Bác sĩ Hoa

Bác sĩ Hoa Sứ mệnh là làm cho chị em xinh đẹp, khoẻ mạnh và hạnh phúc
Khoẻ mạnh-an nhiên

Tối qua chồng nhắn em bảo mưa ngập không về được nhà, thông báo sẽ ngủ lại ở công ty, linh cảm không lành em vào faceboo...
05/02/2026

Tối qua chồng nhắn em bảo mưa ngập không về được nhà, thông báo sẽ ngủ lại ở công ty, linh cảm không lành em vào facebook của chồng xem thì bàng hoàng trước tin nhắn của chồng với đồng nghiệp nữ, không thể ngờ được bấy lâu nay...
Tối qua Hà Nội mưa như trút nước, đường xá ngập trắng xoá. Điện thoại rung lên, tôi nhận được tin nhắn từ chồng – anh Minh:
“Mưa to quá, đường tắc hết rồi, chắc anh ngủ lại công ty nhé, mai về.”
Đọc xong, tôi hơi khựng lại. Lòng dấy lên một cảm giác lạ – linh cảm chẳng lành. Không hiểu sao, thay vì an tâm, tôi thấy ngực nghẹn nghẹn.
Nằm mãi không ngủ được, tôi mở điện thoại, vô thức lướt Facebook. Tò mò, tôi nhấp vào tài khoản của anh Minh, kéo xuống phần bạn bè, rồi vào mục tin nhắn. Chính khoảnh khắc đó, tôi như bị s/ét đ/ánh ngang tai.
Trên màn hình là đoạn hội thoại giữa anh và một đồng nghiệp nữ. Tin nhắn còn hiện rõ:
Anh Minh: “Tối nay mưa to thế, em có ngại không nếu anh qua chỗ em cho tiện? Ở lại công ty chán lắm.”
Cô ấy đáp: “Em để cửa nhé, anh đi cẩn thận.”
Tôi sững người, bàn tay run bần bật, mắt nhòe đi không đọc nổi nữa. Bao nhiêu hình ảnh xấ-u nhất ập đến trong đầu. Nhưng rồi tôi lại chần chừ… Liệu mình có nghĩ quá không? Có thể họ chỉ là đồng nghiệp thân thiết? Có thể chỉ là hiểu lầm?
Nằm trong bóng tối, tôi thấy trái tim mình vừa đau, vừa hoang mang. Cả đêm không chợp mắt nổi.
Nhưng nào ngờ sáng nay tỉnh dậy, chồng lại nhắn cho tôi.........................ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN 👇 👇

Về làm dâu ngày đầu mẹ chồng đã bắt giặt 2 chậu quần áo bẩn để từ rất lâu, đang giặt thì phát hiện 1 chỉ vàng trong túi ...
05/02/2026

Về làm dâu ngày đầu mẹ chồng đã bắt giặt 2 chậu quần áo bẩn để từ rất lâu, đang giặt thì phát hiện 1 chỉ vàng trong túi ........

Ngày đầu tiên tôi về nhà chồng, trời nắng chang chang, nhưng trong lòng lại nặng trĩu. Vừa đặt cái vali xuống, mẹ chồng đã lạnh lùng chỉ tay ra sân, nơi hai chậu quần áo cao ngất, mùi ẩm mốc xộc lên nồng nặc. Bà nói gọn lỏn:
— Làm dâu nhà này thì phải biết việc. Giặt hết đi, từ hồi trước còn sót lại đấy.

Tôi ngơ ngác, chưa kịp thở đã thấy cả đống áo quần bẩn thỉu như để cả tháng trời. Vải quăn cứng, mùi hôi thấm tận mũi. Tôi cắn răng, không dám cãi, lặng lẽ xắn tay áo lao vào giặt. Nước lạnh ngắt, tay tôi đỏ rát, nhưng càng vò càng thấy tức tủi.
Đến khi lộn chiếc quần cũ của ai đó ra, bỗng "leng keng" một vật gì rơi xuống thau. Tôi giật mình, cúi xuống nhặt thì thấy một chiếc nhẫn vàng, khắc hoa văn tinh xảo, rõ ràng là vàng thật. Tim tôi đập thình thịch.

