bạn đến rất giản dị, xuất phát từ những sở thích nhỏ bé mà chân thành.
Chúng tôi yêu thích Kính Vạn Hoa vì bộ truyện ấy không cố dạy dỗ ai bằng những lời to tát. Nó chỉ kể về tuổi học trò hồn nhiên, trong trẻo, đôi khi ngốc nghếch, nhưng đầy năng lượng. Những nhân vật như Hạnh, Quý Ròm, Tiểu Long khiến chúng tôi có cảm giác như họ đang sống đâu đó trong lớp học của mình. Sự vui vẻ và chân thật trong hành trình của từng nhân vật khiến chúng tôi cảm thấy như được soi lại chính mình, như được nhìn thấy sự vụng về, ồn ào nhưng đầy tốt đẹp của tuổi học trò.
Trong toàn bộ hơn năm mươi tập truyện, tập khiến chúng tôi nhớ nhất là “Bí mật kẻ trộm”. Đây là câu chuyện kể về một cậu bé đánh giày mồ côi cha mẹ, còn có một em nhỏ đang bị bệnh, cậu thương em nên lén vào nhà ông Văn Châu để tìm thức ăn. Sự việc bị phát hiện, nhưng ông Văn Châu lại bảo cậu cứ đến sau mười giờ và sẽ được đưa đồ ăn. Hạnh phát hiện ông Văn Châu ăn tới bốn, năm bát cơm mỗi bữa, cô liền nói với đám bạn và Văn Châu để cùng theo dõi ông. Khi hiểu rõ hoàn cảnh, nhóm bạn đã giúp đỡ cậu bé nghèo, thay ông Văn Châu mang cơm cho cậu, vừa bảo vệ cậu vừa giúp cậu chăm em nhỏ. Chúng tôi thích cách Nguyễn Nhật Ánh kể chuyện vừa cảm động vừa nhẹ nhàng, vừa hài hước vừa ấm áp, để thấy tình bạn và lòng tốt có thể lan tỏa từ những hành động nhỏ nhưng sâu sắc.
Kính Vạn Hoa còn gắn với chúng tôi bằng những kỉ niệm rất riêng. Suốt hai năm từ lớp sáu đến lớp tám, ba chúng tôi cứ mỗi giờ ra chơi lại rủ nhau xuống thư viện. Có hôm thư viện hết sách, đứa này đọc trước rồi chuyền lại cho đứa kia. Có hôm mải đọc quá, cả ba bị cô thủ thư nhắc vì sắp vào tiết học. Còn có lần, chúng tôi thử “đóng vai” theo từng nhân vật: bạn lanh lợi nhất làm Quý Ròm, bạn ít nói nhưng tốt bụng nhất làm Tiểu Long, bạn còn lại thì làm Hạnh, dù chẳng giống lắm. Những trò trẻ con ấy đến giờ nhớ lại vẫn thấy vui.
Đến bây giờ, bộ Kính Vạn Hoa không chỉ là một kỷ niệm đẹp về sách, mà còn là biểu tượng về tuổi học trò của chúng tôi. Nếu không có những cuốn truyện ấy, chắc gì ba chúng tôi đã gặp nhau, đã cười với nhau, đã trưởng thành cùng nhau. Mỗi lần mở lại vài trang cũ, chúng tôi như nhìn thấy ba đứa ngồi bên cạnh nhau, hồn nhiên và vô tư, chẳng lo nghĩ gì ngoài chuyện học bài và đọc sách.
Chúng tôi yêu Kính Vạn Hoa bởi nó không chỉ chứa những câu chuyện. Nó chứa tuổi học trò của chúng tôi. Nó giữ lại hình ảnh của những ngày vô lo, những tiếng cười át cả tiếng đồng hồ báo hết giờ thư viện, và cả tình bạn nhẹ nhàng nhưng rất bền chặt. Những cuốn sách ấy giống như chiếc gương soi ngược quá khứ, khiến chúng tôi nhận ra rằng những điều đẹp đẽ nhất đôi khi bắt đầu từ những điều rất nhỏ: một cuốn truyện, một cái nhìn chung, một tình bạn chưa kịp đặt tên.
Và có lẽ, đó chính là phép màu thật sự của Kính Vạn Hoa.
Đoàn Uyên Minh 8A5 - Nguyễn Ngọc Diệp 8A5 - Nguyễn Hương Giang 8A1