30/03/2026
💞HÀNH TRÌNH LÀM MẸ CỦA MỘT EM BÉ TỰ KỶ
"Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha"
Hôm nay, con đường mẹ đi, công việc mẹ chọn, nhịp sống mỗi ngày của mẹ đều hướng về ánh sáng nơi con.
🍀Hand in Hand có được một cô giáo tận tâm, yêu trẻ, hết lòng với nghề xuất phát từ tình yêu vô bờ bến dành cho con trai của mình.
Đầu tuần Hand in Hand xin phép gửi đến cả nhà bài viết cô Mỹ Châu dành cho con trai. Mong một ngày con trai sẽ hiểu những hi sinh thầm lặng của cô. Trân trọng và biết ơn những chia sẻ của cô nhân ngày Quốc tế Nhận thức về tự kỷ 2/4. Yêu em bé! Yêu cô!
-------------------------------------------------------------------------------
🍀Hành trình của con: Ngày 9/1/2019, mẹ hạnh phúc biết bao khi con cất tiếng khóc chào đời. Rồi thời gian trôi qua, con dần lớn lên trong vòng tay yêu thương của ba mẹ và tất cả mọi người. Con cũng biết lật, biết trườn, biết bò, biết ngồi, biết đi và nói bập bẹ: ba ba, ma ma, mum mum, bò, gà, cá ….như những đứa trẻ khác, chỉ là sự phát triển của con chậm hơn so với các bạn một chút.
Rồi đến tuổi lên 2, mẹ bắt đầu nhận thấy con khác hơn so với các bạn: con thích chơi một mình, con thích xếp các đồ vật thành hàng thẳng, mẹ gọi con không có phản ứng quay lại, con thích ăn những thứ rất kì lạ, ngôn ngữ của con cũng hạn chế ở vài từ đơn…. Nhưng ai cũng bảo: “Rồi lớn con sẽ nói thôi, chứ lúc nhỏ các cậu, các dì cũng hơn 2 tuổi hoặc gần 3 tuổi mới nói”.
Đến khi con lên 3 tuổi, mẹ sinh thêm em bé, mẹ cảm nhận được con đang tủi thân vì mẹ chăm em, mẹ ít có thời gian dành cho con hơn, từ đó con sanh ra các hành vi đánh em, cắn em rất nhiều. Có đôi lúc mẹ không kìm chế được bản thân nên đã đánh con nhưng rồi lại ôm con vào lòng mà tâm sự, an ủi.
Đến 3 tuổi rưỡi mẹ cho con đi học mầm non, nhìn con đến lớp thật sự rất khác biệt. Sau đó mẹ tìm hiểu trên mạng các vấn đề về con và bắt đầu cho con đi học can thiệp. Học được 1 thời gian con cũng biết bắt chước bật âm nói theo từ đôi, cụm 3-4 từ, con nghe hiểu được 1 số yêu cầu của mọi người. Mẹ nhớ như in ngày hôm đó, đón con học về, khi nghe con nói theo cô: “Chào mẹ, con đi học về”. Mẹ vui, mẹ bất ngờ, mẹ hạnh phúc vì sau ngần ấy năm con cũng đã biết gọi mẹ.
Năm 2023, tuy rằng tốt nghiệp sư phạm tiểu học nhưng mẹ lại đi tìm việc ở 1 trung tâm con thiệp vì mẹ biết nơi đó mẹ sẽ học hỏi được kinh nghiệm, cách chăm sóc, dạy dỗ, phương pháp trị liệu cho con tiến bộ hơn.
Năm 2025, được sự hỗ trợ, giúp đỡ của trung tâm, mẹ được đưa con đến đây học và bên cạnh mẹ nhiều hơn. Kể từ đó, mẹ có thêm động lực để làm việc. Mọi người hay hỏi: “Sao thấy con bám mẹ quá, để mẹ còn làm việc”. Nhưng mẹ lại thấy đó là niềm vui, vì mẹ biết, được nhìn thấy mẹ con sẽ cảm thấy an toàn. Cũng giống như câu nói mẹ đặt ra: “Nhìn thấy con là mẹ an tâm, nhìn thấy mẹ là con an toàn”. Cho đến thời điểm này, tuy rằng ngôn ngữ giao tiếp của con còn hạn chế nhưng con đã tiến bộ rất nhiều: biết nói được nhu cầu của bản thân, biết làm theo yêu cầu của người khác, biết đọc, biết viết, biêt chơi cùng các bạn và con đã giảm được rất nhiều hành vi của mình……Đó là cả 1 quá trình rèn luyện và cố gắng của con, của các cô và tình thương của mọi người dành cho con.
Hai chữ “tự kỷ” quá nặng đối với một người làm mẹ. Tôi đã từng khóc rất nhiều: khóc vì nhìn thấy con một mình lạc lõng giữa đám đông, khóc vì mọi người nhìn con rất kì thị, khóc vì 1 tiếng gọi mẹ tưởng chừng đơn giản nhưng lại xa đến thế. Tôi đã từng tự trách và hỏi bản thân mình đã sai ở đâu mà con lại như vậy? Nhiều lúc tôi sợ ánh mắt của mọi người hơn cả sự mệt mỏi của bản thân.
Nhưng rồi đến một thời điểm, tôi nhận ra tôi không sai, con cũng không sai mà là con đang cảm nhận thế giới xung quanh theo cách riêng của mình. Và nhiệm vụ của tôi bây giờ là tìm cách bước vào thế giới của con và đưa con hoà nhập với cộng đồng. Vì tự kỉ không phải là dấu chấm hết mà đó là hành trình dài hơn một chút và tôi chọn đi cùng con đến cuối cùng.
Làm mẹ của một đứa trẻ tự kỷ không phải là một hành trình dễ dàng nhưng đó là một hành trình đầy cung bậc cảm xúc. Có những lúc tôi không dám gặp gỡ, giao tiếp với bạn bè, người thân, cuộc sống chỉ có tôi và con. Nhưng đến thời điểm hiện tại, khi đã chấp nhận sự thật và kết nối con với mọi người thì giờ đây tôi đã có thể mỉm cười làm chỗ dựa cho con để con cảm thấy thế giới này thật an toàn.
Nhân ngày Thế giới nhận thức về trẻ tự kỷ (2/4) và ngày khuyết tật Việt Nam (18/4) tôi muốn nhắn gửi một vài thông điệp đến cộng đồng: “Các con không giống như những đứa trẻ khác, các con là duy nhất và đặc biệt nhất trong trái tim những người làm ba làm mẹ. Mỗi sự tiến bộ của các con là niềm vui chiến thắng lớn lao của gia đình”. Tôi mong xã hội hãy đón nhận các con bằng tình yêu thương, hãy thấu hiểu và đồng cảm cùng các gia đình có con tự kỷ và khuyết tật, không phán xét, không kì thị, để các con được sống trọn vẹn như chính mình. Vì với ba mẹ “các con không cần phải bình thường, các con chỉ cần bình an và hạnh phúc”.
Nguyễn Thị Mỹ Châu