Tôi vội ngó quanh, sợ ai đó nhìn thấy. Nhưng lúc ấy, phía cửa bếp, ánh mắt sắc như dao của mẹ chồng đã nhìn chằm chằm vào tôi. Bà tiến lại, giọng nghiêm khắc:
— Cái gì rơi đấy? Đưa đây cho tôi!....ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN👇👇

Chồng mất sớm nên tôi đến với người đàn ông đã 1 đời vợ đẻ có chỗ nương tựa vào nhau. Chúng tôi quyết định đi đến đám cư...
05/02/2026

Chồng mất sớm nên tôi đến với người đàn ông đã 1 đời vợ đẻ có chỗ nương tựa vào nhau. Chúng tôi quyết định đi đến đám cưới sau sau 1 tháng yêu nhau. Ngày hôm qua, lúc tôi đang ở trong nhà tắm, anh đi làm về, đứa con gái tôi 12 t;uổi đang ngồi xem điện thoại ở phòng khách có chào anh một câu nhưng anh không đáp lại. Tôi âm thầm tiến đến đứng lấp sau cánh cửa nghe được câu nói đến rù;;ng mì;;nh của người đàn ông tướng tá đạo mạo, tôi quyết định h;;ủy hô;;n ngay lập tức, 1 tuần sau nghe tin độ;;ng trời, như sét đá;;nh ngang tai về anh chồng hụt ..Đọc tiếp tại bình luận

Trong suốt 12 năm hôn nhân, Hạnh chưa bao giờ nói ra sự thật mà cô biết. Người ngoài nhìn vào cứ nghĩ cô may mắn khi lấy...
05/02/2026

