06/06/2025
🥀 “Ai đó phải chịu trách nhiệm với cảm xúc của tôi.”
Đây không chỉ là một câu nói.
Mà là một mong muốn rất thật – và rất phổ biến.
Dù ít ai dám thừa nhận.
Không ít lần, khi tổn thương, giận dữ hay thất vọng, tôi muốn ai đó phải “trả giá” cho cảm xúc đang giày xé mình.
Không phải là tiền, không phải là lời xin lỗi.
Mà là… sự công nhận rằng họ đã khiến tôi như vậy.
Một ánh mắt thấu hiểu. Một lời nói dịu xuống. Một hành động chuộc lỗi.
Cảm xúc không được đáp ứng – lý trí tìm một “thủ phạm”.
⸻
📍Vì sao chúng ta lại “tìm người chịu trách nhiệm” cho cảm xúc của mình?
1. Vì cảm xúc là một mớ hỗn độn – và não bộ thì ghét sự mơ hồ.
→ Phản xạ sinh tồn khiến ta phải tìm ai đó để đổ lỗi, dù chỉ để cảm thấy mình không điên, không phải là kẻ khó ưa, không phải là kẻ làm quá , “ chắn chắn là người đó hành xử không ra gì còn tôi là nạn nhân. Tôi tỏ thái độ như vậy là đúng, người đó xứng đáng phải bị như thế”.
2. Vì từ nhỏ, tình yêu đến khi ta buồn , ta khóc , ta đau – và rút đi khi ta ổn.
→ Ta học được rằng:
“Tôi càng khổ – càng đáng được yêu.”
“Ai làm tôi khổ – thì phải yêu tôi để bù lại.”
“ Vì tôi thiệt thòi- người khác phải bù đắp cho tôi là thỏa đáng, là trách nhiệm”
3. Vì bản ngã “luôn muốn được đúng “– và rất ghét nhận rằng “tổn thương là mình tạo ra”.
→ Khi kỳ vọng về cảm xúc bị phá vỡ, ta không nói:
“À, tôi cảm thấy buồn, giận, đau khổ ….- là kỳ vọng cảm xúc của tôi, tôi đã đặt kì vọng không phù hợp. “
Mà ta sẽ hét lên:
“Tại anh không làm điều đó cho tôi.”
“ Tại mày không nói lời từ tế nên tao khó chịu”.
——-
Thật ra thì : cảm xúc ấy được diễn giải “ đúng “ phải như thế này:
- vì tôi từng nghĩ mình quan trọng và có ý nghĩa trong cuộc đời của bạn, nên tôi đã kì vọng bạn sẽ thể hiện rằng tôi thực sự quan trọng ( đối với bạn ) như tôi nghĩ bằng việc bạn sẽ có hành động abc, lời nói xyz…
- nhưng khi tôi không được nghe những câu xyz hoặc bạn không hành động abc, tôi sẽ cảm thấy mình chẳng quan trọng với bạn, mình bị “ phản bội” rồi. Giá trị của tôi trong cuộc đời bạn không còn. Tôi không được như tôi nghĩ về chính mình.
- lúc này kì vọng cảm xúc của tôi sẽ không được đáp ứng.
-=> kết quả là : tôi thấy giận bạn. Bạn đã hành xử chẳng ra cái gì. Bạn có thái độ không phù hợp. Bạn không biết điều, không biết suy nghĩ…..
⸻
🌿 Nhưng sự thật là…
Không ai thật sự có thể chịu trách nhiệm cho cảm xúc của bạn cả.
Không một ai.
Bao gồm cả: người yêu bạn. Người sinh ra bạn. Hay chính bạn của quá khứ.
Cảm xúc là lời thì thầm của những kỳ vọng trong vô thức.
Mà kỳ vọng – thì thường chẳng ai hay ngoài chính ta. Chẳng ai biết được ta thực sự đang kì vọng điều gì . Họ cũng đang bận rộn với những cuộc chiến và những kì vọng của chính họ. Họ có thể- cũng đang có điều đang kì vọng từ ta- mà chưa được đáp ứng.
Câu chuyện sẽ chẳng có hồi kết , vì thay vì diễn giải cảm xúc để cân bằng, chúng ta tập trung vào tính “ đúng sai” và đánh giá người kia thay vì nhận ra 1 điều cảm xúc này tự mình đã tạo ra - một cách vô thức.
——-
Nếu bạn luôn tìm một ai đó để phải chịu trách nhiệm, thì bạn đang…
• Vô tình giao quyền kiểm soát nội tâm cho người khác.
• Sống như một nạn nhân dù bạn chẳng phải nạn nhân.
• Lặp lại mô thức: “Tôi chỉ được thương khi tôi đau.” – mãi mãi. Và ta lặp lại những nhức nhối ấy nhiều lần, chỉ để được nghe những lời động viên, xoa dịu , bênh vực - chỉ để làm dịu đi sự kì vọng của mình.
⸻
💬 Tôi từng như thế. Và đôi khi, tôi vẫn còn như thế.
Nhưng giờ tôi học được cách:
• Khi cảm xúc nổi lên – tôi dừng lại và tự hỏi:
“Mình đang mong đợi điều gì từ người kia?”
“Tại sao điều đó lại quan trọng với mình đến thế?”
• Và tôi thừa nhận với bản thân:
“Cảm xúc này là của mình. Không phải ai tạo ra nó – mà là chính mình đã nuôi lớn nó.”
⸻
📌 Ghi nhớ cho tôi – và cũng là để dành cho bạn:
Không ai có nghĩa vụ phải làm bạn hạnh phúc – như chính bạn.
Không ai là thủ phạm cho nỗi buồn của bạn – ngoài những kỳ vọng bạn chưa từng gọi tên.
Và cũng đừng để sự “đúng đắn” giết chết sự thân tình.
Bởi đôi khi, một cái nắm tay lặng lẽ còn thật hơn cả ngàn câu biện minh.
⸻
Nếu bạn cũng từng bắt ai đó “chịu trách nhiệm” cho cảm xúc của mình – đừng tự trách.
Chỉ cần từ hôm nay, bắt đầu lại.
Bằng một câu hỏi nhỏ:
“Lúc này, mình thực sự đang cần điều gì?”
Và bạn sẽ thấy:
Bạn không cần phải làm ai tổn thương để được yêu.
Bạn chỉ cần lắng nghe chính mình đủ sâu, để không buộc ai chịu trách nhiệm, ngoài chính trái tim bạn.
⸻
💛 Nếu bạn thấy post này đúng với ai đó – hãy gửi cho họ.
Hoặc chỉ để lại một icon. Mình biết, bạn đã ở đây.