08/02/2026
Mẹ vẫn chờ con mỗi độ Tết về
Ngoài kia, Tết đã về rất gần. Người ta rộn ràng mua sắm, chuẩn bị đoàn tụ. Còn mẹ, mẹ chỉ lặng lẽ ngồi bên hiên nhà, đôi mắt đã mờ theo năm tháng, ngóng ra con đường quen thuộc – con đường mà mẹ tin rằng rồi con sẽ trở về.
Mẹ không mong Tết lớn, không cần mâm cao cỗ đầy. Mẹ chỉ mong nghe tiếng bước chân con trước ngõ, mong thấy bóng dáng con gầy hay mập hơn ngày xưa, chỉ cần là con – bình an trở về. Mỗi lần nghe tiếng xe dừng trước nhà ai đó, tim mẹ lại khẽ giật mình, rồi lặng đi khi người bước vào không phải là con.
Nhiều năm rồi, con hẹn với mẹ “Tết này con về”, nhưng Tết đến, mẹ chỉ nhận được một cuộc gọi vội vàng, vài lời chúc qua điện thoại. Mẹ cười, bảo không sao đâu, miễn con khỏe là mẹ mừng. Nhưng khi đêm xuống, trong căn nhà im ắng, mẹ lại lấy tấm áo cũ của con ra gấp lại, như thể vẫn còn hơi ấm ngày nào.
Mẹ già đi từng cái Tết con vắng nhà. Lưng mẹ còng hơn, tay mẹ run hơn, trí nhớ cũng không còn nguyên vẹn. Nhưng có một điều mẹ không bao giờ quên: mẹ có một đứa con, và mẹ vẫn đang chờ con về ăn Tết.
Có những người con mải mê ngoài kia, nghĩ rằng còn nhiều Tết để về, còn nhiều lần để báo hiếu. Nhưng con ơi, thời gian không đợi ai cả. Một ngày nào đó, khi con muốn trở về, căn nhà vẫn còn đó, nhưng mẹ thì không còn ngồi chờ nơi hiên vắng nữa.
Đừng để đến khi chỉ còn di ảnh trên bàn thờ, chỉ còn nén nhang lạnh khói, con mới bật khóc vì hối hận. Đừng để yêu thương trở thành muộn màng, để nhớ thương chỉ còn là ký ức đau lòng.
Tết này, nếu còn có thể, hãy về với mẹ. Ngồi xuống ăn cùng mẹ một bữa cơm giản dị, nắm lấy đôi tay đã nhăn nheo vì cả đời hy sinh cho con. Với mẹ, như thế là đủ một cái Tết trọn vẹn.
Bởi với mẹ, con chính là mùa xuân.
Và với con, mẹ – chỉ có một mà thôi.