Trong suốt 12 năm hôn nhân, Hạnh chưa bao giờ nói ra sự thật mà cô biết. Người ngoài nhìn vào cứ nghĩ cô may mắn khi lấy được chồng thành đạt, có nhà lầu xe hơi, con cái ngoan ngoãn. Nhưng chỉ mình Hạnh hiểu rõ, trái tim cô đã ch///ết từ lâu.
Ngày phát hiện chồng ngoại tình, Hạnh vừa sinh con gái thứ hai được bốn tháng. Đêm đó, cô thức dậy pha sữa cho con thì không thấy chồng nằm bên cạnh. Đi qua phòng làm việc, Hạnh thấy anh đang thì thầm gọi video với một cô gái trẻ. Giọng anh nhẹ nhàng, dịu dàng, những câu nói mà cả đời này cô chưa từng được nghe. Hạnh đứng đó, tay siết chặt bình sữa đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Nhưng cuối cùng, cô lẳng lặng quay về phòng, không nói một lời.
Từ đó, anh vẫn tiếp tục mối quan hệ ấy, rồi thêm nhiều cô gái khác nữa. Hạnh biết hết. Nhưng cô im lặng. Cô không đánh ghen, không khóc lóc, không trách móc. Cô chỉ chăm chỉ đi làm, nuôi dạy hai con và dành dụm tiền riêng. Thỉnh thoảng, khi nghe mấy người bạn kể chuyện gia đình, cô chỉ cười buồn: “Mình sống vì con thôi.”
Anh vẫn cho cô tiền hàng tháng, vẫn đưa gia đình đi du lịch, vẫn chụp những bức ảnh gia đình hạnh phúc đăng Facebook. Còn cô, sau những bức ảnh ấy, lại quay về căn phòng của riêng mình, nằm co ro đến sáng.
12 năm trôi qua, sức khỏe anh đột nhiên suy sụp vì UT gan giai đoạn cuối. Căn bệnh đến nhanh như cách anh từng lạnh nhạt với cô. Nằm trên giường bệnh, anh gầy rộc, da vàng vọt. Mỗi lần mở mắt, anh chỉ thấy vợ ngồi bên cạnh, lặng lẽ lau người, đút từng thìa cháo, đổ từng bô nước tiểu. Cô không khóc, cũng không trách móc. Ánh mắt cô trống rỗng, bình thản đến đáng sợ.
Ngày anh sắp m//ất, người tình cũng đến thăm. Cô gái ấy trẻ trung, ăn mặc sành điệu, bước vào phòng bệnh với đôi giày cao gót vang lên lạnh lẽo giữa hành lang. Nhưng khi thấy Hạnh đang ngồi bên giường, cô ta khựng lại, rồi quay người bỏ đi. Không ai dám tranh giành với một người phụ nữ đã im lặng 12 năm, chịu đựng đủ mọi cay đắng mà vẫn ở lại chăm sóc chồng đến giây phút cuối cùng.
Anh mấp máy môi, gọi tên vợ. Giọng anh yếu ớt như sợi chỉ:
– Em… lại đây… Anh… xin lỗi…Hạnh đứng dậy, bước tới, nhẹ nhàng nâng đầu anh lên đặt lên gối. Cô nhìn anh, đôi mắt vẫn bình thản nhưng sâu thẳm là cả một trời u ám:
– Anh muốn nói gì?
Anh thở dốc, cố gắng nuốt nước bọt khô khốc:
– Anh biết… anh có lỗi… Anh xin lỗi vì tất cả… Em vẫn… yêu anh… đúng không?
Hạnh khẽ cười. Nụ cười nhạt nhòa như sương sớm:
– Yêu anh à?
Anh gật đầu yếu ớt, đôi mắt ầng ậc nước, bàn tay run rẩy níu lấy tay cô. Trong khoảnh khắc ấy, anh nghĩ mình vẫn là cả thế giới của cô, vẫn là người đàn ông mà cô sẵn sàng hy sinh tất cả.
Nhưng Hạnh cúi sát xuống, thì thầm bên tai chồng một câu mà cả đời này anh không thể nào quên.............................ĐỌC TIẾP TẠI BÌNH LUẬN 👇👇

Tôi vẫn nhớ rõ, khoảng hai tháng gần đây chồng tôi bắt đầu nói về việc tuyển thư ký mới. Anh bảo cần một người nhanh nhẹ...
05/02/2026

