CEO Dương Thu Hoà

CEO Dương Thu Hoà CEO phòng khám chuyên khoa thẩm mỹ GN

Có một sự thật rất đẹp… và rất ít người để ý.Khi một người đàn ông tu dưỡng đến một trình độ nhất định,anh ấy không còn ...
05/02/2026

Có một sự thật rất đẹp… và rất ít người để ý.

Khi một người đàn ông tu dưỡng đến một trình độ nhất định,
anh ấy không còn cần gồng lên để chứng minh mình mạnh.
Anh ấy bắt đầu biết dịu dàng.
Biết khiêm nhường.
Biết tĩnh lặng.

Không phải tĩnh lặng vì yếu.
Mà tĩnh lặng vì bên trong đã đủ vững.
Đủ vững để lắng nghe.
Đủ vững để không phản ứng vội.
Đủ vững để ôm lấy người mình thương… mà không cần thắng.

Và rồi, khi một người phụ nữ rèn luyện đến một tầm cao nhất định,
chị ấy không còn chỉ là người “chịu đựng cho qua”.
Chị ấy toát lên quyết đoán.
Toát lên sáng suốt.
Toát lên kiên nghị.

Không phải kiên nghị để cứng.
Mà kiên nghị để bảo vệ điều đúng.
Bảo vệ gia đình.
Bảo vệ chính mình.
Và bảo vệ cả tương lai.

CEO Dương Thu Hoà từng nói một câu mà tôi nhớ mãi:
“Đỉnh cao của trưởng thành không phải là trở thành ‘nam’ hay ‘nữ’.
Đỉnh cao là đủ đầy.”

Đủ đầy để đàn ông có thể mềm.
Đủ đầy để phụ nữ có thể vững.
Đủ đầy để trong một mối quan hệ…
hai người không tranh phần “hơn”,
mà cùng giữ phần “bền”.

Vì cuối cùng, tình yêu không cần bạn đúng.
Tình yêu cần bạn tinh tế.

Tinh tế để biết lúc nào cần nói.
Tinh tế để biết lúc nào cần im.
Tinh tế để hiểu rằng:

Một người đàn ông thật sự bản lĩnh… là người biết dịu.
Một người phụ nữ thật sự đẳng cấp… là người biết vững.

Và khi cả hai cùng tu dưỡng, cùng rèn luyện…
thì nhà không còn là nơi để chiến thắng.
Nhà trở thành nơi để trở về.

Có một câu chuyện “nhỏ xíu” thôi…nhưng ai đang ở trong một mối quan hệ cũng nên dừng lại để ngẫm.Hoà kể lại như một lời ...
04/02/2026

Có một câu chuyện “nhỏ xíu” thôi…
nhưng ai đang ở trong một mối quan hệ cũng nên dừng lại để ngẫm.

Hoà kể lại như một lời nhắc chị em chúng mình:

Ngày xưa, có đôi vợ chồng mới cưới đi tuần trăng mật.
Hai người nắm tay nhau đi dạo trong rừng nguyên sinh.

Bỗng từ bụi cây vang lên tiếng “cạp cạp”.

Người chồng cười:
“Trong rừng sao lại có… con vịt nhỉ?”

Người vợ đáp ngay:
“Gà chứ vịt gì anh, gà rừng đó.”

Tiếng “cạp cạp” lại vang lên.

Chồng khẳng định:
“Không thể là gà được, tiếng này là vịt.”

Vợ bắt đầu khó chịu.
Khó chịu rồi thành nóng.
Nóng rồi thành to tiếng.

Không phải vì con vật.
Mà vì cái cảm giác bị phủ nhận.

Đến lúc căng thẳng lên đỉnh điểm, người chồng nhìn vợ… và thở nhẹ.

Anh nói:
“Thôi được rồi cục cưng. Gà. Em đúng. Em đúng.”

Rồi họ lại nắm tay nhau đi tiếp.
Vẫn rừng đó.
Vẫn tiếng “cạp cạp” đó.
Nhưng lòng đã dịu xuống.

Câu chuyện kết thúc ở đó.

Nhưng đời thật thì thường… không dừng lại ở đó.

Vì nếu cái tôi dẫn đường, thì “gà – vịt” sẽ không còn là chuyện con vật nữa.

Nó trở thành một cái bẫy mang tên Đúng – Sai.

Nếu lát nữa con vật chạy ra là gà, người vợ sẽ có một thứ vũ khí:
“Thấy chưa! Em nói đúng chưa!”
Và nó có thể bị dùng… nhiều hơn một lần.

Nếu con vật chạy ra là vịt, người chồng sẽ có một thứ để hả hê:
“Em có biết gì đâu mà cãi!”
Và cái cảm giác “hơn” ấy… sẽ làm người kia “nhỏ” lại.

Dù là gà hay vịt,
thì sự ấm áp cũng đã rơi rớt trên đường rồi.

CEO Dương Thu Hoà hay nói một câu thế này:

“Nhiều cuộc hôn nhân không vỡ vì chuyện lớn.
Mà mòn vì những chuyện nhỏ… được lặp lại mỗi ngày.”

Một câu nói.
Một ánh mắt.
Một cách đáp.
Một sự hơn thua rất nhẹ…
nhưng đủ để làm người kia thấy mình không được tôn trọng.

Và sâu xa hơn nữa…

Không phải chồng có vấn đề.
Không phải vợ có vấn đề.

Mà là mình đang muốn thắng, trong khi mục tiêu thật sự là được bình yên.

Nên để không mắc kẹt trong “cuộc chiến gà – vịt”, tôi tự nhắc mình 2 điều:

1) Dừng lại đúng lúc.
Khi bắt đầu tranh luận, hỏi một câu thôi:
“Mình muốn đúng… hay muốn hạnh phúc?”

