05/02/2026
Lấy chồng là con một, con dâu cứ ngỡ 3 ngôi nhà mặt phố sẽ thuộc về mình nên thờ ơ với bố mẹ chồng. Ai ngờ ngày đọc di chúc, cô ta ch//ết sữ//ng khi toàn bộ tài sản lại thuộc về một cái tên cô chưa bao giờ nghĩ tới
Từ ngày cưới về nhà chồng, Hạnh luôn mang trong lòng một niềm tự hào âm thầm. Cô nghĩ, mình thật may mắn — vừa lấy được chồng là con trai duy nhất trong một gia đình khá giả, vừa không phải lo chuyện chia tài sản với anh em nào khác. Bố mẹ chồng của Hạnh sở hữu ba căn nhà mặt phố ở trung tâm Hà Nội, một căn đang ở, hai căn còn lại cho thuê, mỗi tháng thu về hàng trăm triệu.
Hạnh vốn là người thực tế. Khi yêu, cô không quan tâm nhiều đến cảm xúc bằng việc đánh giá “giá trị” của người đàn ông. Nam — chồng cô, tuy hiền lành, nhưng thu nhập chỉ ở mức trung bình. Điều khiến Hạnh đồng ý cưới anh chính là vì anh là con một, người thừa kế duy nhất của cả khối tài sản đồ sộ kia.
Ban đầu, mối quan hệ giữa Hạnh và bố mẹ chồng cũng khá tốt. Nhưng chỉ vài tháng sau, khi thấy họ sống tiết kiệm, thậm chí cẩn trọng đến từng khoản chi, Hạnh bắt đầu tỏ ra khó chịu. Cô nghĩ, “Ba căn nhà mặt phố mà còn phải tính toán từng đồng, đúng là người già ke/o kiệ/t.”
Khi bố mẹ chồng nhờ cô cùng nấu ăn, dọn dẹp, Hạnh chỉ làm qua loa. Cô viện lý do “công việc bận rộn”, rồi dần dần giao hết mọi việc cho mẹ chồng. Cô chẳng mấy khi nói chuyện, cũng không quan tâm đến sức khỏe của hai người. Nam thì vẫn cố gắng giữ không khí hòa thuận, nhưng càng ngày càng thấy vợ mình xa cách, lạnh nhạt.
Có lần, mẹ chồng ố/m nặng, nằm li/ệt giư/ờng gần một tuần. Hạnh chỉ đứng ngoài cửa phòng, nói vọng vào:
– Mẹ nhớ uố/ng th/ốc nhé, con phải đi làm.
Rồi cô đóng cửa, để lại bà già gầy gò nằm thở dài một mình.
Trong đầu Hạnh luôn có một niềm tin chắc chắn: “Rồi cũng đến lúc mình sẽ là bà chủ thật sự của ba căn nhà đó. Bây giờ nhịn tí có sao.”
Một buổi sáng, bố chồng Hạnh q/ua đ/ời đ/ột ng/ột vì cơn nh/ồi m/áu c/ơ ti/m. Cả nhà chìm trong ta/ng thư/ơng. Mẹ chồng s/uy sụ/p, còn Hạnh thì cố gắng tỏ ra đ/au bu/ồn, nhưng trong lòng lại bắt đầu nghĩ đến chuyện thừa kế.
“Giờ chỉ còn mẹ thôi,” cô nghĩ. “Mẹ cũng yếu rồi. Khi bà đi, tất cả sẽ là của mình.”
Vài tháng sau, mẹ chồng dọn về ở cùng căn nhà chính, nơi Hạnh và Nam đang sống. Bà thường ngồi một mình ngoài hiên, nhìn dòng người qua lại, trầm ngâm. Có lần, bà khẽ nói với con trai:
– Mẹ chỉ mong hai đứa biết yêu thương nhau và biết trân trọng gia đình này.
Nam nắm tay mẹ, mắt rưng rưng. Nhưng Hạnh thì đứng bên trong, lặng lẽ lướt điện thoại, chẳng buồn để tâm.
Cô không biết rằng, từ sau cái ch//ết của chồng, mẹ chồng cô đã lặng lẽ viết lại di chúc.
Ba năm sau, mẹ chồng m/ất. Ngày tang lễ, Hạnh khóc đúng “nghi thức” — gương mặt nhòe nước, nhưng ánh mắt vẫn liếc về chiếc két sắt đặt trong phòng thờ. Cô biết trong đó có di chúc, và cô muốn chắc chắn mọi thứ sẽ diễn ra theo ý mình.
Một tuần sau, luật sư được mời đến nhà để đọc di chúc. Căn phòng im phăng phắc, chỉ nghe tiếng đồng hồ tích tắc. Nam ngồi cạnh vợ, còn Hạnh thì không giấu nổi vẻ hồi hộp.
Luật sư mở phong bì niêm phong, giọng trầm đều:
– Theo di chúc bà Nguyễn Thị An để lại, toàn bộ ba căn nhà mặt phố cùng số tiền tiết kiệm tại ngân hàng sẽ được chuyển nhượng cho…
Ông ngừng lại một nhịp. Hạnh nín thở.
– …Nguyễn Thị Thảo.
Hạnh sững người.
– Thảo? Ai là Thảo?..........................ĐỌC TIẾP TẠI BÌNH LUẬN 👇👇