27/02/2026
“Sao giờ này mày vẫn làm bác sĩ?”
Câu hỏi của một anh bạn học cùng cấp 3 với tôi, gặp lại trong dịp Tết vừa rồi cô bác ạ.
Mấy anh em đầu xuân ngồi bên nồi lẩu gà ở nhà tôi. Trời ngoài Bắc lạnh lạnh, trong nhà thì ấm, thêm vài chén rượu quê là câu chuyện tự nhiên sâu dần. Ai cũng kể về một năm đã qua: người thì công việc bấp bênh, người thì áp lực gia đình, người thì gồng vì tiền. Và đúng lúc tôi đang kể chuyện đi viện, trực đêm, học chuyên môn, chạy đi chạy lại như con thoi… thì bạn tôi buông một câu nửa đùa nửa thật:
“Sao giờ này mày vẫn làm bác sĩ?”
Hôm nay 27/2 – Ngày Thầy thuốc Việt Nam. Giờ nghỉ trưa, tôi nằm vắt vẻo ở phòng cấp cứu, tranh thủ chợp mắt vài phút. Không hiểu sao câu hỏi đó lại bật lên trong đầu, rõ mồn một như ai vừa hỏi lại lần nữa.
Và tôi nghĩ, chắc cũng đến lúc mình nên kể thật lòng một chút. Không phải để “kể khổ”. Mà để những cô bác, anh chị đang theo dõi trang này hiểu thêm: phía sau chiếc áo blouse, phía sau cái tên “bác sĩ Ninh”, là một quãng đường 16 năm bước chân vào ngành Y… và tròn 10 năm đi làm, lăn lộn, vấp ngã, rồi đứng dậy.
Ngày xưa cấp 3 tôi không phải “học bá” kiểu bây giờ đâu cô bác ạ
Tôi học cấp 3 chỉ ở mức khá thôi. Không giỏi xuất sắc. Không kiểu “3 điểm 9 còn chưa chắc đỗ” như các bạn trẻ bây giờ. Mà quê tôi hồi đó… nói thật là nghèo.
Học thêm? Không có điều kiện.
Tài liệu xịn? Không có nhiều.
Internet? Năm 2009 ở quê tôi mới bắt đầu có mạng kéo về. Mới biết Yahoo, chat chít, vài trò game điện tử. Chứ làm gì có “search 1 phát ra cả thế giới” như bây giờ.
Hỏi bố mẹ, hỏi thầy cô: “Thi đại học thì sau làm nghề gì?” Thật lòng là cũng chẳng ai tư vấn được mấy. Nhà nghèo, bố mẹ lo kiểu rất đời: đỗ thì mừng, nhưng “lấy đâu tiền mà nuôi học đại học”.
Bố mẹ khuyên tôi học sư phạm, công an, quân đội… vì “không mất học phí, ra trường có việc ngay, đỡ vất cho bố mẹ”.
Nghe cũng hợp lý. Nhưng tôi lại… không thích. Tôi thích khối A, thích kỹ thuật. Không khoái sinh học lắm. Tôi chỉ thấy mấy nghề kia “gò bó” sao đó.
Thế là tôi tự tìm hiểu, tự chọn trường theo khả năng mình: khối A là chính, thi thêm khối B coi như phương án 2.
Và tôi đỗ khối A vào ngành mình thích, nhập học rồi. Hồi ấy là Học viện Bưu chính Viễn thông. Nếu đi theo đường đó, giờ chắc tôi cũng thành kỹ sư, chuyên gia viễn thông gì đó, ngồi văn phòng máy lạnh, deadline thì cũng căng… nhưng ít nhất là ngủ trưa đúng nghĩa “ngủ trưa”.
👇 Bước ngoặt: một lá giấy báo nhập học… không tới
Tôi cũng đủ điểm đỗ khối B. Nhưng tôi không nhận được giấy báo nhập học.
Nếu là bây giờ, chắc chỉ cần “ting tinh” cái là biết ngay mình đỗ hay trượt, mail gửi về tận máy. Nhưng hồi đó là thư giấy gửi về địa chỉ nhà, thất lạc là… coi như “mất tín hiệu”.
Tôi thì không quan tâm mấy. Vì thật lòng: tôi không thích học Y.
