03/02/2026
CHUYÊN MỤC ĐỌC TRUYỆN ĐOÁN Ý NGHĨA LÁ
Đêm nào cũng vậy, khi thành Tar chìm vào giấc ngủ, có một cô gái ngồi bên cửa sổ căn phòng nhỏ. Trên tường căn phòng ấy treo một bức tranh kỳ lạ - chín thanh kiếm sắp thành hàng, và phía dưới là hình ảnh một con rồng đang vui đùa với chú mèo mướp.
Nhưng cô gái ấy chưa bao giờ thực sự nhìn thấy bức tranh.
Bởi vì trong mắt cô, mỗi đêm lại hiện lên một cảnh tượng khác: con rồng trong tranh nằm bất động, đôi mắt nhắm nghiền, những vảy rồng lấp lánh một thời giờ đã tắt ngấm. "Rồng của tôi đã chết," - ý nghĩ ấy vang lên trong đầu cô, lặp đi lặp lại thành giai điệu của nỗi đau.
Cô nhìn thấy chín thanh kiếm không còn treo trên tường nữa, mà đang lơ lửng quanh mình, mũi kiếm chĩa vào trái tim đang run rẩy. Cô nghe thấy tiếng thở dài của ký ức, mùi khói của những gì đã mất, cảm giác lạnh giá của một sự thật không thể chối cãi. Cô ngồi đó, tay ôm mặt, để mặc đêm đen và nỗi sợ dệt nên câu chuyện riêng của chúng trên bức tường tâm trí.
---
Nhưng nếu có ai đó bước vào căn phòng ấy, vào một đêm trăng sáng khi ánh trăng chiếu xiên qua cửa sổ, họ sẽ thấy điều khác.
Họ sẽ thấy chín thanh kiếm chỉ là những đường vẽ tĩnh lặng trên tường, được nghệ nhân tạo ra với ý đồ trang trí, không phải vũ khí. Họ sẽ thấy con rồng trong bích họa thực ra đang nô đùa với chú mèo - đuôi rồng quấn quanh mèo một cách trìu mến, đôi mắt rồng nheo lại như đang cười. Bức tranh ấy kể câu chuyện về tình bạn kỳ lạ, không phải bi kịch của cái chết.
Và họ sẽ hiểu: căn phòng thực sự chỉ có một người và một bức tranh. Những thanh kiếm đe dọa kia, con rồng đã chết kia, đều được sinh ra từ một nơi khác - từ xưởng phim của tâm trí, nơi nỗi sợ là đạo diễn, nỗi đau là biên kịch, và ký ức là diễn viên chính.
---
Đó chính là câu chuyện của lá 9 Kiếm trong bộ bài sắp ra mắt. Với dữ liệu trên, xin mời các cao nhân đoán ý nghĩa của lá bài nhé