Tôi vẫn nhớ rõ, khoảng hai tháng gần đây chồng tôi bắt đầu nói về việc tuyển thư ký mới. Anh bảo cần một người nhanh nhẹn, hiểu việc, có thể đi ti/ế/p kh/ác/h cùng khi cần. Tôi nghe vậy thì vui vẻ bảo:
– Để em giới thiệu vài đứa em quen, chúng nó ngoan, làm việc chăm lắm.
Nhưng kỳ lạ là chồng tôi gạt đi hết, viện đủ lý do nào là “chưa có kinh nghiệm”, “không phù hợp phong cách công ty”, cuối cùng lại khẳng định:
– Anh định tuyển cô Mai, cô ấy từng làm bên đối tác, anh biết năng lực rồi.
Tôi thoáng ch/ột d/ạ, cái tên ấy nghe l/ạ mà quen.
Vài tuần sau, tôi ghé qua công ty chồng, lấy cớ đưa tài liệu. Đúng lúc đó, tôi thấy cô Mai. Một cô gái trẻ, trang điểm đậm, váy công sở b//ó s/át, mùi nước hoa nồng nàn lan cả phòng. Cô ta cười nói rạng rỡ với anh, tay còn đưa ly cà phê:
– Em mua cho anh nè, anh nhớ uống cho tỉnh nhé, tối còn đi gặp kh/ách.
Tôi đứng ngoài cửa, cảm giác như ti/m b/ị b/óp ngh/ẹt. Nhưng tôi vẫn cố giữ bình tĩnh, chào xã giao rồi ra về.
Từ hôm đó, cô ta thường xuyên xuất hiện bên cạnh chồng tôi. Hôm thì mua trà bánh, hôm thì cà phê, tối nào cũng đi cùng “ti//ế/p kh/á/ch đến khuya”. Tôi bắt đầu thấy bất an.
Rồi một ngày, tôi ghé văn phòng bất ngờ vì quên mang hồ sơ cho anh ký. Vừa bước vào, tôi thấy Mai đang chuẩn bị hộp cơm, cười tươi nói:
– Trưa nay em nấu món anh thích, ăn ngoài hoài không tốt đâu.
Tôi đứng sững. Đợi cô ta ra ngoài, tôi gọi chồng vào phòng riêng, giọng vẫn cố giữ bình tĩnh:
– Anh cho cô ta nghỉ đi, em không thích cách làm việc thiếu chuyên nghiệp như thế.
Chồng tôi ca/u mà/y:
– Em lại suy diễn. Ở công ty ai cũng thấy cô ấy chăm chỉ, chỉ có em là lôi cảm xúc cá nhân vào công việc thôi.
Tôi nghẹ/n. Không nói thêm được gì.
Tối hôm sau, một điều hiế/m h/oi xảy ra – chồng tôi về sớm. Anh đi tắm, điện thoại để trên bàn. Tin nhắn đến:
“19h ở nhà hàng M., phò/ng riê/ng như hôm trước nhé anh ”
Tôi lạn/h người. Kiểm tra lại lịch làm việc của công ty – không hề có cuộc hẹn nào với đối tác. Vậy thì… chỉ có một khả năng.
Tôi không khóc. Chỉ bình tĩnh mở máy tính, đặt ngay một bàn trong nhà hàng đó, bàn sát phòng riêng. Tôi đến sớm 30 phút, chọn chỗ khuất, nơi có thể nhìn rõ qua ô cửa nhỏ.
Rồi họ đến.....................ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN 👇👇

Tôi 32 tuổi, làm nhân viên kinh doanh, thường xuyên phải đi công tác. Chồng tôi làm kỹ sư công trình, công việc cũng khá...
05/02/2026

Tôi 32 tuổi, làm nhân viên kinh doanh, thường xuyên phải đi công tác. Chồng tôi làm kỹ sư công trình, công việc cũng khá bận. Cưới nhau được 5 năm, chưa có con, hai đứa đều tập trung cho sự nghiệp. Tôi tin chồng, vì anh điềm đạm, ít nói, không có biểu hiện gì đáng nghi.
Tuần trước, tôi được về sớm hơn kế hoạch hai ngày. Không báo trước, tôi định tạo bất ngờ cho chồng. Về đến nhà lúc gần 9 giờ tối, đèn phòng khách vẫn sáng, cửa không khóa trong. Bước vào, điều đầu tiên tôi thấy là đôi dép phụ nữ lạ đặt ngay cạnh kệ giày. Không phải của tôi, cũng không phải của ai thân quen. Linh cảm khiến tôi lạnh sống lưng.
Tôi bước nhẹ vào trong. Từ phòng ngủ, tiếng nói chuyện khe khẽ vọng ra – giọng chồng tôi và tiếng phụ nữ khóc. Tôi nín thở, tay run run định đẩy cửa nhưng khi vừa mở hé, cảnh tượng bên trong lại khiến tôi sững sờ: Chồng tôi đang ngồi dưới đất, đối diện là… mẹ chồng.
Trước mặt họ là chồng hóa đơn, giấy tờ vay nợ và một túi nữ lớn đầy tiền mặt. Thấy tôi, hai người giật mình. Mẹ chồng luống cuống đứng dậy, còn chồng thì thở dài. Mãi sau, anh mới nói: "Mẹ đang cần tiền gấp, em đừng hiểu lầm".
Hóa ra, ........................ĐỌC TIẾP TẠI BÌNH LUẬN 👇👇