Câu hỏi đó giống như phanh xe.
Giúp mình kịp quay về với điều quan trọng.

2) Ghi nhận sự khác biệt.
Mỗi người có một hệ quy chiếu.
Một trải nghiệm.
Một cách hiểu.

Bạn không cần sống để chứng minh người kia sai.
Bạn chỉ cần sống sao cho hai người vẫn muốn nắm tay nhau.

Hôn nhân bền không phải vì tìm được người giống mình.
Mà vì hai người đủ bao dung để chấp nhận tiếng “cạp cạp” của nhau… một cách nhẹ nhàng.

Và nếu hôm nay bạn đang trong một cuộc tranh luận,
hãy thử làm một điều rất nhỏ:

Nhẹ giọng lại.
Nhìn người kia thêm một chút.
Rồi nói: “Ừ, anh/em hiểu rồi.”

Không phải vì bạn thua.
Mà vì bạn chọn giữ lại một thứ lớn hơn:

Sự ấm áp.

Trân trọng biết ơn tri thức.
Trân trọng biết ơn mọi nhân duyên. ❤️

Có một câu mà tôi nghe xong… ngồi im rất lâu.“Đây là chồng. Người dạy chồng… là thầy của chồng.”Hôm trước tôi ngồi cà ph...
04/02/2026

Có một câu mà tôi nghe xong… ngồi im rất lâu.

“Đây là chồng. Người dạy chồng… là thầy của chồng.”

Hôm trước tôi ngồi cà phê với một chị bạn thân. Chơi với nhau hơn 10 năm.
Chị là kiểu phụ nữ mà ai nhìn cũng phải nể: giỏi, quyết đoán, làm việc chắc tay, nói ra là người ta nghe.

Ngày chị lấy chồng, thầy của chị – một người thầy đã về hưu – dặn đúng một câu:

“Con ạ, từ giờ đây là chồng con.
Người dạy chồng con là thầy của chồng con.
Con đừng mang cái ‘tính ngoài xã hội’ về nhà mà dạy chồng.”

Chị kể lúc đó chị không hiểu.
Chị nghĩ đơn giản: “Mình có năng lực, mình góp ý để anh ấy tốt hơn, vậy sai chỗ nào?”

Nhưng rồi chị nói một câu khiến tôi lạnh sống lưng:

“Những năm đầu, chị cứ thấy anh làm gì chưa ổn là chị nhảy vào.
Chị phân tích. Chị giải pháp. Chị tính đường.
Chị tưởng là giúp.
Nhưng càng về sau… anh càng ít nói.”

Có lần chồng chị định nhận một dự án, chị bảo thôi.
Chị nói một tràng lý do. Anh nghe. Anh bỏ.

Không cãi.
Không tranh luận.
Chỉ lặng lẽ bỏ.

Và từ đó, mỗi lần anh có ý tưởng gì… anh không kể nữa.
Không phải vì anh không có ý tưởng.
Mà vì anh sợ… vừa mở miệng ra, vợ đã “điều khiển” luôn cuộc đời mình.

Chị im một lúc rồi nói:

“Có hôm anh nói:
‘Em giỏi lắm… nhưng anh cảm thấy em không kính trọng anh.’”

Một câu thôi.
Nhưng như tát vào mặt.

Vì chị chợt nhận ra:
Chị đang cư xử với chồng như một người quản lý.
Như một người huấn luyện.
Như một “sếp” trong nhà.

Trong khi chồng… cần một người vợ.

Chị bắt đầu thay đổi từ những điều rất nhỏ.

Không còn “Anh phải…”.
Không còn “Anh nên…”.

Chị học cách lùi lại.

Thay vì nói: “Anh làm thế này đi”, chị hỏi:
“Em nghĩ vậy… anh thấy sao?”

Thay vì nhảy vào sửa, chị để anh tự nghĩ.
Tự quyết.
Tự chịu trách nhiệm.

Chị nói với tôi một câu mà tôi thấy rất hay:

“Anh ấy đi làm đã có sếp, có mentor, có đồng nghiệp giỏi.
Ở nhà, anh ấy chỉ cần một người tin anh ấy.”

Và điều khó nhất chị học được là điều này:

Nếu anh thành công, hãy để đó là thành tựu của anh.
Mình có thể là nhân duyên, là hậu phương, là nguồn động viên…
nhưng đừng biến tình yêu thành một món nợ:
“Nhờ có em nên anh mới được thế.”

Chị cười, nói thêm:

“Vì nếu mình ‘dạy’ mà anh thành công, mình sẽ muốn dạy mãi.
Còn nếu không thành công… câu ‘lúc đó anh không nghe em’ sẽ xuất hiện.
Cả hai đường đều tạo khoảng cách.”

Nghe xong, tôi mới hiểu câu của thầy:

Chồng cần học – nhưng người dạy anh ấy là thầy của anh ấy.
Vợ không phải người dạy.
Vợ là người anh ấy muốn được trở về.

Tôi viết bài này không phải để nói phụ nữ giỏi là sai.

Phụ nữ giỏi rất đáng trân trọng.
Nhưng có một điều cần nhớ:

Ở ngoài xã hội, bạn có thể là người dẫn dắt.
Về nhà, đôi khi điều khiến gia đình ấm… lại là sự tôn trọng.

Giữa “góp ý” và “chỉ đạo” rất mỏng.
Giữa “đồng hành” và “dạy dỗ” chỉ cách nhau một câu nói.

Nếu bạn là một người phụ nữ mạnh mẽ,
hãy giữ sự mạnh mẽ đó để bảo vệ gia đình,
chứ đừng vô tình biến người đàn ông của mình thành một người… luôn sợ sai khi đứng cạnh bạn.

Chồng mình là người mình kính trọng.
Không phải học trò của mình.

