Bác sĩ Quang Ninh

Bác sĩ Quang Ninh Chuyên môn: Bác sĩ Gia đình
Kênh video sức khoẻ: https://youtube.com/?si=EerLYFGKwbw3fg2z

Bác sĩ Ngô Quang Ninh tốt nghiệp đại học Y Hà Nội năm 2015, hiện công tác tại Viện nghiên cứu Y Dược học Tuệ Tĩnh.

Cuối tuần…Dành chút thời gian để thở dài…, để tĩnh lại suy nghĩ…, để nhìn lại 6 ngày ngắn đã qua…, để thấy cuộc sống nó ...
28/02/2026

Cuối tuần…
Dành chút thời gian để thở dài…, để tĩnh lại suy nghĩ…, để nhìn lại 6 ngày ngắn đã qua…, để thấy cuộc sống nó không giống cuộc đời…
Chúc cô bác cuối tuần thảnh thơi, an vui nhé!
Nay bs chạy bộ trở lại, test cái chân xem đã lành hẳn chưa 😅
Mọi người nhớ tập thể dục nhé!

“Sao giờ này mày vẫn làm bác sĩ?”Câu hỏi của một anh bạn học cùng cấp 3 với tôi, gặp lại trong dịp Tết vừa rồi cô bác ạ....
27/02/2026

“Sao giờ này mày vẫn làm bác sĩ?”

Câu hỏi của một anh bạn học cùng cấp 3 với tôi, gặp lại trong dịp Tết vừa rồi cô bác ạ.

Mấy anh em đầu xuân ngồi bên nồi lẩu gà ở nhà tôi. Trời ngoài Bắc lạnh lạnh, trong nhà thì ấm, thêm vài chén rượu quê là câu chuyện tự nhiên sâu dần. Ai cũng kể về một năm đã qua: người thì công việc bấp bênh, người thì áp lực gia đình, người thì gồng vì tiền. Và đúng lúc tôi đang kể chuyện đi viện, trực đêm, học chuyên môn, chạy đi chạy lại như con thoi… thì bạn tôi buông một câu nửa đùa nửa thật:

“Sao giờ này mày vẫn làm bác sĩ?”

Hôm nay 27/2 – Ngày Thầy thuốc Việt Nam. Giờ nghỉ trưa, tôi nằm vắt vẻo ở phòng cấp cứu, tranh thủ chợp mắt vài phút. Không hiểu sao câu hỏi đó lại bật lên trong đầu, rõ mồn một như ai vừa hỏi lại lần nữa.

Và tôi nghĩ, chắc cũng đến lúc mình nên kể thật lòng một chút. Không phải để “kể khổ”. Mà để những cô bác, anh chị đang theo dõi trang này hiểu thêm: phía sau chiếc áo blouse, phía sau cái tên “bác sĩ Ninh”, là một quãng đường 16 năm bước chân vào ngành Y… và tròn 10 năm đi làm, lăn lộn, vấp ngã, rồi đứng dậy.

Ngày xưa cấp 3 tôi không phải “học bá” kiểu bây giờ đâu cô bác ạ

Tôi học cấp 3 chỉ ở mức khá thôi. Không giỏi xuất sắc. Không kiểu “3 điểm 9 còn chưa chắc đỗ” như các bạn trẻ bây giờ. Mà quê tôi hồi đó… nói thật là nghèo.

Học thêm? Không có điều kiện.
Tài liệu xịn? Không có nhiều.
Internet? Năm 2009 ở quê tôi mới bắt đầu có mạng kéo về. Mới biết Yahoo, chat chít, vài trò game điện tử. Chứ làm gì có “search 1 phát ra cả thế giới” như bây giờ.

Hỏi bố mẹ, hỏi thầy cô: “Thi đại học thì sau làm nghề gì?” Thật lòng là cũng chẳng ai tư vấn được mấy. Nhà nghèo, bố mẹ lo kiểu rất đời: đỗ thì mừng, nhưng “lấy đâu tiền mà nuôi học đại học”.

Bố mẹ khuyên tôi học sư phạm, công an, quân đội… vì “không mất học phí, ra trường có việc ngay, đỡ vất cho bố mẹ”.

Nghe cũng hợp lý. Nhưng tôi lại… không thích. Tôi thích khối A, thích kỹ thuật. Không khoái sinh học lắm. Tôi chỉ thấy mấy nghề kia “gò bó” sao đó.

Thế là tôi tự tìm hiểu, tự chọn trường theo khả năng mình: khối A là chính, thi thêm khối B coi như phương án 2.

Và tôi đỗ khối A vào ngành mình thích, nhập học rồi. Hồi ấy là Học viện Bưu chính Viễn thông. Nếu đi theo đường đó, giờ chắc tôi cũng thành kỹ sư, chuyên gia viễn thông gì đó, ngồi văn phòng máy lạnh, deadline thì cũng căng… nhưng ít nhất là ngủ trưa đúng nghĩa “ngủ trưa”.

👇 Bước ngoặt: một lá giấy báo nhập học… không tới

Tôi cũng đủ điểm đỗ khối B. Nhưng tôi không nhận được giấy báo nhập học.

Nếu là bây giờ, chắc chỉ cần “ting tinh” cái là biết ngay mình đỗ hay trượt, mail gửi về tận máy. Nhưng hồi đó là thư giấy gửi về địa chỉ nhà, thất lạc là… coi như “mất tín hiệu”.