Cũng là ƌàn Ьà, nhưng nhân tình có gì mà khiến ƌàn ông Ьỏ cả vợ con ƌể chạy theo👇👇
05/02/2026

Cũng là ƌàn Ьà, nhưng nhân tình có gì mà khiến ƌàn ông Ьỏ cả vợ con ƌể chạy theo
👇👇

Tôi và chồng hiện tại đều là người từng qua một đời chồng, một đời vợ. Cuộc hô:n nhân đầu của tôi tan vỡ vì chồng cũ có ...
05/02/2026

Tôi và chồng hiện tại đều là người từng qua một đời chồng, một đời vợ. Cuộc hô:n nhân đầu của tôi tan vỡ vì chồng cũ có người khác. May mắn thay, có lẽ vì cảm thấy áy náy nên anh ta để lại toàn bộ tài sản cho tôi, đồng thời mỗi tháng còn gửi 15 triệu chu cấp cho con gái chúng tôi, năm nay bé vừa tròn 6 tu:ổi và đang sống cùng tôi.
Chồng hiện tại của tôi cũng ly hô:n vì vợ cũ ngoạ:i tì:nh. Con anh ấy theo mẹ, anh nói mỗi tháng gửi cho vợ cũ 5 triệu tiền nuôi con. Mới đầu tôi không nghĩ nhiều, vì đó là trách nhiệm của anh.
Nhưng dạo gần đây, vợ cũ của anh bảo chi phí sinh hoạt tăng, đòi thêm tiền. Anh không nói gì nhiều, ban đầu tăng thêm 3 triệu, sau lại thêm 2 triệu. Vậy là giờ, mỗi tháng anh phải gửi cho vợ cũ 10 triệu.
Tôi cũng từng được anh ấy đưa cho 8 triệu tiền sinh hoạt. Nhưng từ khi tăng tiền cho vợ cũ, anh cắt phần tôi xuống còn 5 triệu. Điều làm tôi khó chịu nhất không phải vì ít tiền, mà vì sự bất công.
Tôi sống cùng anh, cùng nuôi con chung, lại phải chăm lo cho cả bố mẹ chồng. Cơm nước, việc nhà đều một tay tôi lo liệu, bố mẹ chồng tuy sống chung nhà nhưng chẳng bao giờ động tay giúp đỡ việc gì, cũng chẳng đóng góp một đồng... đọc tiếp dưới bình luận 👇👇

Vừa Cấm Giấy Ly Hôn Trên Tay, Chị Chồng Đã Gọi Điện: "Chuyến Lương Tháng Này Cho Chị Nhé!". Tôi Cười Nhạt Đáp Một Câu Kh...
05/02/2026

Vừa Cấm Giấy Ly Hôn Trên Tay, Chị Chồng Đã Gọi Điện: "Chuyến Lương Tháng Này Cho Chị Nhé!". Tôi Cười Nhạt Đáp Một Câu Khiến Đầu Dây Bên Kia Câm Nin, Cả Nhà Chồng Náo Loạn...
Tôi bước ra khỏi tòa án quận với một xấp giấy mỏng trên tay, nhưng cảm giác nó nặng như đá. Giấy ly hôn—thứ tôi từng nghĩ sẽ không bao giờ chạm đến đời mình.
Nắng trưa gay gắt. Tôi đứng lặng bên vỉa hè, nhìn dòng xe lướt qua mà chẳng nghe rõ tiếng còi. Ba năm làm dâu, thứ tôi nhận được không phải là một mái ấm, mà là những cuộc họp gia đình không mời vẫn phải có mặt, những khoản tiền “tự nguyện” mà không đưa thì thành tội.
Điện thoại rung. Tôi nhìn màn hình: Hải – chồng cũ.
Tôi định tắt máy, nhưng rồi vẫn bấm nghe. Đầu dây bên kia vang lên giọng anh ta như không có chuyện gì xảy ra:
— “Chị… à nhầm… Linh đó hả? Chuyến lương tháng này cho chị nhé!”
Tôi chết lặng một giây. Trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu ra: với anh ta, tờ giấy tôi cầm chỉ là thủ tục, còn tiền của tôi mới là thứ “giữ nhà”.
Tôi bật cười—một tiếng cười nhạt đến mức chính tôi cũng thấy lạnh sống lưng.
— “Hải à… từ hôm nay, tiền của em không còn ‘chuyến’ về nhà anh nữa. Anh muốn thì đi mà xin mẹ anh.”
Không khí phía bên kia im bặt.
Tôi nghe rõ cả tiếng hít thở gấp của anh ta, như vừa bị tát thẳng vào mặt. Rồi giọng Hải hạ xuống, rít qua kẽ răng:
— “Em nói cái gì vậy? Em làm quá rồi đó. Dù ly hôn thì em vẫn là người trong nhà—”
Tôi cắt ngang:
— “Không. Em vừa ra khỏi tòa. Em ra khỏi ‘nhà’ đó luôn rồi.”
Tôi tắt máy.
Chưa kịp cất điện thoại vào túi, cuộc gọi khác đến. Lần này là số của mẹ chồng. Tôi không nghe. Tiếp đó là chị chồng, rồi em chồng. Chuông reo liên tục như báo cháy.
Tôi nhìn tờ giấy ly hôn lần nữa, bàn tay run lên không phải vì tiếc, mà vì… tôi biết bọn họ sẽ không để yên.
Và đúng như vậy..................ĐỌC TIẾP P2 CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN 👇 👇

Bị mẹ người yêu sỉ nhục.Tôi chỉ đưa về làm giúp việc vì ‘ăn cơm trước kẻng’...Ngày Lan cầm tờ giấy siêu âm báo tin vui, ...
05/02/2026

Bị mẹ người yêu sỉ nhục.Tôi chỉ đưa về làm giúp việc vì ‘ăn cơm trước kẻng’...
Ngày Lan cầm tờ giấy siêu âm báo tin vui, cô cứ ngỡ mình sẽ nhận được vòng tay ấm áp. Nhưng không, đón chờ cô tại nhà Hoàng là ánh mắt khinh miệt của bà bà Phương – một người đàn bà nề nếp đến cực đoan. Bà ném tờ giấy siêu âm xuống nền gạch, giọng rít qua kẽ răng: – “Thứ con gái chưa bước chân qua cửa đã ‘ăn cơm trước kẻng’, loại đấy nhà tôi chỉ rước về làm giúp việc chứ đừng mong làm dâu hiền. Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, loại con gái dễ dãi như cô thì bố mẹ cô chắc cũng chẳng ra gì!”
Lan đứng chôn chân, nước mắt trào ra. Vì quá yêu Hoàng, cô chấp nhận một đám cưới sơ sài, không đón rước rình rang. Về làm dâu, cô sống không khác gì một bóng ma trong nhà. Cơm nước, giặt giũ, lau dọn từ tầng 1 đến tầng 5, nhưng chỉ cần một vết bụi, bà Phương lại mỉa mai: “Đã hư thân mất nết lại còn lười chảy thây. Đúng là nòi nào giống nấy”.
Hoàng thương vợ nhưng tính tình nhu nhược, chỉ biết khuyên cô nhẫn nhịn. Đỉnh điểm là khi Lan mang thai tháng thứ 7, bà Phương vẫn bắt cô leo thang xách xô nước lau nhà. Khi Lan hụt chân suýt ngã, bà không hỏi han mà còn mắng: “Cút ra khỏi mắt tôi, nhìn cái mặt cô tôi lại thấy bẩn cả nhà!”
Đêm ấy, trời đổ mưa tầm tã, sấm chớp rạch ngang bầu trời. Hoàng đi công tác xa, trong nhà chỉ có Lan, bà Phương và ông bố chồng bị tai biến mạch máu não nằm liệt giường. Chuyện gì đến rồi cũng đến ................ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN 👇 👇

Lấy chồng là con một, con dâu cứ ngỡ 3 ngôi nhà mặt phố sẽ thuộc về mình nên thờ ơ với bố mẹ chồng. Ai ngờ ngày đọc di c...
05/02/2026

Lấy chồng là con một, con dâu cứ ngỡ 3 ngôi nhà mặt phố sẽ thuộc về mình nên thờ ơ với bố mẹ chồng. Ai ngờ ngày đọc di chúc, cô ta ch//ết sữ//ng khi toàn bộ tài sản lại thuộc về một cái tên cô chưa bao giờ nghĩ tới
Từ ngày cưới về nhà chồng, Hạnh luôn mang trong lòng một niềm tự hào âm thầm. Cô nghĩ, mình thật may mắn — vừa lấy được chồng là con trai duy nhất trong một gia đình khá giả, vừa không phải lo chuyện chia tài sản với anh em nào khác. Bố mẹ chồng của Hạnh sở hữu ba căn nhà mặt phố ở trung tâm Hà Nội, một căn đang ở, hai căn còn lại cho thuê, mỗi tháng thu về hàng trăm triệu.
Hạnh vốn là người thực tế. Khi yêu, cô không quan tâm nhiều đến cảm xúc bằng việc đánh giá “giá trị” của người đàn ông. Nam — chồng cô, tuy hiền lành, nhưng thu nhập chỉ ở mức trung bình. Điều khiến Hạnh đồng ý cưới anh chính là vì anh là con một, người thừa kế duy nhất của cả khối tài sản đồ sộ kia.
Ban đầu, mối quan hệ giữa Hạnh và bố mẹ chồng cũng khá tốt. Nhưng chỉ vài tháng sau, khi thấy họ sống tiết kiệm, thậm chí cẩn trọng đến từng khoản chi, Hạnh bắt đầu tỏ ra khó chịu. Cô nghĩ, “Ba căn nhà mặt phố mà còn phải tính toán từng đồng, đúng là người già ke/o kiệ/t.”
Khi bố mẹ chồng nhờ cô cùng nấu ăn, dọn dẹp, Hạnh chỉ làm qua loa. Cô viện lý do “công việc bận rộn”, rồi dần dần giao hết mọi việc cho mẹ chồng. Cô chẳng mấy khi nói chuyện, cũng không quan tâm đến sức khỏe của hai người. Nam thì vẫn cố gắng giữ không khí hòa thuận, nhưng càng ngày càng thấy vợ mình xa cách, lạnh nhạt.
Có lần, mẹ chồng ố/m nặng, nằm li/ệt giư/ờng gần một tuần. Hạnh chỉ đứng ngoài cửa phòng, nói vọng vào:
– Mẹ nhớ uố/ng th/ốc nhé, con phải đi làm.
Rồi cô đóng cửa, để lại bà già gầy gò nằm thở dài một mình.
Trong đầu Hạnh luôn có một niềm tin chắc chắn: “Rồi cũng đến lúc mình sẽ là bà chủ thật sự của ba căn nhà đó. Bây giờ nhịn tí có sao.”
Một buổi sáng, bố chồng Hạnh q/ua đ/ời đ/ột ng/ột vì cơn nh/ồi m/áu c/ơ ti/m. Cả nhà chìm trong ta/ng thư/ơng. Mẹ chồng s/uy sụ/p, còn Hạnh thì cố gắng tỏ ra đ/au bu/ồn, nhưng trong lòng lại bắt đầu nghĩ đến chuyện thừa kế.
“Giờ chỉ còn mẹ thôi,” cô nghĩ. “Mẹ cũng yếu rồi. Khi bà đi, tất cả sẽ là của mình.”
Vài tháng sau, mẹ chồng dọn về ở cùng căn nhà chính, nơi Hạnh và Nam đang sống. Bà thường ngồi một mình ngoài hiên, nhìn dòng người qua lại, trầm ngâm. Có lần, bà khẽ nói với con trai:
– Mẹ chỉ mong hai đứa biết yêu thương nhau và biết trân trọng gia đình này.
Nam nắm tay mẹ, mắt rưng rưng. Nhưng Hạnh thì đứng bên trong, lặng lẽ lướt điện thoại, chẳng buồn để tâm.
Cô không biết rằng, từ sau cái ch//ết của chồng, mẹ chồng cô đã lặng lẽ viết lại di chúc.
Ba năm sau, mẹ chồng m/ất. Ngày tang lễ, Hạnh khóc đúng “nghi thức” — gương mặt nhòe nước, nhưng ánh mắt vẫn liếc về chiếc két sắt đặt trong phòng thờ. Cô biết trong đó có di chúc, và cô muốn chắc chắn mọi thứ sẽ diễn ra theo ý mình.
Một tuần sau, luật sư được mời đến nhà để đọc di chúc. Căn phòng im phăng phắc, chỉ nghe tiếng đồng hồ tích tắc. Nam ngồi cạnh vợ, còn Hạnh thì không giấu nổi vẻ hồi hộp.
Luật sư mở phong bì niêm phong, giọng trầm đều:
– Theo di chúc bà Nguyễn Thị An để lại, toàn bộ ba căn nhà mặt phố cùng số tiền tiết kiệm tại ngân hàng sẽ được chuyển nhượng cho…
Ông ngừng lại một nhịp. Hạnh nín thở.
– …Nguyễn Thị Thảo.
Hạnh sững người.
– Thảo? Ai là Thảo?..........................ĐỌC TIẾP TẠI BÌNH LUẬN 👇👇

Chồng thường xuyên đi qua đêm không về, tôi lén theo dõi lái ô tô theo hơn 100km rồi cuối cùng phải đau đớn thấy anh ôm ...
05/02/2026

Chồng thường xuyên đi qua đêm không về, tôi lén theo dõi lái ô tô theo hơn 100km rồi cuối cùng phải đau đớn thấy anh ôm một cô bé trẻ hơn mình 15 tuổi, tôi không thèm đánh ghen mà ngạo nghễ phi xe về thẳng nhà, và rồi đúng 2 tháng sau tôi bật cười ha hả khi nghe tin về cô ta...

Tôi lấy anh khi đã đủ chín chắn để hiểu hôn nhân chẳng bao giờ chỉ có màu hồng. Nhưng cái tôi không ngờ là… anh có thể ngang nhiên bỏ nhà đi qua đêm triền miên, chẳng thèm ngó ngàng đến vợ con.

Một đêm, nỗi uất nghẹn dâng lên đến cổ, tôi quyết định lén bám theo. Chiếc ô tô lướt vun vút trong đêm, hơn 100km đường dài, lòng tôi nặng như đá. Cuối cùng, tôi thấy cảnh tượng mà tim mình rách toạc: anh vòng tay ôm ấp một cô gái trẻ hơn tôi tới 15 tuổi.
Người ta bảo “vợ bắt gặp chồng ngoại tình” thì hoặc là khóc, hoặc là làm loạn. Nhưng tôi không. Tôi chỉ đứng nhìn, lạnh băng. Rồi tôi xoay xe, ngạo nghễ lái thẳng về nhà, không một giọt nước mắt.
Anh tưởng tôi sẽ ghen tuông, níu kéo, khóc lóc. Nhưng không. Tôi im lặng, coi như chẳng biết gì, sống như thể anh chỉ là một vị khách trọ.

Và rồi… đúng 2 tháng sau, tôi nghe tin chấn độ-ng về cô bồ trẻ kia. Thì ra.....................

ĐỌC TIẾP TẠI BÌNH LUẬN 👇👇

Address

10 Giải Phóng, Phương Đình, Đống Đa
Hanoi
10000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bác sĩ Hoa posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram

Category