“Người dạy chồng… là thầy của chồng.” ❤️

Nếu bạn thấy mình trong câu chuyện này, bạn không cô đơn đâu.
Chỉ cần hôm nay… bạn thử đổi một câu:
Từ “Anh nên…” thành “Anh thấy sao…?”
Bạn sẽ bất ngờ vì sự dịu lại trong nhà mình.

7 THỨ PHỤ NỮ CẦN HỌC ĐỂ ĐẸP, GIỎI, TỰ CHỦ(CEO Dương Thu Hoà chia sẻ)Hòa nói thật với bạn nhé.Phụ nữ không cần “hoàn hảo”...
03/02/2026

7 THỨ PHỤ NỮ CẦN HỌC ĐỂ ĐẸP, GIỎI, TỰ CHỦ

(CEO Dương Thu Hoà chia sẻ)

Hòa nói thật với bạn nhé.

Phụ nữ không cần “hoàn hảo”.
Phụ nữ chỉ cần tự chủ.

Tự chủ để không bị dắt mũi.
Tự chủ để không phải xin ai một cơ hội.
Tự chủ để đẹp theo cách của mình, sống theo luật của mình.

Và đây là 7 thứ, càng học càng “lên đời”.
Không phải học cho vui.
Học để đổi vận.

1) Ngoại ngữ – nền tảng để đổi đời

Biết tiếng Anh giao tiếp được là mở thêm một cánh cửa.
Mà bạn biết rồi đấy:
Nhiều khi đời bạn không đổi vì bạn chưa đủ giỏi.
Đời bạn đổi vì bạn có thêm cửa để đi.

Ngoại ngữ giúp bạn:

Cơ hội nghề nghiệp rộng hơn

Thu nhập cao hơn

Tư duy nhanh hơn

Tự tin hơn khi bước ra thế giới

Bạn không cần nói như người bản xứ.
Bạn chỉ cần đủ để không bị giới hạn.

2) Makeup cá nhân – vũ khí tự tin của mọi cô gái

Không có ai xấu.
Chỉ có người chưa biết make hợp mặt.

Makeup không phải để “giả”.
Makeup là để tôn.

Tôn thần thái.
Tôn khí chất.
Tôn sự chỉn chu.

Mà tôi nói thật:
Chỉn chu là thứ khiến bạn được tôn trọng trước cả khi bạn kịp mở miệng.

3) Học múa – “Pilates phiên bản dễ vào” mà hiệu quả

Dáng đẹp không đến từ may mắn.
Dáng đẹp đến từ luyện.

Pilates tốt nhưng đôi khi giá hơi “nhói”.
Vậy thử múa: cổ trang, samba, ballet, múa Ấn… gì cũng được.

Múa giúp:

Mềm cơ thể

Đẹp dáng

Đi đứng có thần

Nữ tính có lực

Tôi gọi đây là: đẹp từ bên trong ra bên ngoài.

4) Tâm lý học – tài chính – giao tiếp

Đây là bộ ba “cứu đời” của phụ nữ trưởng thành.

Hiểu tâm lý → hết drama, không ai thao túng được.
Biết tài chính → không lệ thuộc, không hoảng loạn.
Giỏi giao tiếp → nói một câu ra giá trị, ra khí chất.

Bạn muốn hết khổ?
Học ba thứ này đi.
Khỏi cần cầu may.

5) Một kỹ năng phục vụ công việc hiện tại

Muốn lên level trong sự nghiệp:
phải có skill.

Content. Kinh doanh. AI. Kỹ năng văn phòng. Quản lý. Chăm sóc khách hàng…
Cái gì nuôi bạn hôm nay, hãy học cho nó mạnh hơn ngày mai.

Thời này, bạn có thể đẹp.
Nhưng nếu bạn không có kỹ năng, bạn vẫn dễ bị bỏ lại.

Đẹp là lợi thế.
Nhưng skill mới là nền.

6) Một môn thể thao – để đẹp từ trong ra ngoài

Bạn không thể tỏa sáng nếu bạn mệt.

Bơi. Tennis. Cầu lông. Gym. Yoga.
Chọn môn nào bạn theo được lâu.

Thể thao cho bạn:

Sức khỏe

Sự bền bỉ

Thân hình có sức sống

Năng lượng “khác bọt”

Đặc biệt: bơi là kỹ năng sinh tồn.
Học đi. Lời khuyên thật.

7) Học thứ bạn thích – để bạn có “một đời sống riêng”

Nấu ăn. Cắm hoa. Vẽ. Đàn. Hát. Thêu. Làm gốm.
Học gì cũng được, miễn là bạn thích thật.

Vì phụ nữ cuốn hút nhất…
là phụ nữ có thế giới riêng.

Không sống chỉ để yêu.
Không sống chỉ để chạy việc.
Không sống chỉ để làm vừa lòng ai.

Sống để thưởng thức cuộc đời.

CEO Dương Thu Hoà chốt một câu này:

Phụ nữ tự chủ là phụ nữ không cần chứng minh.
Họ học.
Họ tiến lên.
Họ đẹp hơn mỗi ngày.
Và họ chọn cuộc đời theo ý họ.

BÊN TRONG MỘT CÔ NANG MẠNH MẼ LÀ MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ CẦN CHỞ CHE!!!Tự nhiên Hoà muốn viết vài dòng gửi những cô gái “tỏ ra”...
31/01/2026

BÊN TRONG MỘT CÔ NANG MẠNH MẼ LÀ MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ CẦN CHỞ CHE!!!

Tự nhiên Hoà muốn viết vài dòng gửi những cô gái “tỏ ra” độc lập – mạnh mẽ.

Không phải để phán xét.
Không phải để bóc phốt.
Không phải để bàn chuyện người ta.

Chỉ là để mấy em đỡ khổ hơn… trong những mối quan hệ về sau.

Có một kiểu yêu rất lạ.

Lúc mới quen:

Em bận.