Nhưng bố tôi thì khác. Bố nằng nặc: “Phải qua trường Y xem cho bằng được.”
Ngày bố đưa tôi xuống nhập học Học viện, thuê trọ, đặt cọc… cũng chính là ngày cuộc đời tôi rẽ sang một đường khác.
Qua trường đại học Y Hà Nội xem, đúng là… tôi có tên đỗ thật. Hỏi ra mới biết có thể giấy báo bị thất lạc.
Tôi hoang mang. Và bố nói một câu mà sau này tôi nhớ mãi:
“Con ạ. Nhất Y, nhì Dược. Bên kia chưa đóng học phí, mới chỉ cọc nhà trọ. Bỏ cũng không sao. Bao người mơ học Y còn không thi được. Nay mình đỗ mà không học thì lãng phí. Thôi học Y con nhé.”
Tôi nghe bố mẹ. Một phần vì hoàn cảnh. Một phần vì… lúc đó tôi cũng chưa đủ bản lĩnh để “cãi” lại cả một gia đình đang đặt hy vọng lên mình.
Và thế là… tôi nhập học Y.
Không phải vì đam mê.
Mà vì một chữ: nghe lời.
Và một chữ nữa: hy vọng (của bố mẹ).
😔 6 năm ở trường Y: dài, xót ruột, và cô đơn theo kiểu… rất riêng
Người ta học 4 năm ra trường đi làm kiếm tiền. Tôi học 6 năm.
Bạn bè tôi đứa ra trường trước, đứa đi làm, đứa mua xe, đứa lập gia đình. Anh bạn hỏi tôi câu mở đầu đó, hồi ra trường còn mua được con ô tô mới khựa.
Còn tôi… thi thoảng sang chơi, rồi “mặt dày” hỏi vay ít tiền mua đồ dùng khi bố mẹ chưa kịp gửi lên.
Nói thật là có lúc tôi buồn. Buồn kiểu “mình đang làm cái gì thế này?”
Năm 2, tôi từng muốn nghỉ để thi lại trường khác. Vì không thực sự đam mê.
Nhưng rồi nghĩ tới công sức đã học, nghĩ tới bố mẹ ở quê nghèo, nghĩ tới “lỡ rồi”… lại cố.
Tôi học không tệ. Cũng luôn mức khá. Cũng có 5 kỳ học bổng. Nhưng cái khó của Y khoa không chỉ là điểm số.
Đó là trực đêm, là thực tế cộng đồng, là những ca bệnh thật, là áp lực thi cử, là đề tài khóa luận, là những lần đi viện về người phờ rạc nhưng vẫn phải học.
6 năm đó… tôi trưởng thành theo cách mà nếu không đi qua, tôi không hiểu nổi.
Tôi không thi nội trú – vì lúc đó tôi… đói trải nghiệm, và cũng “mót đi làm”
Nhiều người hỏi: “Sao không thi nội trú?”. Mọi người biết “trend” đọc chọn ngành nội trú khi thi đỗ ở trường Y Hà Nội không? Oách lắm đấy 🤪
Thật lòng: lúc ấy tôi muốn đi làm. Muốn tự kiếm tiền phụ bố mẹ. Chán cảnh mài ghế rồi. Nghĩ thêm 3 năm nội trú chắc… stress thêm mất.
Thế là tôi chọn đi làm.
Và 10 năm đi làm… nó dạy tôi những bài học mà không giáo trình nào viết đủ.
Tôi làm qua nhiều môi trường: y tế công, tư nhân, chuyên môn, quản lý… đủ cả.
Và càng làm, tôi càng thấy: nghề này nó “ngấm” vào máu lúc nào không hay.
👉 Trở lại câu hỏi: “Sao giờ này mày vẫn làm bác sĩ?”
Nếu trả lời nhanh, chắc tôi sẽ đùa: “Vì tao thích khổ.”
Nhưng trả lời thật lòng thì…
1) Nhiều khi nghề chọn người, chứ người chọn nghề chưa chắc đã nên duyên.
Tôi không chọn Y bằng đam mê rực lửa. Nhưng Y lại chọn tôi bằng một bước ngoặt rất “đời”: lá giấy báo nhập học thất lạc và cái nắm tay của bố kéo mình qua cổng trường Y.
2) ‘Sinh nghề tử nghiệp’ – muốn bỏ cũng khó, vì máu nghề đã ngấm.
Những đêm trực, những ca cấp cứu, những lần nhìn người bệnh qua cơn nguy kịch, những ánh mắt người nhà… nó khiến mình không còn là người cũ nữa. Mình đã “dính” vào nghề này rồi.
3) Nghề Y không làm giàu nhanh. Nhưng nếu chịu khó, chịu vất vả, bền bỉ… thì sống được.
Không phất lên sau một đêm. Không “một deal đổi đời”. Nhưng nếu làm đúng, làm tử tế, làm có chuyên môn… thì cũng không đến mức quá nghèo. Quan trọng là đi đường dài.
4) Làm nhiều thì thành đam mê. Làm sâu thì thành chuyên gia. Làm đúng thì có chỗ đứng.
Tôi nhận ra: đam mê đôi khi không phải thứ có sẵn từ đầu. Đam mê nhiều khi là thứ được tạo ra bằng kỷ luật, bằng trải nghiệm, bằng những lần vấp, và cả những lần… tự thấy mình có ích.
5) Và cuối cùng… vì người bệnh.
Nghe có vẻ “đạo lý” đúng không ạ? Nhưng cô bác ạ, có những khoảnh khắc rất nhỏ thôi…
Một cô chú quay lại tái khám, bảo: “Nhờ bác sĩ nhắc kỹ nên tôi làm được.”
Một tin nhắn: “Bác sĩ ơi, em đỡ rồi.”
Một ánh mắt yên tâm của người nhà khi mình giải thích rõ ràng…
Những thứ đó nó không quy ra tiền được. Nhưng nó giữ chân mình lại với nghề, trong những ngày mệt nhất.
⏰ Và hôm nay 27/2, tôi nằm nghỉ trưa ở phòng cấp cứu…
Tôi nhìn lại mình: một bác sĩ trẻ, hơn 30 năm cuộc đời, 16 năm bước vào ngành Y, 10 năm đi làm.
Có những ngày mệt rã rời.
Có những ngày áp lực đến mức chỉ muốn im lặng.
Có những ngày bị hiểu lầm, bị trách móc, bị soi xét.
Có những đêm trực, tiếng máy móc, tiếng gọi nhau, tiếng bước chân gấp… nó thành “nhạc nền” của cuộc sống.
Nhưng cũng có những ngày… tự nhiên thấy ấm.
Ấm vì đồng nghiệp vẫn sát cánh.
Ấm vì thầy cô vẫn dìu dắt.
Ấm vì người bệnh vẫn tin mình đủ để gửi gắm sức khỏe, gửi gắm sinh mạng.
Nếu anh bạn tôi hỏi tôi lần nữa: “Sao giờ này mày vẫn làm bác sĩ?”
Tôi sẽ trả lời:
“Vì tao vẫn muốn làm một người có ích. Và vì tao tin, làm nghề Y tử tế… là một dạng may mắn.”
❤️ Nhân ngày 27/2, bác sĩ Ninh xin gửi lời chúc tốt đẹp nhất tới các thầy cô, các anh chị đồng nghiệp, các cô chú tiền bối ngành Y.
Chúc mọi người nhiều sức khỏe, nhiều bình an, nhiều vững vàng. Chúc chúng ta luôn giữ được cái tâm sáng, cái đầu tỉnh, và một trái tim đủ ấm để đi đường dài.
Còn với cô bác, anh chị đang đọc những dòng này… nếu có lúc nào đã từng khó chịu vì phải chờ lâu, từng bực mình vì bác sĩ ít nói, từng thấy “sao bác sĩ lạnh lùng thế”… thì hôm nay cho bác sĩ xin một chút được “tâm sự thật”.
Cô bác thương thì để lại cho bác sĩ một câu chúc, hoặc một lời động viên cũng được. Và nếu thấy bài này có ý nghĩa, cô bác chia sẻ nhẹ giúp bác sĩ, để nhiều người hiểu hơn về nghề Y, hiểu hơn về những người đang ngày ngày làm việc trong bệnh viện, phòng cấp cứu, phòng khám… nhé ạ.
Cảm ơn cô bác, anh chị thật nhiều. ❤️