10/03/2026
Ai cũng có 1 người mẹ luôn ở trong tim
Hôm nay tròn năm năm ngày mẹ rời bỏ cõi đời này.
Năm năm… nghe thì dài, mà sao trong lòng con vẫn thấy như mới hôm qua.
Có những buổi chiều đứng lặng một mình, con lại nhớ mẹ đến thắt lòng.
Nhớ cái dáng người gầy gầy của mẹ, nhớ ánh mắt hiền lành lúc nào cũng nhìn con bằng tất cả sự yêu thương.
Và ký ức lại đưa con trở về những năm tháng tuổi thơ ở quê… những năm 1980 xa xôi ấy.
Quê mình khi đó đơn sơ lắm mẹ ạ.
Cả làng chưa có điện. Đêm xuống chỉ có ánh đèn dầu leo lét.
Trước nhà là cánh đồng chiêm trũng bát ngát, xa xa là con sông quê lặng lẽ chảy qua làng.
Ngôi nhà nhỏ của gia đình mình nằm dưới gốc cây nhãn già, chiều xuống bóng nhãn phủ kín cả sân.
Hồi đó con mới 11, 12 tuổi.
Còn nhỏ lắm, chẳng hiểu gì nhiều.
Cuộc sống ngày ấy đơn giản chỉ có đi học, ra đồng, rồi tối về học bài dưới ánh đèn dầu. Và trong mọi ký ức của con… lúc nào cũng có mẹ.
Con vẫn nhớ một lần mẹ nói với con:
“Hôm nào mẹ cho con đi chơi.”
Chỉ một câu nói giản dị vậy thôi mà con chờ mãi.
Rồi một buổi sáng sớm khoảng sáu giờ, con thấy mẹ lặng lẽ đi ra khỏi nhà.
Con biết ngay mẹ đi chợ.
Con vội vàng chạy theo. Chưa kịp rửa mặt xong, chỉ kịp lấy cái khăn rửa mặt trùm lên đầu rồi lẽo đẽo theo sau mẹ.
Mẹ quay lại nhìn con, giọng nhẹ lắm:
“Con quay về đi. Hôm nay trời nắng to, đi xa mệt lắm.”
Có lẽ mẹ sợ con mệt, sợ con ốm.
Nhưng con vẫn không quay về, cứ lặng lẽ bước theo.
Con đường từ nhà mình đến chợ Tiểu Hoàng hơn tám cây số.
Hai mẹ con cứ thế đi bộ qua những bờ ruộng còn đẫm sương sớm, qua những con đường đất quen thuộc của làng quê.
Rồi cuối cùng cũng đến được tới chợ
Mẹ mua vài thứ quen thuộc của nhà nông: cái thúng, cái sàng, cái nia.
Rồi mẹ dẫn con vào một quán nhỏ ở góc chợ, mua cho con một bát bún canh cua.
Con ăn ngon lành.
Đến tận bây giờ, đi qua bao nhiêu nơi, ăn bao nhiêu món ngon…
nhưng trong lòng con vẫn nghĩ đó là bát canh cua ngon nhất cuộc đời.
Con là con út trong nhà nên được mẹ thương nhiều nhất.
Mẹ hiền lắm. Cả tuổi thơ con hầu như chưa bao giờ bị mẹ đánh.
Chỉ đôi khi mẹ mắng: “Thằng này lười quá.”
Nhưng mắng xong rồi mẹ lại cười.
Rồi con lớn lên, lập gia đình, đưa mẹ lên Hà Nội ở cùng vợ chồng con.
Khi con có con nhỏ, mẹ lại lặng lẽ chăm cháu như ngày xưa mẹ đã chăm con.
Mẹ tự tay nấu ăn, dọn dẹp, bế cháu, đút từng thìa cơm cho cháu.
Tấm thân mẹ gầy gầy, nhưng đôi mắt lúc nào cũng ánh lên tình thương con cháu.
Mẹ sống tiết kiệm cho mình, nhưng lúc nào cũng dành tất cả cho con.
Rồi một ngày… mẹ rời bỏ chúng con mà đi.
Mẹ đi nhẹ nhàng lắm.
Nhẹ nhàng như cả cuộc đời mẹ đã sống — lặng lẽ, hy sinh, không muốn làm phiền ai.
Đã năm năm rồi mẹ ạ.
Nhưng mỗi khi nhớ lại buổi sáng năm ấy —
đứa con trai nhỏ trùm khăn rửa mặt lẽo đẽo theo mẹ trên con đường làng đầy sương sớm…
Con lại thấy mắt mình nhòe đi.
Nếu thời gian có thể quay lại một lần thôi…
con chỉ muốn được đi sau mẹ thêm một lần nữa trên con đường quê ấy.
Chỉ để nói với mẹ một câu mà ngày ấy con chưa từng nói:
Con thương mẹ nhiều lắm.