Tôi thì không quan tâm mấy. Vì thật lòng: tôi không thích học Y.

Nhưng bố tôi thì khác. Bố nằng nặc: “Phải qua trường Y xem cho bằng được.”

Ngày bố đưa tôi xuống nhập học Học viện, thuê trọ, đặt cọc… cũng chính là ngày cuộc đời tôi rẽ sang một đường khác.

Qua trường đại học Y Hà Nội xem, đúng là… tôi có tên đỗ thật. Hỏi ra mới biết có thể giấy báo bị thất lạc.

Tôi hoang mang. Và bố nói một câu mà sau này tôi nhớ mãi:

“Con ạ. Nhất Y, nhì Dược. Bên kia chưa đóng học phí, mới chỉ cọc nhà trọ. Bỏ cũng không sao. Bao người mơ học Y còn không thi được. Nay mình đỗ mà không học thì lãng phí. Thôi học Y con nhé.”

Tôi nghe bố mẹ. Một phần vì hoàn cảnh. Một phần vì… lúc đó tôi cũng chưa đủ bản lĩnh để “cãi” lại cả một gia đình đang đặt hy vọng lên mình.

Và thế là… tôi nhập học Y.

Không phải vì đam mê.
Mà vì một chữ: nghe lời.
Và một chữ nữa: hy vọng (của bố mẹ).

😔 6 năm ở trường Y: dài, xót ruột, và cô đơn theo kiểu… rất riêng

Người ta học 4 năm ra trường đi làm kiếm tiền. Tôi học 6 năm.

Bạn bè tôi đứa ra trường trước, đứa đi làm, đứa mua xe, đứa lập gia đình. Anh bạn hỏi tôi câu mở đầu đó, hồi ra trường còn mua được con ô tô mới khựa.

Còn tôi… thi thoảng sang chơi, rồi “mặt dày” hỏi vay ít tiền mua đồ dùng khi bố mẹ chưa kịp gửi lên.

Nói thật là có lúc tôi buồn. Buồn kiểu “mình đang làm cái gì thế này?”

Năm 2, tôi từng muốn nghỉ để thi lại trường khác. Vì không thực sự đam mê.

Nhưng rồi nghĩ tới công sức đã học, nghĩ tới bố mẹ ở quê nghèo, nghĩ tới “lỡ rồi”… lại cố.

Tôi học không tệ. Cũng luôn mức khá. Cũng có 5 kỳ học bổng. Nhưng cái khó của Y khoa không chỉ là điểm số.

Đó là trực đêm, là thực tế cộng đồng, là những ca bệnh thật, là áp lực thi cử, là đề tài khóa luận, là những lần đi viện về người phờ rạc nhưng vẫn phải học.

6 năm đó… tôi trưởng thành theo cách mà nếu không đi qua, tôi không hiểu nổi.

Tôi không thi nội trú – vì lúc đó tôi… đói trải nghiệm, và cũng “mót đi làm”

Nhiều người hỏi: “Sao không thi nội trú?”. Mọi người biết “trend” đọc chọn ngành nội trú khi thi đỗ ở trường Y Hà Nội không? Oách lắm đấy 🤪

Thật lòng: lúc ấy tôi muốn đi làm. Muốn tự kiếm tiền phụ bố mẹ. Chán cảnh mài ghế rồi. Nghĩ thêm 3 năm nội trú chắc… stress thêm mất.

Thế là tôi chọn đi làm.

Và 10 năm đi làm… nó dạy tôi những bài học mà không giáo trình nào viết đủ.

Tôi làm qua nhiều môi trường: y tế công, tư nhân, chuyên môn, quản lý… đủ cả.

Và càng làm, tôi càng thấy: nghề này nó “ngấm” vào máu lúc nào không hay.

👉 Trở lại câu hỏi: “Sao giờ này mày vẫn làm bác sĩ?”

Nếu trả lời nhanh, chắc tôi sẽ đùa: “Vì tao thích khổ.”

Nhưng trả lời thật lòng thì…

1) Nhiều khi nghề chọn người, chứ người chọn nghề chưa chắc đã nên duyên.
Tôi không chọn Y bằng đam mê rực lửa. Nhưng Y lại chọn tôi bằng một bước ngoặt rất “đời”: lá giấy báo nhập học thất lạc và cái nắm tay của bố kéo mình qua cổng trường Y.

2) ‘Sinh nghề tử nghiệp’ – muốn bỏ cũng khó, vì máu nghề đã ngấm.
Những đêm trực, những ca cấp cứu, những lần nhìn người bệnh qua cơn nguy kịch, những ánh mắt người nhà… nó khiến mình không còn là người cũ nữa. Mình đã “dính” vào nghề này rồi.

3) Nghề Y không làm giàu nhanh. Nhưng nếu chịu khó, chịu vất vả, bền bỉ… thì sống được.
Không phất lên sau một đêm. Không “một deal đổi đời”. Nhưng nếu làm đúng, làm tử tế, làm có chuyên môn… thì cũng không đến mức quá nghèo. Quan trọng là đi đường dài.