Em ổn.

Anh đi hay ở… cũng không ảnh hưởng mấy.

Em nhìn như không cần ai.

Nhưng rồi… khi đã tin:

Em dồn rất nhiều cảm xúc.

Em khó rời đi.

Em bắt đầu “lụy”.

Tin nhắn đến là em vui.
Tin nhắn chậm là em lo.
Tin nhắn cụt là em suy.
Một cái “ừ” cũng đủ làm tim em tụt xuống.

Nghe thì tưởng là yêu sâu.
Nghe thì tưởng là tỉnh táo.
Nghe thì tưởng là thông minh.
Với Hoà, đó thường không phải “yêu sâu”…

Mà là yêu kiểu người từng sợ mất… hơn là từng hạnh phúc.

Và mình nói thật nhé:

Những cô gái kiểu này không khờ
Họ chỉ có một cơ chế phòng vệ nằm sâu trong vô thức:

“Đã tin ai… là phải giữ cho bằng được.”
“Mất là đau.”
“Mất là nhục.”
“Mất là như bị bỏ lại thêm lần nữa.”

Có nhiều bạn lớn lên trong môi trường:

Tình cảm lúc có lúc không.

Lúc được quan tâm, lúc bị bỏ bê.

Lúc được ôm, lúc bị để đó.

Nên lớn lên thành một niềm tin âm thầm:
Muốn được yêu thì phải cố.
Muốn được chọn thì phải giỏi.
Muốn được ở lại thì phải chịu.

Ngoài miệng thì nói:
“Em không cần nhiều đâu.”
“Em ổn mà.”
“Em độc lập mà.”

Nhưng bên trong là một đứa nhỏ đang run:
“Lần này mà mất nữa… chắc mình không chịu nổi.”

Và cái khổ nhất là gì?

Là khi mối quan hệ bắt đầu lệch:

Bị coi nhẹ.

Bị lạnh dần.

Phải đoán ý.

Phải chờ.

Phải tự an ủi.

Thì em không đi.

Em ở lại.

Và em tự trách mình:
“Chắc do mình chưa đủ tốt.”
“Chắc mình cố thêm chút nữa là ổn.”
“Chắc mình nhịn thêm chút nữa là họ sẽ hiểu.”

Nhưng nghe chị nói này:

Cái đó không phải yêu.
Cái đó là em đang dùng một người… để vá nỗi sợ bị bỏ rơi của mình.

Và nên khi họ rời đi,
em không chỉ mất một người…

Em còn mất luôn:

cảm giác mình có giá trị,

cảm giác mình được chọn,

cảm giác mình là “ai đó” trong đời ai đó.

Nên mới gọi là “lụy”.

Không phải lụy vì tình yêu.

Mà lụy vì cuối cùng em cũng tìm được một chỗ để bám…
và giờ chỗ đó biến mất.

Nhưng tình yêu không phải chỗ bám.

Tình yêu là chỗ để đứng cạnh nhau.

Một mối quan hệ tử tế:

Không làm em sợ mất tới mức không dám sống.

Không làm em nhỏ lại.

Không làm em gồng lên để giữ.

Không bắt em đánh đổi bình yên lấy một chút quan tâm.

Nếu em đọc tới đây và thấy mình trong câu chuyện này,
chị không bảo em sợ yêu.

Chị chỉ muốn em học một điều:

Yêu là để lớn hơn.
Không phải để biến mất.

Yêu mà vẫn còn đời sống riêng.
Yêu mà vẫn giữ được nhịp thở.
Yêu mà không phải canh tin nhắn để sống.

Giữ một người không làm em hạnh phúc…
chưa chắc là thắng.

Có khi rời đi,
mới là lần đầu tiên em đứng về phía mình.

Và còn một “mồi lửa” nữa chị muốn nhắc:

Nhóm con gái “tỏ ra độc lập” kiểu này
hay bị hút vào những người:

chưa trưởng thành cảm xúc,

lúc gần lúc xa,

lúc ấm lúc lạnh,

lúc làm em thấy đặc biệt,

lúc làm em thấy bị bỏ rơi.

Cái cảm giác “không chắc chắn” đó…
nó đánh trúng đúng nỗi sợ cũ trong em.

Nên em càng cố.
Càng cố… càng mệt.
Càng mệt… càng lụy.

P/s của CEO Dương Thu Hoà:
Bài này chỉ để mọi người học kiến thức về tâm lý trong mối quan hệ. Đừng lôi ai vào, đừng bàn chuyện chồng người ta hay đời tư người ta. Không cần.
Cái cần là: mình hiểu mình – và mình cứu mình.

TẾT ĐẾN AI HỎI "BAO GIỜ LẤY CHỒNG?" - HÃY MỈM CƯỜI VÀ NHỚ KỸ ĐIỀU NÀY👇Chào các bạn, lại là Dương Thu Hoà đây!Không khí T...
30/01/2026

TẾT ĐẾN AI HỎI "BAO GIỜ LẤY CHỒNG?" - HÃY MỈM CƯỜI VÀ NHỚ KỸ ĐIỀU NÀY👇

Chào các bạn, lại là Dương Thu Hoà đây!

Không khí Tết đang len lỏi khắp phố phường rồi. Bên cạnh niềm vui sum họp, Hoà biết có rất nhiều cô gái đang mang trong mình một nỗi sợ vô hình. Sợ về quê, sợ gặp họ hàng, và sợ nhất là phải đối diện với câu hỏi "đặc sản" của ngày Tết: "Thế bao giờ cho bác ăn cỗ?", "Bao giờ thì lấy chồng?", "Năm nay vẫn chưa dẫn ai về à?".

Nhiều em tâm sự với Hoà: "Chị ơi, em áp lực quá, hay là em cứ gật đầu đại với một anh nào đó cho xong chuyện, cho bố mẹ đẹp mặt với họ hàng?"

Nghe đến đó, Hoà thực sự muốn "lay" các em tỉnh lại. Các em ạ, Tết chỉ diễn ra trong vài ngày, nhưng hôn nhân là chuyện của vài chục năm.

1. Họ hàng chỉ hỏi cho vui miệng, nhưng em là người trả giá bằng cả cuộc đời

Hãy tỉnh táo lên một chút. Những người cô, người bác hỏi câu đó, họ chỉ quan tâm đến câu trả lời trong đúng 3 phút trà dư tửu hậu thôi. Sau tiếng cười nói chúc tụng ấy, họ sẽ về nhà họ, lo cuộc sống của họ.

Họ không phải là người sẽ thức đêm chăm con cùng em.
Họ không phải là người chịu đựng những trận cãi vã hay sự vô tâm của người chồng mà em chọn vội.
Họ càng không phải là người gánh chịu sự cô đơn trong chính căn nhà của mình nếu cuộc hôn nhân ấy đổ vỡ.

Đừng vì muốn làm hài lòng "khán giả" trong vài ngày Tết mà biến cuộc đời mình thành một vở bi kịch dài tập. Đừng đem hạnh phúc cả đời mình ra để đổi lấy một cái gật đầu tán thưởng xã giao. Sĩ diện là của người khác, nhưng sướng khổ là tại thân mình.

2. Sự thật trần trụi: Hôn nhân KHÔNG PHẢI là "tấm lá chắn" hay "đích đến"

Nhiều người nghĩ lấy chồng xong là "yên bề gia thất", là xong nhiệm vụ, là cán đích viên mãn.
Sai lầm! Sai lầm hoàn toàn!

Hoà phải nói thẳng: Hôn nhân chưa bao giờ là đích đến. Hôn nhân là vạch xuất phát của một hành trình gian nan hơn gấp bội.

Khi độc thân, em chỉ phải chịu trách nhiệm với chính mình.

Khi kết hôn, em phải học cách chung sống với một cá thể hoàn toàn khác biệt, phải dung hòa hai gia đình, phải học làm vợ, làm mẹ, làm dâu.

Nếu em đang thấy cuộc sống độc thân của mình "bế tắc" hay "nhạt nhẽo" và nghĩ rằng lấy chồng sẽ vui hơn, thì em đang nhầm to. Lấy nhầm người, cái "bế tắc" đó sẽ nhân lên gấp mười lần. Hôn nhân không phải là phép màu biến lọ lem thành công chúa, nó là kính lúp phóng đại mọi vấn đề của em lên.

3. Thà ế mà ngẩng cao đầu, còn hơn lấy chồng mà phải cúi mặt khóc thầm

Tết này, nếu có ai hỏi "Bao giờ lấy chồng?", hãy cứ mỉm cười thật tươi và trả lời: "Khi nào cháu gặp người xứng đáng và sẵn sàng, cháu sẽ cưới. Cháu đang bận yêu thương chính mình rồi ạ."

Đừng cảm thấy mình kém cỏi hay thất bại chỉ vì chưa có một tấm chồng.
Giá trị của một người phụ nữ không nằm ở chiếc nhẫn trên ngón tay áp út, mà nằm ở trí tuệ trong đầu, sự độc lập trong tài chính và niềm hạnh phúc tự thân trong tim.

Ăn Tết một mình mà tự do, thoải mái, muốn lì xì bố mẹ bao nhiêu thì lì xì, muốn đi du lịch đâu thì đi... vẫn sướng hơn gấp vạn lần việc phải nai lưng phục vụ một gia đình xa lạ mà không nhận được sự trân trọng.

Muộn một chút cũng được, nhưng phải đúng người.

Chậm một chút cũng được, nhưng phải an yên.

4. Lời nhắn gửi cho mùa Tết năm nay

Các cô gái của Hoà,

Đừng vì thấy hoa mai, hoa đào nở rộ mà ép mình phải "chín ép". Trái cây chín ép thì không bao giờ ngọt, và hôn nhân vội vàng thì hiếm khi bền.

Hãy tận hưởng những ngày Tết bên bố mẹ, tận hưởng sự tự do quý giá mà em đang có. Hãy dùng thời gian đó để trau dồi bản thân, để trở thành phiên bản rực rỡ nhất. Khi em là đóa hoa ngát hương, ong bướm tự khắc sẽ tìm về. Còn nếu chưa tìm về? Thì em vẫn là một đóa hoa rực rỡ giữa đất trời.

Tết này, hãy cứ vui, đừng vội!

Thân mến,
CEO Dương Thu Hoà

NẾU BẠN KHÔNG TỰ ĐỊNH NGHĨA CHÍNH MÌNH, THẾ GIỚI SẼ LÀM ĐIỀU ĐÓ THAY BẠNChào các bạn, tôi là Dương Thu Hoà.Trong những b...
29/01/2026

NẾU BẠN KHÔNG TỰ ĐỊNH NGHĨA CHÍNH MÌNH, THẾ GIỚI SẼ LÀM ĐIỀU ĐÓ THAY BẠN

Chào các bạn, tôi là Dương Thu Hoà.

Trong những buổi trò chuyện cùng chị em phụ nữ hay những lúc chiêm nghiệm về hành trình kinh doanh của chính mình, có một câu nói mà tôi luôn tâm đắc và muốn nhắc đi nhắc lại:
"Nếu bạn không tự định nghĩa bạn là ai, thế giới này sẽ làm điều đó thay cho bạn."

Câu nói này không chỉ là một lời cảnh tỉnh, mà là bài học xương máu được đúc kết từ cuộc đời của một người đàn bà huyền thoại – Coco Chanel. Hôm nay, Hoà muốn kể cho các bạn nghe câu chuyện về bà, không phải dưới góc độ của những chiếc túi xách xa xỉ, mà là hành trình của một người phụ nữ dám "viết lại định nghĩa" về chính mình.

Từ trại trẻ mồ côi đến định nghĩa về sự "Thanh lịch"

Chúng ta thường nhìn thấy logo hai chữ C lồng vào nhau và nghĩ ngay đến sự giàu sang, rằng ai sở hữu Chanel nghĩa là người đó có tiền. Nhưng ít ai biết rằng, khởi nguồn của đế chế ấy không phải nhung lụa, mà là nỗi đau và sự thiếu thốn cùng cực.

Coco Chanel, tên thật là Gabrielle Chanel, sinh ra trong một gia đình nghèo khó và chịu cảnh mồ côi mẹ năm 12 tuổi. Cha bỏ đi, bà lớn lên trong trại trẻ mồ côi dưới sự nuôi dưỡng của các nữ tu. Chính hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, nơi tưởng chừng như sẽ vùi dập một số phận, lại là nơi Chanel học được kỹ năng may vá và hình thành nên tư duy thẩm mỹ khác biệt: Cái đẹp đến từ sự thanh lịch kín đáo, không phô trương.

Năm 18 tuổi, bà bước ra đời với hai bàn tay trắng, làm thợ may rồi ca sĩ phòng trà để kiếm sống. Cái tên "Coco" cũng ra đời từ những đêm hát mua vui ấy. Nhưng quan trọng hơn, đó là lúc bà bắt đầu quan sát.

Cuộc cách mạng cắt bỏ chiếc "Corset" định kiến

Tôi tin rằng, khoảnh khắc bà quan sát cách phụ nữ thời đó ăn mặc chính là lúc "ngọn lửa" trong bà bùng cháy.
Bà nhận ra xã hội đầu thế kỷ 20 đang áp đặt lên phụ nữ một định nghĩa tàn nhẫn: Muốn có giá trị, muốn lấy được chồng thì phải "nữ tính" theo cách đàn ông muốn. Và sự nữ tính ấy được đánh đổi bằng những chiếc corset siết chặt đến ngạt thở, những chiếc váy rườm rà khiến bước đi nặng nhọc. Phụ nữ thời ấy bị giam cầm trong chính trang phục của mình, bị động và phụ thuộc.

Và Chanel đã quyết định làm khác đi.

Bà không chấp nhận cái định nghĩa "phụ nữ là phải chịu đau để đẹp". Bà cầm kéo cắt bỏ những rườm rà, đưa chất liệu Jersey và Tweed (vốn chỉ dành cho đàn ông) vào tủ đồ của phái đẹp. Bà tạo ra những thiết kế tối giản, giải phóng cơ thể phụ nữ để họ được tự do hít thở, tự do di chuyển và tự do làm việc.

Tất nhiên, sự lội ngược dòng ấy đã nhận về vô vàn gạch đá. Người ta dè bỉu bà "ăn mặc như đàn ông". Nhưng chính tuổi thơ thiếu thốn hơi ấm và sự tôi luyện trong kỷ luật khắc nghiệt đã hun đúc cho bà một bản lĩnh thép. Bà chọn tin vào chính mình thay vì tin vào phán xét của đám đông.

"Là ai và muốn gì" – Bài học cho phụ nữ hiện đại

Thành công của chiếc váy đen (Little Black Dress) hay chai nước hoa Chanel No.5 không chỉ là thành công thương mại, mà là tuyên ngôn chiến thắng của một người phụ nữ độc lập. Dù cuộc đời sau này có nhiều thăng trầm, việc bà tái xuất làng thời trang ở tuổi 71 đã chứng minh một tinh thần bất khuất không tuổi tác.

Coco Chanel từng nói: "A girl should be two things: who and what she wants" (Một cô gái chỉ cần hai điều: biết mình là ai và biết mình muốn gì).

Đọc đến đây, Hoà muốn các bạn hãy thử dừng lại một chút và tự hỏi chính mình:

Nếu Chanel không có khát vọng vượt lên số phận, liệu bà có trở thành huyền thoại? Hay bà sẽ mãi là một cô thợ may vô danh chìm trong mặc cảm?

Nếu bà không biết rõ mình muốn sự TỰ DO, liệu bà có dám cầm kéo cắt bỏ những chiếc corset định kiến?

Câu chuyện của Coco Chanel chính là minh chứng hùng hồn nhất cho thông điệp mà Hoà muốn gửi gắm:

Nếu bạn không định nghĩa được bạn là ai, xã hội sẽ dán nhãn cho bạn. Họ sẽ bảo bạn phải sống thế này mới đúng, làm thế kia mới ngoan, và bạn sẽ lạc lối trong mê cung của những kỳ vọng ngoại lai.

Nếu bạn không biết mình muốn gì, bạn sẽ sống một cuộc đời "vay mượn", chạy theo những mục tiêu của người khác và rồi nhận ra mình đang phản bội chính khao khát sâu thẳm bên trong.

Cuộc đời này là của bạn. Đừng để bất kỳ ai cầm bút viết hộ kịch bản cho bạn. Hãy như Coco Chanel – dũng cảm, kiên định và rực rỡ theo cách của riêng mình.

Thân mến,
CEO Dương Thu Hoà

NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ MẠNH MẼ… NHƯNG BÊN TRONG ĐẦY VẾT XƯỚCChia sẻ từ CEO Dương Thu HòaCó một kiểu phụ nữ rất “đáng nể”.Bên...
28/01/2026

NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ MẠNH MẼ… NHƯNG BÊN TRONG ĐẦY VẾT XƯỚC

Chia sẻ từ CEO Dương Thu Hòa

Có một kiểu phụ nữ rất “đáng nể”.
Bên ngoài: giỏi, độc lập, ổn định, làm được việc, tự lo được mọi thứ.
Ai nhìn vào cũng khen: “cô ấy mạnh mẽ quá”.

Nhưng ít ai biết…
bên trong họ thường căng như dây đàn.
Mệt mà không nói.
Buồn mà vẫn cười.
Kiệt sức mà vẫn chạy.

Trong tâm lý học ứng dụng, người ta gọi kiểu này là high-functioning woman:
người phụ nữ “vận hành tốt” ở bên ngoài, nhưng bên trong là một hệ thống đang quá tải.

Họ thường có một “thói quen đẹp”: không muốn làm phiền ai.
Và một “cái giá đắt”: luôn tự gồng.

1) Trớ trêu nhất: họ hay rơi vào những mối quan hệ không xứng đáng

Điều đau là gì?
Những người phụ nữ kiểu này lại rất hay gặp – và ở lại – với người đàn ông:

không biết trân trọng

không biết yêu thương

thậm chí thao túng, mạt sát, bào mòn tinh thần

để họ gánh gia đình nhưng vẫn chê bai mỗi ngày

Người ngoài nhìn vào thì nói: “Bỏ đi!”
Chính họ cũng biết: “Mình nên rời đi!”

Nhưng ngày qua ngày… họ vẫn ở lại.

Vì sao?

2) Gốc rễ: họ sống bằng trí năng, không sống bằng cảm xúc

Khi có chuyện xảy ra, phản ứng đầu tiên của họ không phải là:
“Đau quá. Mình cần được bảo vệ.”

Mà là:
“Để mình phân tích.”
“Để mình lý giải.”
“Để mình hiểu tại sao anh ấy như vậy.”

Và họ bắt đầu làm một điều cực nguy hiểm:
biện hộ cho người làm mình đau.

Họ nói:
“Có thể anh ấy không cố ý.”
“Có thể do tuổi thơ.”
“Có thể do tổn thương.”
“Có thể do stress.”
“Có thể do hệ thần kinh.”

Họ hiểu tất cả…
trừ nỗi đau của chính họ.

3) Họ “giải mã” người khác… nhưng bỏ rơi bản thân

Khi bị làm tổn thương, thay vì dựng ranh giới, họ sẽ đi tìm lỗi ở mình:

“Có phải do mình nói sai?”
“Có phải do mình làm chưa đủ?”
“Có phải mình khiến anh ấy khó chịu?”

Mỗi lần họ cố “hiểu” như vậy, họ tưởng mình đang yêu.
Nhưng thực ra họ đang làm đúng một việc trong im lặng:

Họ bỏ rơi chính mình.

4) Họ không sụp trước mặt người khác… họ sụp từ từ trong tâm trí

Những người phụ nữ này hiếm khi gục ngã trước đám đông.
Họ vẫn đi làm.
Vẫn lo việc.
Vẫn cười.
Vẫn “ổn”.

Nhưng bên trong thì sao?

Bên trong là một cuộc sụp đổ chậm.
Sụp vì gánh trách nhiệm cảm xúc cho một người…
thậm chí còn không chịu trách nhiệm cơ bản cho hành vi của họ.

Họ ở lại lâu hơn mức cần ở.
Chịu nhiều hơn mức cần chịu.
Hy vọng lâu hơn mức đáng hy vọng.

Vì họ tin một câu “gây nghiện”:
“Biết đâu ngày mai anh ấy sẽ khác.”

5) Sự thật khó nghe: “cố hiểu” đôi khi không phải yêu, mà là sang chấn

CEO Dương Thu Hòa nói thẳng:

Có những thứ bạn gọi là “thấu hiểu”…
thực ra là phản xạ sinh tồn của người từng bị tổn thương.

Khi hệ thần kinh đã quen với việc:

phải cố gắng rất nhiều để giữ một mối quan hệ

nhưng lại bảo vệ mình quá ít

…thì bạn sẽ có xu hướng chịu đựng như một thói quen.

Chữa lành bắt đầu khi bạn dừng phân tích họ
và bắt đầu thừa nhận mình đang đau.

6) Ba chân lý đơn giản mà ai cũng cần thuộc lòng

Đến một lúc, chúng ta phải tin vào những điều rất đơn giản:

Nếu người ta muốn đối xử tốt với bạn, người ta sẽ làm.

Nếu người ta thật sự quan tâm, bạn không phải sống trong hoang mang.

Nếu người ta trân trọng bạn, bạn không phải “dịch” giá trị của mình sang ngôn ngữ của họ.

Và câu quan trọng nhất:

Chọn lấy chính mình.

Vì khoảnh khắc bạn chọn lấy chính mình
là khoảnh khắc mọi thứ bắt đầu đổi:
từ ranh giới, sự an toàn cảm xúc, đến lòng tự trọng và sự tự tin.

Lời nhắn cuối

Nếu “người phụ nữ vận hành tốt nhưng kiệt sức” trong câu chuyện này là bạn…
nếu bạn mệt vì cứ cho người khác “lợi ích của sự nghi ngờ” trong khi bình yên của bạn bị bào mòn…
nếu bạn chán cảnh phải cố hiểu một người cứ lặp lại việc làm bạn đau…

CEO Dương Thu Hòa tin rằng bạn không cần mạnh mẽ thêm nữa.
Bạn cần được bảo vệ.
Bắt đầu bằng việc: bảo vệ chính mình.

VÌ SAO NHIỀU ĐÀN ÔNG THÀNH CÔNG… LẠI DỄ PHŨ PHÀNG VỚI NGƯỜI PHỤ NỮ ĐÃ ĐI CÙNG MÌNH LÚC TAY TRẮNG?Chia sẻ từ CEO Dương Th...
27/01/2026

VÌ SAO NHIỀU ĐÀN ÔNG THÀNH CÔNG… LẠI DỄ PHŨ PHÀNG VỚI NGƯỜI PHỤ NỮ ĐÃ ĐI CÙNG MÌNH LÚC TAY TRẮNG?

Chia sẻ từ CEO Dương Thu Hòa

Có một sự thật nghe hơi đau:
Không phải ai nghèo cũng tử tế.
Không phải ai giàu cũng biết ơn.

Có những người đàn ông…
lúc chưa có gì thì sống nhờ một người phụ nữ.
đến khi có tất cả thì lại quay lưng với chính người phụ nữ đó.

Vì sao?

Vì nhiều khi, họ không phản bội vì “có người mới”.
Họ phản bội vì không chịu nổi tấm gương của quá khứ.

1) Người phụ nữ từng cứu họ… cũng là người nhắc họ từng “thấp”

Khi tay trắng, họ cần một bờ vai.
Khi thất bại, họ cần một chỗ dựa.
Khi bị đời coi thường, họ cần một gia đình dang tay.

Nhưng khi họ đứng lên được rồi…
họ bắt đầu sợ.

Sợ người khác nhìn thấy:
“Ông này từng phải dựa vào nhà vợ.”
Sợ phải nhớ lại những ngày mình yếu đuối.

Và thế là thay vì biết ơn… họ chọn xóa dấu vết.

2) Thành công làm lộ “vết nứt nhân cách”, chứ không tạo ra nhân cách

Nhiều người tưởng tiền bạc sẽ biến đàn ông thành “người tốt hơn”.
Không.

Tiền chỉ làm một việc: phóng to con người thật.

Người tử tế thì càng tử tế.

Người ích kỷ thì càng ích kỷ.

Người thiếu đạo đức thì càng dễ trượt dài.

Lúc nghèo, họ còn phải “giữ mình” vì không có lựa chọn.
Lúc giàu, lựa chọn nhiều… bản chất bùng ra.

3) Tự trọng đàn ông cao… nhưng cái tôi mong manh lại cao hơn

Có một dạng tự trọng rất lạ:
Lúc nghèo thì im.
Lúc được giúp thì nhận.
Nhưng trong lòng lại mang một thứ ngầm ngầm: tự ái.

Vì họ biết mình từng phải cúi.
Nên khi ngẩng lên được, họ muốn xóa mọi thứ khiến họ từng cúi.

Và người vợ “đã từng gồng cùng họ”…
vô tình trở thành nhân chứng của một giai đoạn họ không muốn ai nhắc lại.

4) Họ đánh đồng “đẳng cấp mới” với “người mới”

Khi địa vị lên, môi trường đổi.
Bạn bè đổi.
Quan hệ đổi.
Cám dỗ đổi.

Và nhiều người đàn ông bắt đầu tự thôi miên:
“Muốn hợp với đẳng cấp mới, phải có một người phụ nữ mới.”

Đây là ngụy biện.
Không phải vì họ “phát triển”, mà vì họ tham cảm giác hơn.

5) Khi người phụ nữ yếu đi, họ lấy đó làm cớ để vô ơn

Cái đau nhất của đời đàn bà không phải là mất nhan sắc.
Mà là: mình đã từng hi sinh, nhưng khi mình cần, người ta lại rời đi.

Nhiều người đàn ông không chịu được hình ảnh người vợ đã từng rực rỡ nay bệnh tật, suy kiệt.
Họ viện cớ: “không còn như xưa.”
Nhưng sự thật là: họ không đủ bản lĩnh để yêu bằng trách nhiệm.

Yêu bằng cảm xúc thì dễ.
Yêu bằng nghĩa tình mới khó.

6) Có người “ăn cơm ân” xong lại chê cơm nhạt

Ngày chưa có gì, một bát cơm cũng là ân.
Ngày có tất cả, họ lại quay ra soi:
“Lúc đó sao không giúp nhiều hơn?”
“Lúc đó sao không cho ngon hơn?”
“Lúc đó sao không làm tốt hơn?”

Đây là tâm lý rất nguy hiểm:
được ơn mà sinh oán.

Người như vậy không chỉ phụ tình.
Họ còn phụ cả lương tâm.

7) Bài học lạnh nhưng thật: Lòng tốt không có kỷ luật… sẽ thành tự hại

CEO Dương Thu Hòa chốt thế này:

Rộng lượng là phẩm chất.
Nhưng rộng lượng đến mức quên mình… là rủi ro.

Giúp người là tốt.
Nhưng giúp đến mức đặt cả đời mình vào tay một người chưa đủ nội lực… là tự đánh cược.

Vì biến cố xảy ra là biết ai là người.
Tiền bạc đến là biết ai là thật.

KẾT: VÌ SAO “PHẢI NGHĨ CHO MÌNH TRƯỚC”?

Không phải sống ích kỷ.
Mà là sống có ranh giới.

Không phải không yêu.
Mà là yêu có điều kiện: điều kiện là tôn trọng – trách nhiệm – nghĩa tình – công bằng.

Vì đời có một cái thước đo rất chuẩn:
Khi bạn yếu, ai ở lại?
Khi họ mạnh, họ còn nhớ bạn không?

Và nếu bạn muốn bền, đừng chỉ nhìn lúc họ nghèo họ nói gì.
Hãy nhìn lúc họ có quyền lực… họ đối xử với người đã giúp họ như thế nào.

27/01/2026

Ở CẠNH NGƯỜI GIÁ TRỊ CAO — KHÔNG PHẢI LÚC NÀO CŨNG DỄ DÀNG 👇

👉 Chia sẻ từ CEO Dương Thu Hòa

27/01/2026

3 DẤU HIỆU NHẬN DIỆN “TÂM TƯỚNG” NGƯỜI ĐA TÌNH, KHÓ LÒNG CHUNG THỦY👇👇

Address

332 P. Bạch Mai, Bạch Mai, Hai Bà Trưng
Hanoi
100000

Telephone

+84979168102

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when CEO Dương Thu Hoà posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram