19/03/2025
Bé 6 tuổi qua đời vì bị mẹ đánh do không rửa mặt trước khi đi ngủ.
Tối hôm đó, mình đọc được một câu chuyện khiến tim mình thắt lại và ngay lập tức tôi phải nhìn nhận lại cách làm mẹ của mình: Một người mẹ vô tình đánh con chỉ vì cậu bé không rửa mặt trước khi ngủ, không ngờ rằng cú đánh ấy lại trở thành nỗi ân hận suốt đời.
Người mẹ này là một bà mẹ đơn thân, một mình nuôi con khôn lớn. Hôn nhân không hạnh phúc khiến cô trở nên đề phòng, luôn sống trong trạng thái căng thẳng, lúc nào cũng trong tâm thế "chiến đấu".
Ban ngày, cô làm việc vất vả, không dám lơ là. Buổi tối, về đến nhà lại phải kèm con trai 6 tuổi mới vào lớp 1 học bài. Cô luôn mong muốn con mình có thể giỏi giang, sau này thành đạt. Vì thế, cô đặt ra tiêu chuẩn rất cao cho con.
Hôm đó, cô tan làm muộn, đón con về đến nhà đã 8-9 giờ tối. Sau khi ăn uống, con lại chần chừ mãi, đến khi làm xong bài tập, kiểm tra, sắp xếp sách vở cũng đã hơn 11 giờ đêm.
Bé quá mệt nên vừa nằm xuống giường đã ngủ thiếp đi, quên cả đánh răng rửa mặt. Mẹ gọi dậy rửa mặt rồi ngủ, nhưng bé chỉ ậm ừ vài tiếng rồi không động đậy.
Điều này khiến người mẹ vô cùng tức giận. Ban ngày ở chỗ làm đã gặp nhiều chuyện bực bội, tối về nhà lại chẳng có phút nào được nghỉ ngơi, cộng thêm việc bé không chịu nghe lời, cô như bùng nổ, kéo bé dậy và đá con mấy cái.
Bé òa khóc nức nở, nhưng cô vẫn không dừng lại. Cô bắt con phải rửa mặt xong mới được lên giường.
Khi bé đã lên giường ngủ, cô thấy con vẫn không ngủ yên, cứ rên rỉ, trằn trọc, nhưng vì bận công việc nên cô cũng không chú ý nhiều.
Mãi đến lúc lên giường ngủ, cô mới phát hiện con mình toàn thân lạnh toát, rõ ràng có điều không ổn.
Lúc này cô mới hốt hoảng đưa bé đến bệnh viện, nhưng quá muộn. Bé đã không thể qua khỏi do tổn thương nghiêm trọng ở vùng bụng.
---
Đọc xong câu chuyện đau lòng đó rồi nhìn đứa con trai nhỏ đang nằm ngủ ngon lành, mình không thể ngừng suy nghĩ về điều đó.
Con - yêu thương vô cùng nhưng cũng tội nghiệp vô cùng. Vì không tự bảo vệ được mình mà vẫn bị đánh - dù người lớn có "hư" cũng ít khi bị đánh, còn con thì khi cha mẹ đánh lại được xem là "yêu cho roi cho vọt", là chân lý, là đúng đắn.
Dưới 5 tuổi con là thiên thần. Qua 5 tuổi con là kẻ lì lợm, ương bướng trong nhà - suốt ngày luôn cho mình là đúng, cãi lại nếu không vừa ý, tự ý cho phép bản thân đi chơi mà không cần hỏi ý kiến ai, lề mề, bất cẩn trong mọi việc....- Vì khi lên 5, con đã cảm thấy mình là "người lớn", đã hình thành suy nghĩ tự mình muốn giải quyết chuyện của mình. Cùng với đó, con cũng đã bắt đầu hình thành lòng tự trọng riêng, không muốn bị TỔN THƯƠNG.
Là một người mẹ, mình cũng đã từng mắc sai lầm khi dạy con bằng những lời chỉ chiết, trách móc, thậm chí bằng v.ũ l.ự.c và mình nhận ra rằng càng làm vậy chỉ khiến đẩy con ra xa với ba mẹ hơn, tính khí con cũng thay đổi: nóng nẩy, bướng bỉnh hơn trước rất nhiều…
Bản thân mình nhận ra được điều đó và đã dần dần thay đổi cách giáo dục con bằng phương pháp tâm lý học, bằng sự bình tĩnh, bằng sự lắng nghe để con cảm nhận được tình yêu thương mà ba mẹ luôn dành cho con .
Trộm vía mình mới áp dụng phương pháp mới này có 2 tuần thôi mà mình thấy con đã có những thay đổi tích cực: con đã biết nghe lời ba mẹ hơn, tự giác làm các việc nhỏ hằng ngày như đánh răng, thay quần áo,...;không còn bướng bỉnh mỗi khi mình nhắc nhở. Và điều đặc biệt khiến mình phải xúc động khi ngày hôm nay con đã nói với mình một câu mà ba mẹ nào cũng muốn nghe đó là: “Con yêu mẹ”- khiến người làm mẹ như mình cảm thấy hạnh phúc.
Lưu về đây để tự nhắc nhở bản thân: BÌNH TĨNH DẠY CON HƠN NÀO🥰🥰hãy bình tĩnh không kẻo có ngày hối hận đã muộn🙏🙏🙏