4) Làm nhiều thì thành đam mê. Làm sâu thì thành chuyên gia. Làm đúng thì có chỗ đứng.
Tôi nhận ra: đam mê đôi khi không phải thứ có sẵn từ đầu. Đam mê nhiều khi là thứ được tạo ra bằng kỷ luật, bằng trải nghiệm, bằng những lần vấp, và cả những lần… tự thấy mình có ích.

5) Và cuối cùng… vì người bệnh.
Nghe có vẻ “đạo lý” đúng không ạ? Nhưng cô bác ạ, có những khoảnh khắc rất nhỏ thôi…
Một cô chú quay lại tái khám, bảo: “Nhờ bác sĩ nhắc kỹ nên tôi làm được.”
Một tin nhắn: “Bác sĩ ơi, em đỡ rồi.”
Một ánh mắt yên tâm của người nhà khi mình giải thích rõ ràng…

Những thứ đó nó không quy ra tiền được. Nhưng nó giữ chân mình lại với nghề, trong những ngày mệt nhất.

⏰ Và hôm nay 27/2, tôi nằm nghỉ trưa ở phòng cấp cứu…

Tôi nhìn lại mình: một bác sĩ trẻ, hơn 30 năm cuộc đời, 16 năm bước vào ngành Y, 10 năm đi làm.

Có những ngày mệt rã rời.
Có những ngày áp lực đến mức chỉ muốn im lặng.
Có những ngày bị hiểu lầm, bị trách móc, bị soi xét.
Có những đêm trực, tiếng máy móc, tiếng gọi nhau, tiếng bước chân gấp… nó thành “nhạc nền” của cuộc sống.

Nhưng cũng có những ngày… tự nhiên thấy ấm.

Ấm vì đồng nghiệp vẫn sát cánh.
Ấm vì thầy cô vẫn dìu dắt.
Ấm vì người bệnh vẫn tin mình đủ để gửi gắm sức khỏe, gửi gắm sinh mạng.

Nếu anh bạn tôi hỏi tôi lần nữa: “Sao giờ này mày vẫn làm bác sĩ?”

Tôi sẽ trả lời:
“Vì tao vẫn muốn làm một người có ích. Và vì tao tin, làm nghề Y tử tế… là một dạng may mắn.”

❤️ Nhân ngày 27/2, bác sĩ Ninh xin gửi lời chúc tốt đẹp nhất tới các thầy cô, các anh chị đồng nghiệp, các cô chú tiền bối ngành Y.

Chúc mọi người nhiều sức khỏe, nhiều bình an, nhiều vững vàng. Chúc chúng ta luôn giữ được cái tâm sáng, cái đầu tỉnh, và một trái tim đủ ấm để đi đường dài.

Còn với cô bác, anh chị đang đọc những dòng này… nếu có lúc nào đã từng khó chịu vì phải chờ lâu, từng bực mình vì bác sĩ ít nói, từng thấy “sao bác sĩ lạnh lùng thế”… thì hôm nay cho bác sĩ xin một chút được “tâm sự thật”.

Cô bác thương thì để lại cho bác sĩ một câu chúc, hoặc một lời động viên cũng được. Và nếu thấy bài này có ý nghĩa, cô bác chia sẻ nhẹ giúp bác sĩ, để nhiều người hiểu hơn về nghề Y, hiểu hơn về những người đang ngày ngày làm việc trong bệnh viện, phòng cấp cứu, phòng khám… nhé ạ.

Cảm ơn cô bác, anh chị thật nhiều. ❤️

Ngày 2 tập luyện phục hồi chân sau Tết. Mọi thứ bắt đầu lại phải thật từ từ, kiên nhẫn. Pace 7-8 là đi bộ nhanh thôi chứ...
26/02/2026

Ngày 2 tập luyện phục hồi chân sau Tết. Mọi thứ bắt đầu lại phải thật từ từ, kiên nhẫn. Pace 7-8 là đi bộ nhanh thôi chứ chưa gọi là chạy so với trước đây.
Ngày 2 ăn gián đoạn giảm mỡ, rất nhẹ nhàng và tỉnh táo. Con đói chỉ thoáng qua rồi biến mất. Nước lọc là thực món giúp tỉnh táo, bỏ qua cơn đói và đốt cháy lipid thừa 🥰
Có cô bác nào ở HN có bệnh mạn tính đang điều trị muốn giảm kí lô và hỗ trợ kiểm soát tại nhà hoặc phòng khám ko?

Tán lộc ngày vía thần tài!Tờ đỏ mừng tuổi 50k sau 48giờ mà không bác nào đoán đúng để nhận.Nay vẫn còn đó và được x3 lần...
26/02/2026

Tán lộc ngày vía thần tài!
Tờ đỏ mừng tuổi 50k sau 48giờ mà không bác nào đoán đúng để nhận.
Nay vẫn còn đó và được x3 lần và mừng cho bác nào đoán đúng 2 số seri cuối của tờ xanh 100k phía sau.
Nhanh tay các bác nhé.( 1 bình luận lời chúc tới mọi người và 1 bình luận con số nhé các cô bác ơi). Mỗi người chỉ bình luận 1 lần thôi ạ 😍
Lộc bs trao mà mọi người lại hờ hững là không vui, không may đâu nha 🙏

BẢO SAO MÃI KHÔNG ĐỠ TÍ NÀO… TRÀO NGƯỢC!😢 Bài 2 SERI QUANH CÁI DẠ DÀY (BAO TỬ).Sau bài viết đầu tiên về trào “OAN CHO AX...
26/02/2026

BẢO SAO MÃI KHÔNG ĐỠ TÍ NÀO… TRÀO NGƯỢC!

😢 Bài 2 SERI QUANH CÁI DẠ DÀY (BAO TỬ).

Sau bài viết đầu tiên về trào “OAN CHO AXIT DẠ DÀY”, bác sĩ Ninh nhận được rất nhiều comment và tin nhắn VỀ TRÀO NGƯỢC.

Có cô bác kể “bác ơi, em cứ nóng rát cổ họng hoài”, có anh thì nói “ăn xong là ợ chua, khó chịu đến mức mất ngủ”, có chị nhắn “em uống thuốc hoài mà sao cứ tái lại”… Nói thật là đọc thấy thương.

Mà khổ nỗi, bác sĩ cũng chỉ kịp trả lời vài bình luận, nhắn thêm vài người thôi. Nhưng càng đọc nhiều, bác sĩ càng thấy một điều: rất nhiều cô bác đang mắc chung một vài “cái sai” giống nhau. Không phải sai vì thiếu hiểu biết đâu ạ. Mà vì… mình sống vậy quen rồi, ai cũng làm vậy, nên mình tưởng nó bình thường.

👉 Vậy nên bài này bác sĩ viết kỹ hơn một chút. Để cô bác đọc một lần, tự “soi” được mình đang vướng ở đâu. Và quan trọng hơn: mình sửa được cái gốc, chứ không phải cứ chữa ngọn rồi lại tái.

1) Ăn xong là… nằm (hoặc ngồi gập bụng, cúi người làm việc)

Cô bác ạ, dạ dày giống như cái nồi. Mình vừa đổ đầy nồi mà lại nghiêng nồi, thì kiểu gì nó cũng trào.

Nhiều người không nằm ngay đâu, nhưng ngồi gập bụng trên ghế sofa, cúi người rửa bát, lau nhà, bế con, làm việc còng lưng trước máy tính… cũng là “nghiêng nồi” rồi.

Nếu cô bác hay ợ chua sau bữa tối, thử nhớ lại xem: mình ăn xong rồi làm gì trong 1–2 tiếng sau đó?

2) Ăn khuya, ăn muộn – rồi mang cả “bữa tối” đi ngủ cùng

Có bác bảo: “Bác sĩ ơi, tôi ăn ít mà vẫn trào.”
Bác sĩ hỏi lại: “Bác ăn lúc mấy giờ?”
“10 rưỡi… 11 giờ.”

Thực ra không phải là ít hay nhiều. Mà là… dạ dày chưa kịp làm việc xong thì mình bắt nó phải “đi ngủ”.

Cô bác thử hình dung: mình đang dọn cơm, đang rửa bát, đang lau nhà mà bị bắt tắt điện đi ngủ luôn… bực không? Dạ dày cũng vậy. Nó sẽ phản ứng bằng cách đẩy ngược lên. Và thế là nóng rát, ợ chua, nghẹn cổ, ho đêm xuất hiện.

3) Cà phê, trà đặc, rượu bia, nước có gas: “mồi lửa” cho người hay trào

Bác sĩ biết, nhiều cô bác không bỏ được cà phê. Nói vui chứ bỏ cà phê khó như… bỏ người yêu cũ vậy 😄

Nhưng nếu mình thuộc nhóm hay trào ngược, đặc biệt là trào lúc tối hoặc về đêm, thì cà phê/ trà đặc/ rượu bia/ nước có gas thường khiến triệu chứng “dai” hơn và dễ bùng lên hơn.

Không nhất thiết phải cấm tuyệt đối. Nhưng mình cần hiểu cơ thể mình. Có người chỉ cần 1 ly sau 3 giờ chiều là tối nằm khổ. Có người uống bia xong là đêm ho khan cả đêm. Cơ thể luôn có “tín hiệu” cả, chỉ là mình hay bỏ qua.

4) Đồ chua – cay – nhiều dầu mỡ: ăn ngon miệng xong… trả giá bằng một đêm mất ngủ

Cái khó của trào ngược là nó không làm mình “đau ngay”. Nó làm mình khó chịu sau đó. Nên nhiều người không liên hệ được nguyên nhân.

Ví dụ: tối ăn bún chua cay, đồ nướng, lẩu, nước chấm mạnh… xong thấy “đã đời”.
Đến đêm: nóng rát, ợ, tức ngực, nghẹn cổ, ho.
Sáng dậy: mệt, khàn tiếng.
Rồi mình lại đổ tại “dạ dày yếu”.

Không phải dạ dày yếu đâu ạ. Là mình vừa thử sức nó quá.

5) Ăn nhanh, ăn vội, vừa ăn vừa… lo nghĩ

Cô bác để ý nhé: nhiều người trào ngược không chỉ vì thức ăn, mà vì “cách ăn”.

Ăn nhanh thì nuốt nhiều không khí → dễ đầy hơi → tăng áp lực trong dạ dày → trào lên.
Vừa ăn vừa căng thẳng thì hệ tiêu hóa làm việc kém “mượt” hơn.

Nói chuyện trào ngược mà không nhắc đến stress là thiếu. Vì có những người: ăn rất sạch, rất kỹ, nhưng cứ lo nghĩ nhiều là bùng lên. Cơ thể mình không tách rời cái đầu đâu cô bác ạ.

