The Up Side Down

The Up Side Down HÃY để TUSD là người kể chuyện thầm lặng của bạn.

HÃY SỐNG CUỘC ĐỜI NHƯ EM MUỐN …
28/11/2023

HÃY SỐNG CUỘC ĐỜI NHƯ EM MUỐN …

📒 Story 40: Chuyến bay đầu tiên, ước mơ đầu tiên…
28/11/2023

📒 Story 40: Chuyến bay đầu tiên, ước mơ đầu tiên…

📒Story 39:"Không phải họ giàu mà vẫn tốt, mà là họ tốt bởi vì họ giàu. Nếu như tôi mà có nhiều tiền thế này, tôi cũng sẽ...
26/11/2023

📒Story 39:"Không phải họ giàu mà vẫn tốt, mà là họ tốt bởi vì họ giàu. Nếu như tôi mà có nhiều tiền thế này, tôi cũng sẽ tốt bụng".
📍Nội dung:
Trong phim Parasite (Ký Sinh Trùng), có một câu thoại cực kỳ đắt giá được thể hiện qua góc nhìn của nhân vật người mẹ Choong Sook: "Không phải họ giàu mà vẫn tốt, mà là họ tốt bởi vì họ giàu. Nếu như tôi mà có nhiều tiền thế này, tôi cũng sẽ tốt bụng". Câu nói tưởng chừng chỉ là suy nghĩ đơn thuần của một người đàn bà chưa bao giờ được sống sung sướng, nhưng lại khiến người xem giật mình bởi thực tế phũ phàng.

Hoàn cảnh chi phối tính cách. Người giàu cũng khóc, nhưng người nghèo có lẽ khóc nhiều hơn. Khi nghèo khó, bạn dễ sinh đố kỵ. Khi thiếu ăn, bạn thường chỉ lo lấp cái bụng của mình. Khi "cộng sinh" vào người khác, bạn trở nên phụ thuộc, lo sợ và ấm ức. Thậm chí bản thân mất kiểm soát đến mức không có đường quay lại.
Trong phim Parasite, tôi ấn tượng với câu này nhất.

Tôi từng đi du học một năm ở Pháp cho nên tôi bị ảnh hưởng khá nhiều từ các quan điểm và văn hóa của phương Tây. Tôi không chấp nhận được việc người Việt Nam ăn thịt chó mèo, dùng ngà voi trang trí nhà. Tôi không chấp nhận được chuyện người ta chen hàng, vứt rác, dùng bao ni lông... Tôi tự hỏi tại sao người ta lại không sống văn minh lên, tại sao mình lại lạc lõng giữa dòng người muôn hình vạn trạng ở quê nhà?

Thế rồi, dựa trên giải thích từ tháp nhu cầu Maslow: Con người chỉ đi lên những bậc nhu cầu cấp cao như nhu cầu được chứng tỏ bản thân khi người ta đã được đáp ứng những nhu cầu cấp thấp (nhu cầu sinh lý, nhu cầu được an toàn). Mà sự thật là, không phải ai cũng đã được đủ ăn, đủ mặc, có nhà cửa để người ta theo đuổi những nhu cầu tiếp theo.

Người ta trước khi muốn bảo vệ môi trường, muốn đối tốt với động vật... thì người ta phải sống được cái đã, như ông giáo trong truyện Lão Hạc cũng nói: “Một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu? Khi người ta khổ quá thì người ta chẳng còn nghĩ gì đến ai được nữa. Cái bản tính tốt của người ta bị những nỗi lo lắng, buồn đau ích kỷ che lấp mất...”

Và vì thế, tôi chấp nhận rằng sẽ có những người không thể sống theo chủ nghĩa mà ta tin. Tôi chấp nhận rằng người ta sống "ác", sống khác mình là vì người ta còn quá nhiều mối bận tâm trong đời. Thế nhưng một người đủ đầy, một người có khả năng tiến lên những nấc mới về nhận thức thì sao?

Nếu ta nói mà họ không nghe, thì đơn giản là cả hai không hợp nhau. Nếu họ khiến chúng ta cảm thấy toxic, nghĩa là ta không hợp với họ. Góc nhìn không có đúng sai tuyệt đối, chỉ có đúng với người này và sai với người kia. Chúng ta càng sớm hiểu được điều này, thì càng dễ sống.Sống tốt phần mình, giữ vững niềm tin và cố gắng truyền tải những điều tốt đẹp. Vậy là đủ!
Còn bạn, bạn nghĩ sao về quan điểm trên?

📖Story 37: Sau những cuộc tình đổ vỡ, ai là người chịu nhiều tổn thương nhất ?📍Nội dung:Người ta vẫn thường hay nói cha ...
18/11/2023

📖Story 37: Sau những cuộc tình đổ vỡ, ai là người chịu nhiều tổn thương nhất ?
📍Nội dung:
Người ta vẫn thường hay nói cha mẹ chính là tấm gương để các con noi theo. Nhưng khi tấm gương ấy vỡ thì nhưng đứa trẻ đó cũng trở nên sứt mẻ dần. Có những đứa trẻ sẽ vẫn lớn khôn thành người tài giỏi, nhưng cũng sẽ có những đứa trẻ sẽ sống mãi ở độ tuổi bi kịch đó mà chữa lành ngày qua ngày.
Tớ đã từng nghe một câu nói như này:
“ Đứa trẻ hư sẽ khiến ta đau đầu
Nhưng đứa trẻ hiểu chuyện sẽ khiến ta đau lòng “…

📖 Story 36: Những đứa trẻ được cái “ nghèo “ nuôi lớn lên sẽ như thế nào? 📍Nội dung:Lớn đến như vậy mà lần đầu tiên ra n...
18/11/2023

📖 Story 36: Những đứa trẻ được cái “ nghèo “ nuôi lớn lên sẽ như thế nào?
📍Nội dung:
Lớn đến như vậy mà lần đầu tiên ra ngoài đi xa là tới thành phố bạn học đại học. Tôi nhận lấy 800 đồng tiền sinh hoạt bố mẹ vừa gửi. Tôi rất vui, mặc dù tiền không nhiều nhưng dù gì cũng là số tiền bạn có thể tự do chi tiêu. Nhưng tin nhắn ngay sau đó khiến nụ cười tôi cứng lại.
“Con ở bên ngoài thì đừng tiêu tiền lung tung”. Tôi biết khó khăn của bố mẹ, đây cũng chỉ là một câu dặn dò hết sức bình thường. Nhưng thật khó hiểu, sao tôi lại cảm thấy rất tủi thân.
Vừa nói rằng nhà rất nghèo, lại vừa bắt tôi ăn uống đầy đủ. Hóa ra trong mắt bố mẹ hai điều này có thể tồn tại cùng nhau.

Từ nhỏ, câu tôi nghe nhiều nhất là: “Con phải nghe lời, sao con lại chẳng hiểu chuyện gì cả”. Câu “Con cần hiểu chuyện”, “Nhà chúng ta nghèo” đã được khắc sâu tận xương tủy rồi, nó khiến cho một người vốn ở tuổi 20, tràn đầy tuổi trẻ không thể tùy hứng được, không thể cởi mở, nó dần dần khiến đứa trẻ trở nên dè dặt, trở thành một người luôn vâng vâng dạ dạ. Người khác thấy rằng tôi tỏ ra tự cao tự đại, thực ra con người thật của tôi nội tâm rất nhạy cảm, vừa tự ti vừa nhu nhược.

Rõ ràng bản thân rất biết điều, bạn cùng phòng hở ra là mua đôi giày nghìn tệ, thỏi son vài trăm tệ, trong khi tôi chưa từng nghĩ tới việc có nó. Tôi biết bản thân không mua nổi, thứ này không phù hợp với tiền sinh hoạt của tôi. Số lần uống trà sữa được đếm trên đầu ngón tay, giỏ hàng còn không tới 100 đồng mà vẫn nghĩ đi nghĩ lại rồi chẳng nỡ chốt đơn. Lúc bạn cùng phòng rủ cuối tuần đi xem phim, dạo phố thì bạn hầu như toàn nói “Chút nữa tớ có việc, không đi được rồi”

Gia cảnh tốt của bạn cùng trang lứa và lòng tự tôn của bản thân, tôi không biết phải làm sao để cân bằng. Nhưng dù là như vậy, tôi vẫn phải nhận lấy nhưng câu hỏi nghi ngờ của bố mẹ: “Tiền con tiêu đi đâu hết rồi?” Dần dần, cảm giác đầu tiên khi tôi nhìn thấy đồ đắt một chút không phải là vui vẻ mà là sợ hãi, tôi cảm thấy bản thân mình không hợp, nhăn nhó lo sợ. Nhưng lại vừa thường xuyên rơi vào mâu thuẫn. Có thể vì một câu “Con ở ngoài đừng tiêu tiền lung tung” của bố mẹ mà tủi thân. Vừa vì câu “Con xem đi, con gầy đi rồi, có phải là ở bên ngoài không ăn uống đầy đủ không” làm bạn mềm lòng và bỏ qua mọi thứ. Mọi người cho rằng những đứa trẻ nhà nghèo chỉ biết oán trách bố mẹ không cho họ một gia đình tốt sao?

Mọi người sai rồi, bọn họ còn áy náy nữa. Trong lúc nghỉ ngơi thư giãn sẽ thường cảm thấy không yên tâm, sẽ cảm thấy bố mẹ chẳng dễ dàng gì để nuôi mình ăn học, sao mình có thể không cố gắng học hành mà lại xem TV vào cuối tuần chứ? Bất cứ lúc nào bạn nghỉ ngơi thư giãn đều cảm thấy áy náy và tự trách bản thân không xứng, luôn tràn đầy cảm giác tội lỗi. Cũng có lúc tôi oán trách bố mẹ, không phải oán trách rằng bố mẹ không cho tôi một điều kiện đầy đủ, mà là oán trách rằng bố mẹ cứ ngày ngày không biết bao lần nói với tôi : “Nhà ta nghèo” khiến bản thân tự ti tới tận xương tủy. Từ bỏ ước mơ học mỹ thuật, tự nhủ phải chọn một ngành để sau này có thể kiếm tiền nhưng không phải ngành bạn thích. Con nhà nghèo thì không có chuyện thử sai.

Trước đây cứ nghĩ rằng đi mấy thành phố Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu thì đều có thể phấn đấu, lòng tràn đầy hăng hái, tràn đầy tham vọng, tự nói với bản thân: “Mình cũng không nên muốn cái cuộc sống nhìn thấy trong nháy mắt”. Sau này mới thấy hóa ra cuộc sống bình thường cũng cần phải liều mạng để có được. Hóa ra một đại học bình thường, một công việc bình thường, một cuộc sống bình thường đầu phải dựa vào những cố gắng không hề bình thường.

Cuộc sống “nhìn thấy trong nháy mắt” mà tôi muốn không hề bình thường, mà là sự ổn định và an toàn do môi trường sống và nền tảng của vật chất đem lại. Vẫn chưa có cơ hội vượt qua núi lội qua biển thì đã hiểu ra rồi, bình phàm mới là đáp án duy nhất. Chúng ta sẽ không trách bố mẹ, bởi vì họ thật sự đã cho chúng ta những thứ tốt nhất có thể rồi. Có lúc trách móc bản thân, bố mẹ nuôi bạn chẳng dễ dàng gì, tuy chẳng cho được bạn những thứ tốt nhất, nhưng từ nhỏ tới lớn, chẳng thiệt thòi cái gì cả. Tại sao bản thân cứ muốn so đo vậy, nếu như ưu tú thêm một chút là mình có thể gánh vác cho cả gia đình, thay đổi cuộc sống bây giờ.

Lý Vinh Hạo từng hát: Nếu như tôi còn trẻ, tôi nhất định sẽ không tự ti, hiểu những gì cần phải trân trọng. Đúng vậy, tôi hy vọng rất nhiều rằng bản thân của thời trẻ không tự ti! Tôi đã bị rơi vào cái vòng trong cứ trách cứ bố mẹ, rồi lại thông cảm cho họ, rồi lại phàn nàn trách cứ...
Những đứa trẻ nhà nghèo, rất nhiều rất nhiều lúc cảm thấy bản thân bất lực

Những vấn đề kéo theo cũng rất nhiều. Trong nhà luôn cãi nhau vì tiền, chỉ mong rằng con cái lớn lên có thể xuất chúng hơn người, để cho những đứa trẻ áp lực nặng nề, phàn nàn, trách móc,...Tôi nhớ rằng “Kỳ Hoa nói” có một chủ đề tranh cãi là: Nhà nghèo thì có cần con cái không? Một nhóm người có cuộc sống đầy đủ ở đó bàn tán con cái với tiền thì có gì liên quan. Có quá nhiều sự liên quan ấy chứ! Bọn họ không hiểu rằng lần đầu tiên đi tàu lên học đại học cứ phải lục túi là như nào, cảm giác “Lần đầu tiên ngồi tàu phải cẩn thận” là gì.

Bọn họ không hiểu được cảm giác luôn thích nhảy nhưng vì hiểu chuyện nên không dám xin bố mẹ tiền đi học, đến cuối tiết học mốn Nghệ thuật lại hỏi “Sao con không lên biểu diễn một tiết mục, con nhà người ta sao mà tài giỏi vậy”.
Bọn họ không biết được vì sao bố mẹ cứ phàn nàn cả ngày, “Con gái à, con phải học hành cho tốt, sau này tìm một người tốt, đừng chịu khổ như mẹ”.

Bọn họ cũng chẳng hiểu được cảm giác bố mẹ cứ ở ngoài đồng ruộng, nhà máy suốt là gì, vừa tan ca, xương cốt như muốn rụng rời, chỉ muốn đi nghỉ. Lấy đâu ra thời gian ở cạnh con cái, yêu con cái? Đến để con cái no đủ, học phí đều phải gắng gượng mới gom đủ, bố mẹ lấy cái gì để mở rộng cái nhìn cho con, đảm bảo một cuộc sống tinh thần đầy đủ? Huống hồ là ngồi máy bạy đi du lịch, ra nước ngoài, đến nghĩ còn không dám nghĩ tới.

Mấy điều trên chẳng qua chỉ là một vài thứ bình thường trong suốt mấy chục năm. Nhìn về tương lai xa xôi, họ thấy rất mơ hồ, nhưng lại khắc sâu vào tim họ. Cảm nhận sâu nhất chính là nếu như sau này tôi muốn sinh con, tôi nhất định không để nó giống tôi, tôi nhất định phải để nó tự tin, dũng cảm, ung dung, không nịnh nọt, không hùa theo, không phải vì một lời nghi ngờ tùy tiện của người khác mà cũng tự nghi ngờ mình, phủ định bản thân mình. Tôi nhất định cho nó có khả năng chọn thứ mình thích.

Nếu có con trai, tôi sẽ dạy nó về trách nhiệm và đảm đương, dạy nó tôn trọng con gái, đừng đem cân nặng chiều cao của người khác ra làm trò đùa, có một tấm lòng bao dung, tốt nhất là yêu thích vận động, tích cực hướng về phía mặt trời. Nếu có con gái, tôi sẽ dạy nó thế nào là thật lòng yêu một người, đừng vì một vài lời yêu thương, một bó hồng mà rơi vào tay một thằng cặn bã.Dù là con trai hay con gái, tôi đều sẽ để chúng lớn lên trong một gia đình đầy đủ, ấm áp, để chúng theo đuổi tất cả những gì mình thích. Tôi sẽ không để chúng giống bản thân tôi.

📖Story 34: Cho người không biết điều mượn tiền là thế nào ?📍Nội dung:Đứa bạn của tôi hỏi tôi điều này: “Cuối năm 2022 an...
18/11/2023

📖Story 34: Cho người không biết điều mượn tiền là thế nào ?
📍Nội dung:
Đứa bạn của tôi hỏi tôi điều này: “Cuối năm 2022 anh họ thất nghiệp nên hỏi mượn tôi 100 triệu để xoay xở gấp. Mấy hôm trước anh họ báo tìm được việc làm rồi, nên sẽ trả lại 100 triệu cho nó. Sau khi chuyển xong 100 triệu, anh họ bảo muốn cảm ơn nên chuyển thêm 3 triệu nữa.

Không biết anh họ nói gì với vợ, mà mấy ngày nay vợ anh ta thường xuyên lên nhóm chung của gia đình nói bóng nói gió tôi, nói người trong nhà với nhau, cho mượn tiền còn đòi lấy thêm lãi. Nó cũng khá ngại, không biết bây giờ có nên trả lại 3 triệu đó không? Hay mua quà bánh gì cho con nhà anh chị không, chứ để vậy thì mang tiếng quá!”

Tôi đáp:
“Không, đừng trả lại, bạn cứ yên tâm nhận lấy số tiền đó đi. Tôi khá chắc là, anh họ bạn cũng có ý giống vợ đấy, chỉ là anh ta không thể hiện quá rõ ràng thôi. Tại sao tôi lại nghĩ vậy?
Tại vì anh ta gửi riêng tiền lời cho bạn!
Binh pháp đã nói: "Việc khác thường, tất có trá!"
Vậy "trá" ở đây là gì?
Ví dụ như bây giờ tôi thấy đói, mà một bữa tôi ăn được 3 cái bánh nướng, tôi xuống lầu mua đúng 3 cái bánh nướng lên nhà ăn, đó là bình thường.
Nhưng nếu, mỗi lần đi xuống tôi chỉ mua 1 cái rồi lại quay lên, đi 3 lần mới được 3 cái, thì đó là hành vi khác thường, đằng sau nhất định phải có ý đồ gì đó.

Có thể là con gái ông chủ quán quá xinh, làm tôi muốn tìm cơ hội bắt chuyện nên mới vẽ chuyện đi lên đi xuống như thế.

Đấy, đấy chính là biểu hiện của "trá".

Quay lại chuyện anh họ bạn, nếu anh ta thật lòng thật tâm muốn trả nợ rồi gửi thêm một khoản tiền lẻ xem như cảm ơn thì tại sao không chuyển chung 103 triệu? Mà phải chuyển 100 triệu, rồi chuyển riêng 3 triệu sau? 100 triệu cũng chưa nhiều đến mức vượt hạn mức! Tại sao anh ta phải bỏ công nhập mật mã 2 lần? Người bình thường sẽ không muốn như vậy, ý anh ta chỉ có thể là: "Bạn có thể chọn lấy hoặc không lấy chỗ tiền lời này!"
Nếu chuyển chung với tiền gốc, bạn buộc phải nhận.
Nếu chuyển riêng, bạn có thể từ chối lúc anh ta nói rõ ý định của mình.
Cho nên, ý anh ta là muốn bạn cảm thấy "ngại" và chủ động từ chối khoản tiền "cảm ơn" này!

Nhưng tại sao anh ta lại vòng vo tam quốc như thế ?
Vì anh ta không muốn nợ tình nợ nghĩa gì với bạn đó!
Anh ta mong đợi kết cuộc của trò chơi này sẽ là: Bạn thì "hiểu chuyện" bảo, người nhà với nhau cả, lời lãi gì ở đây, anh cứ để tiền ở đó chăm lo cho gia đình; còn anh ta thì có tiếng đi khoe với người khác rằng, "tôi tính đưa thêm một ít tiền cho con bé đấy chứ, mà nó nhất quyết không nhận, bảo tôi cứ giữ lại chăm cho gia đình, đấy, tốt tính thế chứ lị!"

Nếu thật thế thì cả tiền lẫn tình anh ta chẳng thiếu nợ gì bạn cả; sau này lỡ mà anh ta làm chuyện gì có lỗi với bạn, bạn lôi chuyện ngày xưa ra hỏi, "ngày xưa tôi cho anh mượn tôi có lấy lãi đồng nào không mà bây giờ anh làm thế với tôi"; anh ta sẽ nói ngay, "ơ hay cái con bé này, ngày xưa anh bảo để anh đưa thêm ít tiền xem như cảm ơn mày, mày có nhận đâu mà bây giờ trách anh?"

Đấy, lúc đấy thì bạn á khẩu chưa? Gặp tôi, tôi cũng không biết phản bác sao, anh ta phòng vệ chặt chẽ quá, không phản kích được!

Để tránh trường hợp thiệt thòi phần mình như vậy, tôi nói thử 3 cách nhận biết người uy tín, thật tâm thật lòng muốn trả tiền lãi cho các bạn nghe thử xem có đúng không nhé!

Thứ nhất, từ trước khi mượn, người ta đã nói rõ ràng khi nào trả và trả thêm bao nhiêu tiền lời cho bạn, đôi bên cảm thấy phù hợp thì cả làng cùng vui.

Thứ hai, là lúc trả tiền gốc thì tự động cộng thêm tiền lãi, chuyển chung một lần.

Thứ ba, là mang tiền đến tận nhà, đưa tiền mặt, rồi lại gửi thêm quà cảm ơn.

Còn nếu không thuộc 3 trường hợp trên thì tám chín phần mười là không muốn đưa thêm tiền lời mà chỉ muốn sĩ diện hão cho nở mày nở mặt, cho nên các bạn phải tùy cơ ứng biến.

Anh họ bạn không muốn tốn nhiều tiền nhưng vẫn muốn trả nợ ân tình nên mới chuyển tiền 2 lần như vậy, không ngờ bạn thành thật như vậy, lấy hết luôn, cho nên nhất định là anh ta chẳng cảm thấy vui vẻ gì cho cam, nên mới để mặc vợ mình nói bóng nói gió bạn trên nhóm chung.

Người ta thường nói vợ chồng đồng lòng cũng chẳng sai đâu, trong trường hợp này, anh ta đóng vai người tốt, chị vợ đóng vai người xấu.
Nói xấu cũng không đúng, chị ta chỉ là người theo chủ nghĩa hoàn hảo, muốn mọi người phải theo ý mình, chị ta cho rằng, hành động lấy lợi từ người nhà là lòng tham vô đáy, nhưng chị ta quên rằng, hành động lấy 100 triệu ra cho mượn chưa hẹn ngày trả lại của bạn cũng thật vô tư và tốt bụng. Nếu ngay từ đầu bạn bảo không có nên không cho mượn thì sau này chị ta có xỉa xói bạn được như bây giờ không? Trong suy nghĩ của chị ta, bạn phải vô tư cho mượn không đòi hỏi gì, lúc được trả thì phải cảm ơn rối rít, không lấy đồng tiền lời nào, đấy mới là người tốt. Kiểu suy nghĩ này giống như là lúc bạn móc ví tiền cho tên ăn mày ít đồng vậy; trong ví bạn có tờ 10, 20, 50 ngàn đồng, bị tên ăn mày thấy được mà bạn chỉ đưa hắn ta 10 đồng, nếu gặp người xấu tính, có khi hắn ta lại nghĩ bạn keo kiệt, nhỏ mọn, có vài đồng bạc lẻ cũng tiếc rẻ với đồng bào!
Đấy, khi không có phải là làm ơn mắc oán không?

Các bác trong nhóm chung của nhà bạn cũng hiền thật đấy, gặp tôi, tôi lại chả nói: "Nếu không có 100 triệu của con bé, cả nhà anh chị lại chẳng cầm bát ra góc đường ngồi xổm rồi ấy chứ."
Nếu nghĩ kỹ lại thì hình như tôi biết mục đích của vợ chồng họ rồi; anh họ bạn mượn tiền từ mấy tháng trước, nay mới tìm được việc; nhưng chưa có lương mà anh ta đã có tiền trả, vậy tức là sao? Tức là tiền đó nhà anh ta mượn phòng hờ thôi, đến nay vẫn chưa dùng, mà tiền qua tay là bị mất 3 triệu, nên cảm thấy xót tiền, ừm, cũng dễ hiểu.

Cuối cùng, tôi muốn nói về cách làm sao để thoát khỏi tình cảnh tiến thoái lưỡng nan như thế này!

Hầu như đại đa số mọi người sẽ chọn cách trả lại 3 triệu tiền lời, sau này không qua lại nữa; nhưng như vậy thì không hợp lý; bởi vì bạn lấy 3 triệu rồi, còn bị người ta mắng từ trên đầu mắng xuống nữa, nếu trả lại 3 triệu, khác gì thừa nhận người ta mắng đúng, bạn thẹn quá nên mới trả lại?

Nếu là tôi, tôi sẽ nói như thế này: "Đáng lẽ em không muốn lấy tiền lời lãi gì đâu; chỉ là lúc đó em định mua xe, anh họ hỏi mượn, mà người nhà chắc chắn quan trọng hơn xe rồi; nên em ưu tiên đưa cho anh họ để mọi người xoay xở trước; Lúc trả tiền, anh họ đưa em thêm mấy triệu, em cũng muốn mua xe sớm cho có cái đi lại nên mới nhận; em không xem anh chị là người ngoài đâu, thật đấy; nên em nghĩ anh chị cũng xem em là người trong nhà nên mới hỏi mượn.Không ấy như thế này, anh chị cho em mượn 100 triệu, em gôm tiền mua xe, đi làm lương bổng cũng không bao nhiêu, em định mua xe xong thì chạy thuê buổi tối; đợi lúc em kiếm được tiền rồi thì ngoài 100 triệu tiền gốc ra, em sẽ gửi thêm 4 triệu xem như cảm ơn anh chị đã giúp đỡ! Anh chị yên tâm, em là người nói được làm được, nhất quyết không quỵt của anh chị đồng tiền lời nào!"

Nếu họ đồng ý, bạn cứ đem số tiền đó đi ngân hàng gửi, khi nào lãi được 4 triệu thì rút ra trả cho họ là được. Nhưng tôi khá chắc họ sẽ không đồng ý; lúc đấy thì họ cũng chả nói bạn được lời nào nữa.”

--

Nguồn:

https://www.zhihu.com/question/598216361/answer/3008201213

📖 Story 33: Mẹ tôi đã từng nói điều này với tôi trước khi bà qua đời📍Nội dung:Tôi được sinh ra trong gia đình bình thườn...
18/11/2023

📖 Story 33: Mẹ tôi đã từng nói điều này với tôi trước khi bà qua đời
📍Nội dung:
Tôi được sinh ra trong gia đình bình thường , mọi thứ đều bình thường . Lớn lên đi học xa nhà và làm việc tại đó. Mọi thứ cứ quay đúng quỹ đạo của nó. Tôi có 3 người chị gái, họ đều đã có gia đình riêng, chỉ còn tôi là vẫn quẩn quanh với công việc và mấy chú chó tôi đã nuôi. Một ngày sau khi biết mẹ mắc bệnh nan y, có thể sẽ không qua khỏi. Mẹ liền gọi mấy chị em tôi về nhà để cùng nói chuyện và thông báo tình hình. Mẹ có nói chuyện với mấy người chị của tôi trước, mẹ khuyên là hãy cố gắng sống cho bản thân nhiều hơn và đừng lo cho mẹ, tuổi của mẹ đến nay gặp phải tình trạng đó là điều cũng dễ hiểu thôi…Sau khi nói chuyện với mẹ xong ai nấy đều khóc hết nước mắt. Rồi đến tôi nói chuyện với mẹ, mẹ biết tôi là đứa thương yêu gia đình và luôn bảo vệ gia đình, nên chỉ dặn tôi vài điều. Mẹ nói “ sau khi mẹ đi hãy chăm sóc cho các chị, trong tang lễ của mẹ, mẹ muốn con đừng khóc hãy cười lên, nếu đến cả con trai của mẹ cũng khóc thì mẹ sẽ buồn lắm…”. Tôi và mẹ đã hứa với nhau vậy. Vài tháng sau, mẹ tôi qua đời . Đứng trước linh cữu của mẹ, tôi đã cười rất tươi , cố gắng dấu đi sự đau buồn của mình… thật sự tôi đã giữ lời hứa với mẹ rồi.

📖 Story 32: “ một đời quá dài”.📍Nội dung :"Bạn tôi kể, lúc mẹ cô ấy ly hôn có nói với cô ấy một câu: ”Một đời quá dài".C...
18/11/2023

📖 Story 32: “ một đời quá dài”.
📍Nội dung :
"Bạn tôi kể, lúc mẹ cô ấy ly hôn có nói với cô ấy một câu: ”Một đời quá dài".
Cô ấy nói: Ba mẹ ly hôn, bởi vì ba gảy tàn thuốc lá vào chậu lan mẹ trồng.
Mẹ tôi là kiểu phụ nữ có xuống lầu đổ rác cũng phải ăn mặc chỉnh tề, lúc tôi 12 tuổi, mẹ và ba ly hôn, cũng bởi vì ba ném tàn thuốc vào chậu lan mẹ trồng, nhiều lần mẹ nói cũng vô ích.
Bạn bè khuyên nhủ, mẹ chỉ nói một câu: "Anh ấy rất tốt, chỉ là không hợp đi cùng nhau nữa". Bà ngoại tức giận mắng mẹ: "Mày cứ đọc nhiều sách vào rồi vẽ thêm chuyện".
Trong mắt bà ngoại: Con rể anh tuấn cao lớn, có thể kiếm tiền, hiếu thuận lo cho gia đình, ngược lại là con gái bản thân tùy hứng, không chịu nghĩ đến cảm nhận của con cái và cha mẹ.
Mẹ cũng rất khó giải thích cho bà rằng ba không thích tắm rửa, quần áo bít tất ném loạn, ăn cơm như hổ đói, không nhớ được sinh nhật của mẹ, không nhớ những ngày kỉ niệm, sao có thể xem như khuyết điểm đây, đàn ông đều như thế này sao?
Tôi nhớ rất kỹ lúc mẹ mang theo tôi rời nhà, từng chảy nước mắt nói với tôi: "Hy vọng con có thể hiểu cho mẹ, cả một đời quá dài".
Lúc tôi 16 tuổi, ba dượng xuất hiện, vóc dáng ba không cao, tướng mạo bình thường, nhưng cả người sạch sẽ khoan khoái nhẹ nhàng, cười lên rất ôn hòa, tôi đối với ba dượng không có cảm giác bài xích.
Ba sẽ vì mẹ mà thay đổi những chậu hoa xinh đẹp, sẽ mua khăn trải bàn màu xanh nhạt hợp với bát đũa mới, sẽ vì mẹ mua một đôi giày da trắng sữa hợp với chiếc đầm đỏ của mẹ, sẽ thay mấy cái móc khóa đáng yêu cho tôi.

Ba dượng sẽ nắm tay mẹ đến bờ sông tản bộ, ngắm trời chiều và mặt trời mọc, đến những công viên đầm lầy để chụp hoa và chim, kể cho mẹ nghe tên của những loại cây cỏ và câu chuyện ẩn trong nó, mang về nhà những nhánh cây rơi, sau đó cắm trong bình cổ, bày trên bàn sách của tôi.
Mẹ thích tìm tòi sách dạy nấu ăn, mỗi lần mẹ long trọng làm món mới, ba dượng sẽ kéo tôi lại ngồi ngay ngắn, sẽ bắt chước những giám khảo và bắt đầu nhận xét về màu sắc và mùi thơm trong ánh mắt mong chờ của mẹ, đùa khiến mẹ cười khanh khách không ngừng.
Có một lần mẹ bệnh phải nằm viện, tôi đến chăm liền thấy trên đầu giường đặt một bó bách hợp, hoa quả cắt thành miếng nhỏ đặt trong bát sứ màu xanh nhạt.
Ba dượng ngồi bên giường, đọc sách cho mẹ nghe. Bên cạnh giường bệnh có mấy dì nghiêng đầu hâm mộ xem cảnh này, bỗng nhiên mũi tôi chua chua, rốt cuộc cũng hiểu rõ câu nói kia: "Cả một đời quá dài", cả một đời quá dài - nên không muốn tạm bợ.
Nếu người và người ở cùng nhau, chỉ vì cuộc sống, mà trong cuộc sống không có kỳ nghỉ, không có vui vẻ, không có cảm động, không có lãng mạn, vậy đó cũng coi như đối tác cuộc sống thôi.
Tình nguyện yêu không lối về, cũng không muốn vui vẻ hời hợt trở thành tình cảm nhạt nhòa".

📖 Story 31: EM KẾT HÔN RỒI, KHÔNG CÒN ĐỢI ANH NỮA...📍Nội dung :  Trước khi cưới một tuần, không ngờ còn có thể gặp anh t...
05/11/2023

📖 Story 31: EM KẾT HÔN RỒI, KHÔNG CÒN ĐỢI ANH NỮA...
📍Nội dung :
Trước khi cưới một tuần, không ngờ còn có thể gặp anh trước nhà tôi, nếu không xuống nhà đổ rác thì tôi cũng không biết anh ở đó. Anh không gửi tin nhắn cho tôi, cũng không lên lầu tìm tôi, cứ đứng đó mặc nhiên để những cơn gió lạnh lùa vào...
Anh qua đây sao không gọi điện? nếu tôi không xuống, anh định đứng đây bao lâu?
Anh nói: "Chúc mừng đám cưới"...
Anh nói anh muốn biết tin tức về tôi nên luôn hỏi bạn bè chung, chỉ cần biết tôi sống tốt thì anh mới yên lòng.
Bao năm qua, chúng ta không còn liên lạc nữa, thỉnh thoảng nghĩ đến những chuyện ngày xưa cũng thấy tiếc nuối. Tiếc sự cố gắng, tiếc cả những chân thành... nhưng mà thôi, ít nhất anh đã từng thật lòng yêu tôi và kết quả ra sao cũng không còn quan trọng.
Anh đã từng hứa sẽ cưới tôi...
"Anh muốn cưới em và tổ chức một đám cưới hoành tráng, muốn em trở thành cô dâu xinh đẹp nhất và để mọi người nhìn thấy anh may mắn thế nào."
"Anh có thể gặp em khi tan làm về nhà, anh không giỏi nấu ăn nhưng sẽ luôn về nhà sớm phụ giúp."
"Chúng ta sẽ cùng nhau chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống và anh sẽ luôn đứng đằng sau em vô điều kiện, luôn bên em khi em cần."
Những cô gái như tôi luôn mong ước có một tình yêu chân thành, giản dị. Tôi muốn người kia lắng nghe kể cả khi mình cằn nhằn và đáp lại lời tôi những điều dường như nhảm nhí. Với những người có khát khao chia sẻ mãnh liệt, nếu phản ứng của người kia ở mức bình thường thì tôi sẽ thấy hụt hẫng biết bao. Tôi không mong gì nhiều, chỉ là muốn cùng anh già đi...
Khoảng cách địa lý cùng những hiểu nhầm, ghen tuông kéo chúng tôi ngày càng xa, chuyện nay hợp mai tan cũng dần dần đánh vào sự kiên nhẫn,... chúng tôi đều bướng bỉnh, không ai muốn nhượng bộ đối phương, cuối cùng cái kết là điều mà ai cũng đoán được... Khi đó chúng tôi còn quá trẻ, cách chúng tôi yêu tưởng là cách yêu tốt nhất nhưng lại hết lần này đến lần khác làm tổn thương nhau... Sau này, khi trải nghiệm nhiều hơn, tôi dần hiểu ra vấn đề là gì, nhưng thời gian chỉ cho phép chúng ta suy ngẫm, chứ không cho phép chúng ta thay đổi.
Thời gian trước đây, tôi không thể mở lòng chấp nhận một mối quan hệ mới. Cho đến ngày đó, mẹ nói với tôi rằng mẹ sẽ không bao giờ ép tôi lấy chồng, nhưng mẹ lo tôi sẽ có lỗi với chính mình. Mẹ lo tôi một mình ở thành phố xa lạ, những lúc yếu lòng không có một bờ vai để tựa và khi mệt mỏi tan làm cũng chẳng ai ở nhà chờ tôi. Lúc đó tôi mới hiểu không phải mẹ không tin vào khả năng của tôi mà là trong cuộc sống, mẹ mong có người giúp đỡ để tôi không phải một mình...
Chồng tôi rất tốt với tôi, anh ấy đã biến mọi ước mơ trong đời của tôi thành hiện thực. Có anh ở bên, tôi cảm thấy thoải mái và hạnh phúc vô cùng. Hôm cầu hôn, anh đưa tôi ra bãi biển, gần đó có pháo hoa vào ban đêm, đúng lúc pháo hoa nở, anh bất ngờ quỳ một chân xuống, lấy chiếc nhẫn từ trong túi ra. Tôi biết ngày này sẽ đến nên tôi mong chờ nó từng ngày. Sau khi nghe kỹ những gì anh ấy nói về cuộc sống sau này, tôi đã khóc rất nhiều, hóa ra còn có người thực sự yêu tôi ...
"Cảm ơn anh đã cho phép em buông bỏ quá khứ và đối mặt với một tương lai mới. Em đã bước ra rồi, mong anh có thể tìm được hạnh phúc cho riêng mình. Trước đây em đã yêu anh, bây giờ em cũng yêu anh ấy, cả hai đều là người quan trọng trong lòng em, nhưng anh sẽ luôn ở lại trong quá khứ... và anh ấy sẽ nắm tay em cùng bước tới tương lai..."

Address

Cầu Giấy
Hanoi
100000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when The Up Side Down posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram