15/10/2024
Let me introduce Dr. Hanh, an hashtag from Vietnam-Cuba Hospital hashtag , and her interesting story on hashtag .
English Below ⬇️
Tầm 15-20 năm trước, khi chưa có Đèn đặt Nội khí quản có camera hay Nội soi, với những ca phẫu thuật có tiên lượng cần đặt nội khí quản khó thì bác sĩ cần phải gây tê qua màng giáp nhẫn và đặt mò ống qua đường mũi. Ống đặt sẽ được bôi trơn bằng Lidocain Gel 2%, có thể tiền mê thêm bằng Fentanyl; bác sĩ sẽ vừa đưa ống qua mũi bệnh nhân vừa theo dõi hơi thở qua ống nội khí quản; đến khi bệnh nhân ho sặc sụa là ống đã được đặt đúng đường thở. Lúc này bác sĩ sẽ nghe lại phổi rồi mới tiêm thuốc mê, tiêm giảm đau, giãn cơ,… rồi mới tiến hành phẫu thuật.
Bệnh nhân của chị là 1 nam thanh niên rất tự ti về bản thân vì mặt bị biến dạng do vết thương bom gây ra, cổ cũng có vết sẹo vì từng mở khí quản 1 lần. Sau khi hội chẩn, các bác sĩ đều tiên lượng ca phẫu thuật sẽ rất khó khăn, nếu không đặt được nội khí quản thì cuộc phẫu thuật có khả năng thất bại rất cao. Chị đã giải thích với bệnh nhân và gia đình rủi ro khi đặt nội khí quản sống thì bệnh nhân rất quyết tâm muốn thực hiện phẫu thuật. Chị vẫn nhớ rõ ánh mắt tha thiết của bạn và mong muốn được sửa chữa khuôn mặt để lấy lại sự tự tin cho bản thân; bạn luôn miệng nói “Em không lo lắng” “ Em sẽ cố gắng hết sức”. Thậm chí đến trước khi gây mê, bạn còn động viên lại chị rằng “Chị cứ làm đi, em chịu được mà”.
Và thật may mắn thay ekip mổ đã đặt được ống nội khí quản, ca phẫu thuật diễn ra suôn sẻ. Sau khi được hồi sức và rút ống nội khí quản, bệnh nhân đã nói luôn một cách rất rõ ràng “Chị tên gì ạ? Em thật sự cảm ơn chị nhiều lắm!”. Lúc đó cả ekip đã vỡ òa vì hạnh phúc!.....................................................................
About 15-20 years ago, before the advent of intubation lights with cameras or endoscopes, when facing difficult intubation scenarios, doctors would perform a cricothyrotomy and pass a tube through the nasal passage. The tube was lubricated with 2% Lidocaine gel, and patients might receive additional sedation with Fentanyl. The doctor would insert the tube through the patient’s nose while monitoring breath through the endotracheal tube; when the patient coughed, it indicated correct placement. The doctor would then listen to the lungs before administering anesthetics, analgesics, and muscle relaxants, and proceed with the surgery.
The patient in question was a young man who felt very insecure about himself due to facial deformities from bomb injuries, and he had a scar on his neck from a previous tracheostomy. After a consultation, the doctors agreed that the surgery would be very challenging, and if intubation was unsuccessful, the chances of surgical failure were high. The young man and his family understood the risks involved in intubation, but he was determined to go through with the surgery.
HỘI GÂY MÊ HỒI SỨC VIỆT NAM (VIETNAM SOCIETY OF ANAESTHESIOLOGISTS)