6) Thừa cân, vòng bụng lớn: “ép nồi” từ bên ngoài

Bác sĩ nói nhẹ nhàng thế này thôi: vòng bụng càng lớn, áp lực lên dạ dày càng tăng. Dạ dày bị “ép” từ ngoài vào thì trào ngược dễ hơn.

Giảm cân không phải để đẹp. Với người trào ngược, giảm cân là để… ngủ yên. Chỉ cần giảm một chút thôi, nhiều cô bác đã thấy đỡ rõ.

7) Tự xử bằng mẹo, hoặc uống thuốc nhưng “được bữa nào hay bữa đó”

Đây là điều bác sĩ đọc thấy nhiều nhất trong tin nhắn.

Có người thử đủ loại: chanh, nghệ, gừng, thuốc lá, nước nọ nước kia… Có người uống thuốc vài hôm thấy đỡ là thôi. Rồi tái lại thì lại uống tiếp.

Trào ngược giống như cái nền nhà bị nghiêng. Mình lau nước (triệu chứng) thì khô, nhưng nền vẫn nghiêng thì nước vẫn chảy. Nếu không sửa thói quen và dùng đúng cách, nó sẽ cứ quay lại, làm mình nản, rồi mất niềm tin.

🤫 Một đoạn nhỏ bác sĩ muốn nói thật

Cô bác ạ, trào ngược không phải bệnh “sang chảnh” hay “bệnh thời thượng”. Nó là một vấn đề rất đời thường. Và chính vì đời thường nên mình hay chủ quan.

Nhưng điều đáng mừng là: nhiều thứ mình sửa được. Không cần điều gì cao siêu. Chỉ cần mình hiểu đúng và bắt đầu từ một thay đổi nhỏ.

Hôm nay cô bác đừng cố sửa hết 7 điều. Mình chỉ cần chọn 1 điều mình mắc rõ nhất và sửa trước trong 7 ngày.

Ví dụ:
• Nếu cô bác hay ăn tối muộn: thử ăn sớm hơn 1 tiếng.
• Nếu cô bác hay nằm sau ăn: thử đi bộ nhẹ 10–15 phút.
• Nếu cô bác hay uống cà phê chiều: thử chuyển sang buổi sáng hoặc giảm độ đậm.

Chỉ một thay đổi thôi, nhưng làm đều. Cơ thể sẽ “biết ơn” cô bác ngay.

🙏 Nếu cô bác đọc đến đây và thấy “hình như mình cũng đang mắc vài cái”, đừng tự trách. Ai cũng từng vậy. Quan trọng là mình biết rồi thì mình làm khác đi.

Cô bác comment giúp bác sĩ Ninh một dòng nhé: Cô bác đang mắc điều số mấy nhiều nhất?
Bác sĩ sẽ đọc và viết tiếp bài sau theo đúng cái cô bác đang gặp nhiều nhất.

Nếu thấy bài này hữu ích, cô bác lưu lại hoặc chia sẻ cho người thân đang hay ợ chua, nóng rát, khó ngủ… để họ đỡ khổ hơn. Mình giúp nhau một chút, nhiều khi lại quý hơn cả thuốc.

Cảm ơn cô bác đã tin và đồng hành cùng bác sĩ Ninh.

Bắt đầu chuỗi ngày tập luyện phục hồi kèm giảm ki lô sau tết cô bác ạ. Cái gối bs chạy ngon rồi, giờ kiểm tra lại thôi ạ...
25/02/2026

Bắt đầu chuỗi ngày tập luyện phục hồi kèm giảm ki lô sau tết cô bác ạ. Cái gối bs chạy ngon rồi, giờ kiểm tra lại thôi ạ.

25/02/2026

Tôi đang chuẩn bị một danh sách các nội dung về sức khoẻ vi chất cho già và có bệnh nền. Giúp cô bác hiểu rõ, đúng về ứng dụng và bổ sung đúng cách, đủ hiệu quả, tránh lãng phí vô bổ. Từ tháng 3 ạ

Mồng 9 Tết thấy Bát Xích Thố này - Vạn sự may mắn, hanh thông - Linh khí hội tụ, vận may an lành
25/02/2026

Mồng 9 Tết thấy Bát Xích Thố này - Vạn sự may mắn, hanh thông - Linh khí hội tụ, vận may an lành

MỪNG TUỔI ĐẦU NĂM. MỆNH GIÁ NHỎ NHƯNG MAY MẮN TO ❤️Hôm qua bs đi làm được mừng tuổi. Hôm nay bs xin dành đồng đỏ may mắn...
24/02/2026

MỪNG TUỔI ĐẦU NĂM. MỆNH GIÁ NHỎ NHƯNG MAY MẮN TO ❤️

Hôm qua bs đi làm được mừng tuổi.
Hôm nay bs xin dành đồng đỏ may mắn mắn này mừng cho cô bác nào đoán đúng 2 số seri cuối cùng của tờ 50k này.
Người gửi lời chúc tới bs với mọi người “nhanh nhất và đúng nhất” 2 số, sẽ nhận được lộc ạ!
Nhanh tay ạ!
“Lời chúc của cô bác… và nhận lộc số xy”
May mắn sẽ đến với tất cả mọi người ❤️

Oan oan quá! (A xít Dạ dày: đọc hết hay tải xuống đọc sau cũng được nhưng rất hữu ích)(BÀI 1: SERI CHUYỆN CÁI DẠ DÀY-BAO...
24/02/2026

Oan oan quá! (A xít Dạ dày: đọc hết hay tải xuống đọc sau cũng được nhưng rất hữu ích)
(BÀI 1: SERI CHUYỆN CÁI DẠ DÀY-BAO TỬ)

Chắc nhiều cô bác đã nghĩ và trải qua.

Cứ hễ ai nóng rát, ợ chua, trào ngược, đau thượng vị… là y như rằng quay sang “đổ tội” cho axit. Mà mỗi lần nghe cô bác nói câu “chắc tại thừa axit bác sĩ ơi” là trong đầu tôi lại bật ra đúng một ý: axit bị oan hơi nhiều rồi đó ạ.

Vì nói thật lòng, axit dạ dày không phải kẻ thù.
Nó là một thứ cực kỳ quan trọng để chúng ta sống khỏe.

Cái rắc rối nằm ở chỗ khác cơ…

Không phải “có axit hay không”.
Mà là axit có ở đúng chỗ không
tiết ra đúng lúc không
và cái “van đóng–mở” giữa dạ dày với thực quản còn làm việc đàng hoàng không.

👉Câu chuyện “bếp trưởng” của cái dạ dày

Tôi hay ví dạ dày như một căn bếp.
Và axit dạ dày giống như… ông bếp trưởng.

Ông này mà nghỉ việc là bếp loạn ngay.

Axit dạ dày làm mấy việc mà cô bác nghe xong sẽ thấy: Ủa, vậy nó đâu có xấu?

Thứ nhất, giúp tiêu hóa đạm.
Thịt, cá, trứng… muốn tiêu hóa “ra hồn” thì cần môi trường axit. Thiếu axit là dễ đầy bụng, ậm ạch, ăn xong cứ như “cục đá nằm trong bụng”.

Thứ hai, diệt bớt vi khuẩn theo đường ăn uống.
Đồ ăn thức uống mình đưa vào miệng đâu có vô trùng. Axit giống như “cổng an ninh” chặn bớt mầm bệnh.

Thứ ba, hỗ trợ hấp thu vi chất.
Sắt, kẽm, vitamin B12… muốn hấp thu tốt cũng cần môi trường axit. Thiếu axit lâu ngày, cơ thể có thể mệt mỏi, uể oải, thiếu máu, thiếu chất lúc nào không hay.

Thứ tư, kích hoạt men tiêu hóa.
Nói nôm na là axit như người “đánh thức” các men tiêu hóa để chúng làm việc đúng bài.

Nên nếu mình gọi axit là “kẻ xấu” thì… tội nghiệp nó thật.

👉Vậy tại sao nhiều người lại bị nóng rát, trào ngược?

Cô bác để ý giúp tôi một chút: axit sinh ra để nằm trong dạ dày.
Dạ dày có lớp niêm mạc và lớp nhầy bảo vệ khá tốt.

Nhưng thực quản thì không “giáp” dày như vậy.

Nên khi cái “van” ở đoạn nối dạ dày–thực quản đóng không kín, hoặc khi áp lực trong dạ dày tăng (ăn quá no, béo bụng, đầy hơi, nằm ngay sau ăn…), axit đi ngược lên thực quản… là bắt đầu rát, đau, ợ, ho, khàn tiếng, vướng nghẹn.

Tôi hay ví thế này cho dễ hình dung:

Lửa ở trong bếp thì an toàn.
Lửa bò ra sàn nhà thì nguy hiểm.

Axit cũng vậy. Đúng chỗ thì là người nhà. Sai chỗ thì thành “phá phách”.

👉 điều tôi gặp rất nhiều ở phòng khám

Cô bác ạ, cái làm tôi trăn trở không phải là “axit mạnh hay yếu” nữa.

Mà là tôi gặp quá nhiều người sống lệch nhịp trong thời gian dài:

Ăn vội, ăn nhanh, ăn quá no
Ăn muộn sát giờ ngủ
Thức khuya triền miên
Stress kéo dài
Rượu bia, đồ dầu mỡ, cà phê đậm đặc… như “người bạn thân”

Rồi đến lúc dạ dày lên tiếng, mình lại muốn một viên thuốc “dập tắt” cho nhanh.

Thuốc có vai trò rất quan trọng, đúng chỉ định thì nó cứu mình thật.
Nhưng tôi buồn nhất là cảnh: uống thuốc bữa đực bữa cái, tự tăng liều, tự kéo dài, đỡ thì tự bỏ, rồi quay lại than “bác sĩ ơi sao không khỏi”.

Nhiều lúc tôi nghĩ… dạ dày không hư.
Nó chỉ “mệt” vì bị mình bắt làm quá sức, sai giờ, sai nhịp quá lâu thôi.

👉 Vậy làm sao để dạ dày “dễ thở” hơn?

Bác sĩ Ninh tóm lại mấy điều rất đời thường, cô bác đọc chậm thôi, làm được cái nào là dạ dày biết ơn cái đó:

Đừng ăn quá no, ăn chậm nhai kỹ
Không nằm ngay sau ăn, cố gắng cách 2–3 tiếng
Giảm bớt dầu mỡ, rượu bia, đồ cay kích thích nếu đang trào ngược
Ngủ đúng giờ (thức khuya là “đổ thêm dầu vào lửa” của trào ngược)
Giảm stress: căng thẳng kéo dài làm hệ thần kinh “kích” dạ dày liên tục
Và nếu đã dùng thuốc theo đơn: đừng tự ý ngưng khi đỡ, cũng đừng tự ý kéo dài khi chưa được tư vấn

Quan trọng nhất: mỗi người một nguyên nhân, một mức độ, một “nếp sống” khác nhau. Không ai giống ai đâu cô bác ạ.

👇 Chốt lại cho dễ nhớ

Axit dạ dày không phải kẻ thù.
Nó chỉ trở thành vấn đề khi ở sai chỗ, tiết sai lúc, và khi mình sống lệch nhịp quá lâu.

Cô bác đọc tới đây, cho bác sĩ Ninh xin một cái “gật đầu” nhẹ bằng cách comment “đã đọc” để tôi biết bài này đã tới được với cô bác nhé.

Nếu cô bác muốn tôi làm tiếp chuỗi bài dạ dày – trào ngược – viêm loét kiểu dễ hiểu, áp dụng được, không hù dọa ai… thì comment “muốn đọc” cho tôi có động lực ngồi xuống viết tiếp ạ.

Và cô bác nào đang trào ngược kéo dài, uống thuốc mãi không ổn, cứ nhắn cho bác sĩ Ninh mô tả triệu chứng, thói quen ăn ngủ, giờ giấc sinh hoạt… tôi sẽ giúp cô bác “soi lại cái nhịp sống” của mình trước, rồi tính tiếp cho đúng đường.

Cô bác thân mến, theo dõi trang của bác sĩ Ninh nhé.
Tôi không hứa viết hay nhất, nhưng tôi hứa sẽ viết thật, viết dễ hiểu, và viết bằng đúng cái tâm muốn cô bác khỏe hơn mỗi ngày.
Nếu bài này hữu ích hãy giúp bs chia sẻ cho mọi người cùng tỏ nhé! Bs xin cảm ơn thật nhiều ạ❤️

23/02/2026

🤪 Nghe để đi ngủ mà giờ cháu thuộc luôn chú Đại bi

“CHIẾC XÀ ĐƠN” và ĐƠN THUỐC NGÀY ĐẦU ĐI LÀMNăm mới ai cũng chúc nhau nhiều niềm vui, cuộc sống suôn sẻ, hanh thông như n...
23/02/2026

“CHIẾC XÀ ĐƠN” và ĐƠN THUỐC NGÀY ĐẦU ĐI LÀM

Năm mới ai cũng chúc nhau nhiều niềm vui, cuộc sống suôn sẻ, hanh thông như ngựa phi. Tôi cũng xin chúc cô bác như vậy ạ. Nhưng nói vui thế thôi chứ trong đầu tôi lại bật lên một ý nghĩ rất “nghề”: cột sống mà yếu thì ngựa có phi nhanh mấy cũng khó bền. Vì cột sống đúng là “trụ cột” của cơ thể mình.

Hôm nay là ngày đi làm lại sau kỳ nghỉ Tết. Tôi vừa bước chân vào guồng thì nhận được cuộc điện thoại của anh họ con chị gái của mẹ tôi ở Lạng Sơn. Anh gọi hỏi tình trạng của vợ anh ấy. Chị dâu tôi năm nay mới 40 tuổi thôi, trước Tết bị đau lưng. Chị làm công nhân may, ngồi nhiều cả ngày, cúi nhiều cả ngày. Lưng gần như “gánh” hết mọi thứ. Trước Tết, không biết đi đứng, bê vác kiểu gì mà chị bảo đau lưng, rồi đau lan xuống mông, xuống chân, tê tê như kiến bò.

Anh kể chị đi khám, chụp chiếu ở Lạng Sơn thì kết quả trả về nghe mà ai cũng hoang mang: đủ thứ nào là thoái hoá, g*i cột sống lưng, phình rách đĩa đệm, chèn ép rễ thần kinh tọa… rồi còn thêm câu “thiếu canxi” nữa. Điều trị ở đó thì đỡ đau, đi lại ổn hơn, nhưng vẫn còn chút tê chân khi đứng lâu. Anh lo quá nên hỏi tôi: giờ có cần xuống Hà Nội khám cho yên tâm không, hay xuống phòng khám tôi làm việc để điều trị hỗ trợ y học cổ truyền và phục hồi chức năng?

Tôi xin anh gửi phim chụp, rồi hỏi kỹ triệu chứng hiện tại. Thật lòng là có những lúc mình nghe từ “thoát vị”, “chèn ép rễ” là tim đã đập nhanh rồi, đúng không cô bác? Nhưng dưới góc nhìn của bác sĩ Ninh, tôi hay nói với người nhà thế này: điều quan trọng nhất lúc này chưa chắc là đi xa cho bằng được, mà là mình phải hiểu đúng và làm đúng ở nhà.

Tôi nói với anh: nếu chị đang đỡ đau rồi, đi lại ổn, không yếu chân, không rối loạn đại tiểu tiện, không có dấu hiệu gì bất thường tăng dần… thì ưu tiên số một là nghỉ ngơi và phục hồi tại nhà. Còn nếu tiện ra bệnh viện gần nhà thì càng tốt, vì có thể tập kéo giãn cột sống và phục hồi chức năng bài bản, có người hướng dẫn cho chuẩn.

Nhưng tôi cũng hiểu hoàn cảnh của nhiều gia đình đầu năm: bận việc nhà, bận con cái, bận đủ thứ. Nhiều khi ngại đi lại, ngại xếp hàng. Thế là tôi nói một câu nghe rất đời thường, nhưng tôi tin là cực kỳ hữu ích. Tôi bảo anh: nếu chị không muốn đi lại nhiều thì làm ngay cho chị một cái xà đơn ở nhà, cao vừa đủ hai tay với bám chắc. Mỗi ngày ra đó 2–3 lần, treo người nhẹ nhàng 5–10 phút.

Cô bác nghe đến đây chắc có người cười: “Ủa bác sĩ gì mà kê đơn… xà đơn?” Nhưng thật lòng tôi thấy nhiều lúc chiếc xà đơn lại là một “bài thuốc” rất hay, nếu mình làm đúng. Tại sao? Vì khi mình treo người nhẹ nhàng, cơ thể được kéo giãn tự nhiên. Cột sống thắt lưng bớt bị ép, đĩa đệm có thêm “khoảng thở”, rễ thần kinh được giảm kích thích. Nói nôm na là mình tạo điều kiện cho cái trụ cột đang bị nén được thư giãn một chút mỗi ngày. Và cái hay là làm đều được, làm ở nhà được, không cần máy móc gì hoành tráng.

Tôi nhấn mạnh với anh một điều quan trọng: treo nhẹ thôi nhé. Không phải treo kiểu hăng quá rồi đu xà, hít xà như hồi đi bộ đội đâu. Mình chỉ cần bám chắc, thả lỏng vai, thả lỏng lưng, thở đều. Nếu mới đầu yếu thì có thể chạm mũi chân xuống đất để giảm lực kéo, rồi tăng dần theo sức chịu.

Rồi tôi dặn thêm phần “chăm từ gốc”. Vì đau lưng kiểu này mà chỉ trông vào thuốc thì khó bền. Chị cần ăn uống đủ chất, đặc biệt là đủ đạm vừa phải để mô cơ và mô liên kết có nguyên liệu phục hồi. Ngủ đủ. Hạn chế cúi gập người đột ngột. Hạn chế bê nặng. Ngồi lâu thì cứ 30–45 phút đứng lên đi lại vài phút, kéo giãn nhẹ.

Còn chuyện bổ sung canxi, omega-3, glucosamine… thì tôi nói thật và nói thẳng luôn cho anh dễ hiểu: đây là phần hỗ trợ, có thể cân nhắc, nhưng đừng kỳ vọng kiểu “uống vào là hết thoát vị”. Điều quyết định vẫn là thói quen và bài tập phục hồi tại nhà. Nếu cần, nên xem lại bệnh nền và thuốc đang dùng rồi hãy bổ sung cho đúng, cho an toàn.

Và tôi cũng không quên dặn anh một câu “phòng thân” mà bác sĩ nào cũng phải nói rõ: nếu sau này chị có dấu hiệu đau tăng nhanh, tê lan rộng, yếu chân rõ, bí tiểu, tiểu không tự chủ, tê vùng kín… hoặc sốt, sụt cân bất thường, thì đi khám sớm ngay, không chần chừ. Vì đó là nhóm dấu hiệu cảnh báo cần đánh giá lại.

Nói chuyện đến xà đơn, tự nhiên tôi thấy ấm lòng vì tôi có một kỷ niệm rất thật ở nhà mình. Chiếc xà đơn tại nhà tôi chụp hôm mồng 3 Tết ấy, chính là “người bạn” từng giúp bố tôi phục hồi thoát vị đĩa đệm sau 6 tháng. Không phải kiểu một phát khỏi ngay đâu cô bác, mà là ngày nào cũng đều đều: treo nhẹ, tập đúng, cộng với nghỉ ngơi và sửa lại thói quen. Bố tôi hồi đó cũng sốt ruột lắm, nhưng khi kiên trì thì cơ thể tự biết đường mà hồi phục.

Đầu năm, bác sĩ Ninh chỉ muốn nhắn một điều giản dị thôi cô bác ạ: mình có thể mong năm mới chạy nhanh như ngựa phi, làm ăn hanh thông… nhưng xin đừng quên chăm cái trụ cột của cơ thể. Lưng khỏe thì mình mới đi xa được. Lưng yếu thì kế hoạch hay mấy cũng thành kế hoạch… nằm.

Nếu cô bác, anh chị đang đau lưng, tê chân, hoặc đã từng chụp phim thấy thoái hoá, thoát vị mà vẫn hoang mang không biết nên bắt đầu từ đâu, cứ để lại tình trạng của mình ở bình luận hoặc nhắn tin cho bác sĩ Ninh. Tôi sẽ đọc và gợi ý hướng tập tại nhà sao cho dễ làm, an toàn, và hợp với lịch sinh hoạt của từng người. Và nếu thấy bài này hữu ích, cô bác tag nhẹ một người hay ngồi nhiều, hay đau lưng… để họ “tỉnh” sớm đầu năm nhé ạ.

Address

43 Phương Liệt, Phương Liệt, Thanh Xuân
Hanoi
100000

Telephone

+84559087668

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bác sĩ Quang Ninh posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Bác sĩ Quang Ninh:

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram