Trung Tâm Hand in Hand Foundation

Trung Tâm Hand in Hand Foundation HIH huấn luyện và hỗ trợ cho các gia đình và nhà chuyên môn làm việc với trẻ có nhu cầu đặc biệt

THƯ GỬI BA MẸ!Một lá thư đầy tình cảm chân thành từ cô An, một lời nhắn nho nhỏ: Chúng tathường có xu hướng muốn làm tha...
05/04/2026

THƯ GỬI BA MẸ!
Một lá thư đầy tình cảm chân thành từ cô An, một lời nhắn nho nhỏ: Chúng ta
thường có xu hướng muốn làm thay, nói hộ hoặc thúc giục để đạt được kết quả nhanh
chóng lại vô tình tước đi cơ hội để con tự mình nỗ lực. Với những đứa trẻ “đặc biệt”, chờ đợi không phải là lãng phí thời gian, mà là tạo ra cơ hội, được xem là một chiến lược can thiệp quan trọng giúp trẻ phát triển kỹ năng giao tiếp thiết yếu.

Yêu nghề, tâm huyết với trẻ, cô An đã viết thư này gửi ba mẹ. Ba mẹ đọc cùng Hand in Hand nhé!

“YÊU THƯƠNG SẼ HÓA PHÉP NHIỆM MÀU”Với một từ “Cô” tường chừng là đơn giản đó đã làm cho tôi vui mãi. Tôi mang niềm vui đ...
04/04/2026

“YÊU THƯƠNG SẼ HÓA PHÉP NHIỆM MÀU”
Với một từ “Cô” tường chừng là đơn giản đó đã làm cho tôi vui mãi. Tôi mang niềm vui đó chia sẻ cùng ba mẹ của Ala và những đồng nghiệp của tôi. Cũng từ niềm vui đó làm cho tôi càng tin rằng: “Chỉ cần trao đủ yêu thương, phép màu chắc chắn sẽ mĩm cười”.

Đấy, "yêu" vào rồi "người ta" chỉ cần gọi "Cô" là hạnh phúc mãi. ♥️😆
Đáng yêu quá đúng không cả nhà. 3 năm là một hành trình không dài nhưng cũng không ngắn chút nào, nhất là với những ai đang công tác trong ngành giáo dục đặc biệt như cô Quỳnh Thư. Thời gian con ở bên cô còn nhiều hơn ba mẹ, nên bao nhiêu nết ăn, nết ngủ, nết học của các con cô Thư đều nắm. "Vào tay" cô Thư rồi thì khó mấy cũng phải nở hoa, khó mấy cũng sẽ bật thành lời.
Hand in Hand yêu cô Thư lắm và cảm ơn những "phép nhiệm màu" mà cô đã mang lại.
Cuối tuần rồi, cả nhà dành thời gian cùng đọc bài viết rất nhiều yêu thương của cô Thư nhé.

CHÚC MỪNG CÁC EM BÉ HAND IN HAND ĐẠT GIẢI TRONG CUỘC THI VẼ "ĐIỀU EM MUỐN NÓI" Hưởng ứng Ngày Thế giới nhận thức về trẻ ...
03/04/2026

CHÚC MỪNG CÁC EM BÉ HAND IN HAND ĐẠT GIẢI TRONG CUỘC THI VẼ "ĐIỀU EM MUỐN NÓI"
Hưởng ứng Ngày Thế giới nhận thức về trẻ tự kỷ (02/4), Bệnh viện Đa khoa Yersin Nha Trang đã tổ chức Cuộc thi vẽ tranh “Điều con muốn nói”.

Đây quả là sân chơi tuyệt vời để các em nhỏ được thể hiện tài năng và tham gia một sân chơi mới nhiều ý nghĩa ngoài khuôn khổ lớp học.

Nụ cười tươi tắn, những trò chơi tương tác cùng các bạn mới và sự tôn vinh đã cho các em niềm hạnh phúc ngọt ngào.

Chúc mừng các em. Hand in Hand sẽ luôn hướng đến việc tạo nhiều cơ hội hơn nữa để các em được kết nối thật nhiều. Cùng cố gắng mỗi ngày nhé!

NẾU MẸ BỎ CUỘC, AI SẼ LÀ NGƯỜI NẮM TAY CON ĐI TIẾP?Câu hỏi đó đã nuôi nguồn sức mạnh để mẹ bước cùng con qua bao gian kh...
03/04/2026

NẾU MẸ BỎ CUỘC, AI SẼ LÀ NGƯỜI NẮM TAY CON ĐI TIẾP?

Câu hỏi đó đã nuôi nguồn sức mạnh để mẹ bước cùng con qua bao gian khó. Hành trình dài nhiều nước mắt, mà đôi khi chỉ có mẹ mới hiểu.

Cảm ơn mẹ đã không bỏ cuộc, đã luôn yêu thương và đồng hành cùng con! Cảm ơn một An Phúc đã luôn nỗ lực, cố gắng để tốt hơn mỗi ngày.

Gửi đến cả nhà những chia sẻ từ mẹ An Phúc. Chân thành cảm ơn mẹ đã cởi mở để con thêm dịp được tự tin xuất hiện!

Yêu mẹ và yêu con! ♥️♥️♥️♥️

--------------------------------------------------------------
Sau 12 năm kể từ ngày sinh chị 2, mẹ thật sự hạnh phúc được chào đón em bé An Phúc đáng yêu. Mỗi ngày, mẹ luôn mong chờ từng ngày con bắt đầu chập chững những bước chân đầu tiên, mong chờ những câu nói bập bẹ, những cái ôm đầy nũng nịu……. Nhưng rồi, cái cảm giác ấy bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường.
Khi con được hơn 1 tuổi, nhìn con khác biệt với những đứa trẻ xung quanh, con không nhìn vào mắt mẹ, không phản ứng khi được gọi tên, hay chỉ mải mê với những vòng quay vô tận của bánh xe đồ chơi…… đã làm trái tim người mẹ như tôi bỗng nhiên quặn thắt lại. Lúc này, mẹ tự hỏi : "Mình đã làm sai điều gì?", "Tại sao con mình như vậy?"……và còn rất rất nhiều câu hỏi mẹ tự trách vấn mình. Có những đêm, mẹ nhìn con ngủ, nước mắt cứ lặng lẽ rơi, hông phải vì mẹ yếu đuối, mà là vì mẹ rất thương con.

Và rồi, Tình thương ấy không cho phép mẹ gục ngã, từ khoảnh khắc đó, mẹ chọn thay đổi. Mẹ bắt đầu hỏi “mẹ cần làm gì cho con”. Để bắt đầu hành trình này, mẹ đã phải thức trắng đêm tìm tài liệu để học, vừa học vừa can thiệp cho con, vì thời điểm đó đúng vào lúc dịch Covid đang bùng mạnh nên không thể gặp trực tiếp được những nhà chuyên môn để có thể giúp cho mẹ tìm ra được những giải pháp thích hợp.

Có những ngày mẹ mệt đến mức chỉ muốn buông xuôi. Nhưng rồi nhìn con, mẹ lại tự nhủ: “Nếu mẹ bỏ cuộc, ai sẽ là người nắm tay con đi tiếp?” Và thế là mẹ lại đứng dậy, tiếp tục kiên trì, tiếp tục chuỗi ngày đồng hành cùng con. Mỗi cái tiến bộ nho nhỏ từ con chính là sức mạnh để mẹ tiếp tục cố gắng.

Rồi một cơ duyên đã đưa mẹ gặp được những người cô, người thầy đầu tiên tại Trung tâm giáo dục Khuyết tật. Tuy thời gian con được can thiệp ở đây chỉ được gần 2 tháng, nhưng con cũng đã có những tiến bộ rõ rệt và ngay cả bản thân mẹ cũng có những tiến bộ trong suy nghĩ và cả về phương pháp can thiệp cho con tại nhà. Mẹ luôn biết ơn các thầy các cô.

Khi con được 3 tuổi, May mắn thay, mẹ đã có cơ hội được biết đến và đồng hành cùng Trung tâm Hand in Hand. Đây thực sự là một bước ngoặt quan trọng trong hành trình phát triển của con. Dưới sự hướng dẫn tận tâm, chuyên môn vững vàng và tình yêu thương chân thành của các cô giáo, con đã có những tiến bộ rõ rệt. Từ những thay đổi nhỏ trong hành vi, giao tiếp, tất cả đều là minh chứng cho sự nỗ lực không ngừng nghỉ của tập thể trung tâm. Mỗi bước tiến của con là một niềm hạnh phúc lớn lao. Và phía sau những bước tiến ấy, chính là sự tận tụy, kiên nhẫn và trái tim đầy yêu thương của các cô.

Mẹ tin rằng, với sự đồng hành của Trung tâm Hand in Hand, con sẽ ngày càng trưởng thành, tự tin hơn trên hành trình phía trước, đặc biệt khi con đang chuẩn bị bước vào lớp 1, một cột mốc rất quan trọng của những năm học đầu đời.
Nếu có ai hỏi mẹ rằng hành trình nuôi dạy em bé tự kỷ có khó không, mẹ sẽ nói: “Có, rất khó.” Nhưng nếu hỏi mẹ có hối hận không, câu trả lời chắc chắn là: “Không bao giờ.” Bởi vì, con chính là món quà đặc biệt nhất mà cuộc đời đã dành cho mẹ. Và mẹ tự hào khi được là mẹ của con.

Làm mẹ của một đứa trẻ tự kỷ, tôi không chỉ nuôi dạy con, mà còn trưởng thành cùng con. Con dạy mẹ về sự kiên nhẫn, về tình yêu vô điều kiện, và về cách nhìn cuộc sống bằng một trái tim dịu dàng hơn.

Yêu con trai An Phúc của mẹ thật nhiều.

02/04/2026

SAU ÁNH SÁNG LÀ NIỀM HY VỌNG

4 năm trước
Hành trình của cô Vy bắt đầu ở một căn phòng can thiệp nhỏ nằm gần cuối hành lang. Milô- cậu bé lúc đấy mới 25 tháng tuổi, với đôi mắt to tròn, nhưng luôn nhìn vô định, là cậu học trò đầu tiên của cô Vy.

Lần đầu gặp cậu ấy, cô đã không khỏi bối rối, cậu ăn vạ, khóc lớn và phản ứng mạnh với mọi thứ xung quanh. Trong khoảnh khắc đó, cô có chút lúng túng không biết nên dỗ dành hay giữ khoảng cách. Nhưng rồi cô đưa tay ra, Milô lao đến, không phải để ôm, mà là để cấu, cắn và vùng vẫy. Đỉnh điểm của cơn ăn vạ, con lao đầu vào tường, đôi bàn tay nhỏ bé tự đấm vào tai mình như muốn xua đuổi một âm thanh nào đó mà chỉ mình con nghe thấy. Cô vội vàng ôm ghì lấy con từ phía sau, dùng cơ thể mình làm "tấm đệm" để con không tự làm đau chính mình. Cánh tay cô nhói lên khi răng con lún sâu vào lớp áo mỏng, nhưng cô không buông. Cô chỉ thì thầm, đều đặn như một bản nhạc: "Cô đây, Lô ơi... Cô ở đây với con."

Những tháng đầu tiên, "giáo án" của cô Vy không phải là chữ cái hay con số, mà thay vào đó làm quen với con, chơi cùng con để tìm ra những sở thích của con. Những ngày đầu làm quen với con thì trên người cô là những vết bầm tím chồng lên nhau trên bắp tay, là những sợi tóc bị giật đứt, và là những buổi chiều ngồi lặng người vì kiệt sức.

Nhưng cô Vy không bỏ cuộc, cô bắt đầu quan sát "mật mã" của con. Cô nhận ra con la hét vì con muốn uống nước nhưng không biết gọi tên. Con cấu cô vì con bị quá tải âm thanh từ chiếc quạt trần. Cô thay đổi chiến thuật mỗi lần Milô định cấu, cô nhẹ nhàng giữ tay con lại, đặt bàn tay ấy lên má mình và dạy con cảm giác của sự vỗ về. Khi con muốn uống nước, cô cầm chai nước ngang tầm mắt, kiên nhẫn đợi đến khi con nhìn vào mắt cô dù chỉ 0,5 giây.

Một buổi chiều nắng nhạt, sau gần ba tháng "chiến đấu", phép màu rốt cuộc cũng ghé thăm. Milô hôm đó không la hét. Con kéo tay cô Vy chỉ về phía thẻ tranh ở trên bảng. Cô Vy giữ nhẹ vai con, nhìn thẳng vào mắt và mấp máy môi thật chậm: "Bố... Bố..."
Môi Milô hơi rung lên. Một âm thanh khô khốc, nhỏ xíu nhưng rõ mồn một vang lên: "BỐ"

Cô Vy khựng lại, tim đập loạn nhịp. Cô đưa thẻ cho con, nước mắt chực trào: "Đúng rồi- BỐ- Lô giỏi lắm”. Không chỉ cô Vy ngồi trong phòng ấy bật khóc mà ngay cả bố mẹ con đứng ngoài hành lang cũng không kiềm chế được cảm xúc lúc đấy. Như một mạch nước ngầm bấy lâu bị chặn đứng nay tìm thấy lối thoát, vài tuần sau đó, Milô bắt đầu bật được từ đơn: "Cá", "Gà", "Đi". Rồi đến một ngày, con nhìn cô, bàn tay không còn cấu xé mà khẽ chạm vào vết sẹo trên tay cô, thốt lên từ đôi đầu tiên: "Yêu cô Vy."

Hành trình ấy không ồn ào, không nhanh chóng, nhưng lại đầy ý nghĩa. Và chính cậu bé ấy đã dạy cô rằng: chỉ cần đủ kiên nhẫn và yêu thương, những điều tưởng chừng rất nhỏ bé cũng có thể trở thành kỳ tích.

Nghề của cô Vy là thế – nghề nhặt nhạnh những mảnh vỡ của ngôn ngữ và cảm xúc, để ghép lại thành một nụ cười hòa nhập cho những đứa trẻ vốn bị lãng quên trong thế giới của riêng mình.

Nay cô Vy vẫn đang ngày ngày miệt mài can thiệp cho các trẻ đặc biệt tại Trung tâm Hand in Hand, cô Vy vẫn gặp không ít trẻ như Milô và trên hành trình tìm kiếm sự phát triển cho trẻ, bài học về lòng yêu thương và sự kiên nhẫn đã tạo nên thành công cho cô, trò ở HIH.

----------------------------------------------------------------------

Trên tay cô là những vết cắn
Mái tóc rối bù, môi chẳng một chút son
Giáo viên đi dạy thướt tha tà áo trắng
Riêng cô đến trường là phải gọn phải nhanh.
Lúc con đánh...
con cắn...
rồi khóc gào vô định...
Nén chịu đau cô nuôi lại cố gắng nhiều lần.
Sau ánh sáng niềm hi vọng đã đến
Khi trên môi con lần đầu
Một tiếng gọi đã vang âm.

Đọc bài viết của cô Vy mà rưng rưng quá. Vẻ ngoài luôn tươi vui, nụ cười luôn tươi tắn nhưng có rất nhiều lần cô giáo của chúng tôi đã phải ngồi lặng người vì kiệt sức. Hành trình để các con giao tiếp được chưa bao giờ dễ dàng. Và nhiệm vụ của chúng tôi là sáng soi gương, nở một nụ cười thật tươi rồi lại cố gắng từng chút một. Cảm ơn cô về những thay đồi kì diệu từ những nố lực của cô!

THẾ GIỚI RẤT GẦN... NHƯNG CŨNG RẤT XA"Điều khiến tôi sững lại không phải là sự yên tĩnh, mà là cách các em ở cạnh nhau… ...
01/04/2026

THẾ GIỚI RẤT GẦN... NHƯNG CŨNG RẤT XA

"Điều khiến tôi sững lại không phải là sự yên tĩnh, mà là cách các em ở cạnh nhau… mà như không hề có nhau."

Ở cạnh nhưng không hề có nhau!

Đó là điều mà cô Uyên vẫn luôn trăn trở khi nhìn thấy các con cười vu vơ, nói vu vơ, bạn bên cạnh nhưng không chơi, cô bên cạnh nhưng chẳng tương tác.

Dịu dàng, nhỏ nhẹ, thông minh và khéo tay, cô Uyên là mảnh ghép tuyệt vời mà Hand in Hand đang có trên hành trình đồng hành cùng các bạn nhỏ có nhu cầu đặc biệt.
Thấy cô là thấy niềm tin và sự dịu dàng của người cô, người mẹ.

Mời cả nhà đọc bài viết “Thế giới rất gần… nhưng cũng rất xa” để hiểu hơn về cô và con đường mà cô đang bước. Cô đang nỗ lực từng ngày để hiểu hơn về thế giới mà các con đang sống rồi từ từ, từng bước một, đưa các con về với hiện tại.
………………………………………………………………………..

Lần đầu tiên tôi đến thử việc tại trung tâm Hand in Hand, cũng là ngày đầu tiên tôi chạm vào một thế giới mà trước đó tôi chưa từng thực sự hiểu.
Một thế giới rất gần… nhưng lại rất xa.
Tôi còn nhớ rất rõ khoảnh khắc ấy. Trong căn phòng không quá rộng, những đứa trẻ ngồi gần nhau, cùng những món đồ chơi quen thuộc. Nhưng điều khiến tôi sững lại không phải là sự yên tĩnh, mà là cách các em ở cạnh nhau… mà như không hề có nhau.
Không có ánh mắt nào chạm vào ánh mắt nào.
Không có tiếng gọi bạn.
Không có sự tương tác.
Mỗi đứa trẻ như đang sống trong một thế giới riêng, nơi chỉ có mình và món đồ chơi trong tay. Những đôi tay nhỏ bé cứ lặng lẽ lật mở, xoay, chạm… lặp đi lặp lại một cách say mê, như thể đó là cách duy nhất để các em cảm nhận thế giới này.
Tôi bước lại gần, nhẹ nhàng gọi tên một em.
Không có phản hồi.
Tôi thử lại lần nữa, lần này với một nụ cười tươi. Nhưng em chỉ khẽ quay đi, như thể sự hiện diện của tôi không nằm trong mối quan tâm của em.
Giữa một lớp học đông người, sự tách biệt ấy hiện lên rõ ràng đến mức khiến tôi bối rối. Tôi nhận ra rằng, có những khoảng cách không thể lấp đầy chỉ bằng lời nói hay nụ cười.
Ngày hôm đó, tôi ra về với rất nhiều câu hỏi.
Tại sao các em không nhìn?
Tại sao các em không đáp lại?
Và… làm thế nào để bước vào thế giới của các em?
Những ngày sau đó là một hành trình dài – không ồn ào, không nhanh chóng, nhưng đủ để thay đổi cách tôi nhìn nhận.
Tôi bắt đầu hiểu rằng, các em không thờ ơ. Các em không từ chối kết nối.
Chỉ là cách các em cảm nhận và phản hồi thế giới này… khác với chúng ta.
Có những đứa trẻ phải mất rất lâu để nhìn vào mắt người khác, vì ánh nhìn ấy có thể quá mạnh mẽ với các em.
Có những đứa trẻ không đáp lại khi được gọi tên, không phải vì không nghe, mà vì não bộ của các em cần nhiều thời gian hơn để xử lý.
Và có những đứa trẻ lặp đi lặp lại một hành động, không phải vô nghĩa, mà đó là cách các em tự trấn an mình giữa một thế giới quá nhiều kích thích.
Khi tôi bắt đầu chậm lại, mọi thứ dường như cũng thay đổi.
Tôi không còn cố gắng kéo các em về phía mình.
Tôi học cách bước chậm… và ở lại trong thế giới của các em lâu hơn một chút.
Và rồi, những điều rất nhỏ bắt đầu xảy ra.
Một ánh nhìn thoáng qua – chỉ vài giây, nhưng đủ khiến tôi bất ngờ.
Một lần quay đầu khi nghe gọi tên – dù rất chậm, nhưng là có thật.
Một cái chạm nhẹ vào tay – mong manh, nhưng ấm áp.
Những khoảnh khắc ấy, với người khác có thể rất bình thường. Nhưng với tôi, và với các em, đó là cả một hành trình.
Tôi đã từng chứng kiến một đứa trẻ mất hàng tuần chỉ để có thể ngồi yên cạnh cô mà không bỏ chạy.
Mất hàng tháng để có thể gọi một tiếng “cô” tròn vành.
Và có khi mất rất lâu… để mỉm cười.
Nhưng chính những điều nhỏ bé ấy lại khiến tôi hiểu rằng: các em đang cố gắng, theo cách của riêng mình.
Nhân ngày Thế giới nhận thức về trẻ tự kỷ (2/4) và ngày khuyết tật Việt Nam (18/4), tôi muốn kể lại câu chuyện này – không phải để nói về những khó khăn, mà để nhắc chúng ta về một điều rất đơn giản:
Có những đứa trẻ không nhìn vào mắt bạn,
không đáp lại khi bạn gọi tên,
không chơi cùng những đứa trẻ khác…
Nhưng điều đó không có nghĩa là các em không cảm nhận, không yêu thương, hay không muốn kết nối.
Chỉ là cánh cửa để bước vào thế giới của các em… không mở theo cách thông thường.
Và nếu chúng ta đủ kiên nhẫn để đứng lại lâu hơn một chút,
dịu dàng hơn một chút,
chậm lại một chút…
biết đâu, một ngày nào đó, chính các em sẽ là người nắm tay chúng ta –
và dẫn chúng ta bước vào thế giới rất riêng, nhưng cũng rất đẹp của các em.

Người viết: Cao Thị Uyên

ÁNH SÁNG THẦM LẶNG"Người ta hỏi tôi Có mệt không khi bước vào thế giới ấy? Tôi chỉ mỉm cười vì ở đóTôi thấy những vì sao...
31/03/2026

ÁNH SÁNG THẦM LẶNG
"Người ta hỏi tôi
Có mệt không khi bước vào thế giới ấy?
Tôi chỉ mỉm cười vì ở đó
Tôi thấy những vì sao rất khác."

Các con là ánh sáng thầm lặng của cô!
Và cô Mộc Lan là ánh sáng tươi vui của Hand in Hand!

Gửi đến cả nhà bài thơ sâu sắc mà cô Mộc Lan đã sáng tác dành tặng cho các em bé thân yêu trong ngôi nhà Hand in Hand và rất nhiều những em bé có nhu cầu đặc biệt khác.
Có mệt không? Dạ mệt lắm chứ. Theo các con, chăm cho các con ăn, con ngủ, can thiệp hành vi cho các con và giúp các con đi vào nếp học, nếp chơi - đó là cả công trình của sự nỗ lực và tình yêu thương từ ngày này qua tháng khác, từ năm này đến năm kia. Miệt mài! và bền bỉ....

Cảm ơn cô đã nhìn thấy vì sao nơi các con. Cảm ơn cô mỗi ngày đến lớp với trái tim rộng mở và nỗ lực để "đi nhặt từng tia sáng nhỏ" nơi các con!

💞HÀNH TRÌNH LÀM MẸ CỦA MỘT EM BÉ TỰ KỶ"Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha"Hô...
30/03/2026

💞HÀNH TRÌNH LÀM MẸ CỦA MỘT EM BÉ TỰ KỶ
"Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha"

Hôm nay, con đường mẹ đi, công việc mẹ chọn, nhịp sống mỗi ngày của mẹ đều hướng về ánh sáng nơi con.

🍀Hand in Hand có được một cô giáo tận tâm, yêu trẻ, hết lòng với nghề xuất phát từ tình yêu vô bờ bến dành cho con trai của mình.

Đầu tuần Hand in Hand xin phép gửi đến cả nhà bài viết cô Mỹ Châu dành cho con trai. Mong một ngày con trai sẽ hiểu những hi sinh thầm lặng của cô. Trân trọng và biết ơn những chia sẻ của cô nhân ngày Quốc tế Nhận thức về tự kỷ 2/4. Yêu em bé! Yêu cô!
-------------------------------------------------------------------------------
🍀Hành trình của con: Ngày 9/1/2019, mẹ hạnh phúc biết bao khi con cất tiếng khóc chào đời. Rồi thời gian trôi qua, con dần lớn lên trong vòng tay yêu thương của ba mẹ và tất cả mọi người. Con cũng biết lật, biết trườn, biết bò, biết ngồi, biết đi và nói bập bẹ: ba ba, ma ma, mum mum, bò, gà, cá ….như những đứa trẻ khác, chỉ là sự phát triển của con chậm hơn so với các bạn một chút.

Rồi đến tuổi lên 2, mẹ bắt đầu nhận thấy con khác hơn so với các bạn: con thích chơi một mình, con thích xếp các đồ vật thành hàng thẳng, mẹ gọi con không có phản ứng quay lại, con thích ăn những thứ rất kì lạ, ngôn ngữ của con cũng hạn chế ở vài từ đơn…. Nhưng ai cũng bảo: “Rồi lớn con sẽ nói thôi, chứ lúc nhỏ các cậu, các dì cũng hơn 2 tuổi hoặc gần 3 tuổi mới nói”.

Đến khi con lên 3 tuổi, mẹ sinh thêm em bé, mẹ cảm nhận được con đang tủi thân vì mẹ chăm em, mẹ ít có thời gian dành cho con hơn, từ đó con sanh ra các hành vi đánh em, cắn em rất nhiều. Có đôi lúc mẹ không kìm chế được bản thân nên đã đánh con nhưng rồi lại ôm con vào lòng mà tâm sự, an ủi.

Đến 3 tuổi rưỡi mẹ cho con đi học mầm non, nhìn con đến lớp thật sự rất khác biệt. Sau đó mẹ tìm hiểu trên mạng các vấn đề về con và bắt đầu cho con đi học can thiệp. Học được 1 thời gian con cũng biết bắt chước bật âm nói theo từ đôi, cụm 3-4 từ, con nghe hiểu được 1 số yêu cầu của mọi người. Mẹ nhớ như in ngày hôm đó, đón con học về, khi nghe con nói theo cô: “Chào mẹ, con đi học về”. Mẹ vui, mẹ bất ngờ, mẹ hạnh phúc vì sau ngần ấy năm con cũng đã biết gọi mẹ.

Năm 2023, tuy rằng tốt nghiệp sư phạm tiểu học nhưng mẹ lại đi tìm việc ở 1 trung tâm con thiệp vì mẹ biết nơi đó mẹ sẽ học hỏi được kinh nghiệm, cách chăm sóc, dạy dỗ, phương pháp trị liệu cho con tiến bộ hơn.

Năm 2025, được sự hỗ trợ, giúp đỡ của trung tâm, mẹ được đưa con đến đây học và bên cạnh mẹ nhiều hơn. Kể từ đó, mẹ có thêm động lực để làm việc. Mọi người hay hỏi: “Sao thấy con bám mẹ quá, để mẹ còn làm việc”. Nhưng mẹ lại thấy đó là niềm vui, vì mẹ biết, được nhìn thấy mẹ con sẽ cảm thấy an toàn. Cũng giống như câu nói mẹ đặt ra: “Nhìn thấy con là mẹ an tâm, nhìn thấy mẹ là con an toàn”. Cho đến thời điểm này, tuy rằng ngôn ngữ giao tiếp của con còn hạn chế nhưng con đã tiến bộ rất nhiều: biết nói được nhu cầu của bản thân, biết làm theo yêu cầu của người khác, biết đọc, biết viết, biêt chơi cùng các bạn và con đã giảm được rất nhiều hành vi của mình……Đó là cả 1 quá trình rèn luyện và cố gắng của con, của các cô và tình thương của mọi người dành cho con.

Hai chữ “tự kỷ” quá nặng đối với một người làm mẹ. Tôi đã từng khóc rất nhiều: khóc vì nhìn thấy con một mình lạc lõng giữa đám đông, khóc vì mọi người nhìn con rất kì thị, khóc vì 1 tiếng gọi mẹ tưởng chừng đơn giản nhưng lại xa đến thế. Tôi đã từng tự trách và hỏi bản thân mình đã sai ở đâu mà con lại như vậy? Nhiều lúc tôi sợ ánh mắt của mọi người hơn cả sự mệt mỏi của bản thân.

Nhưng rồi đến một thời điểm, tôi nhận ra tôi không sai, con cũng không sai mà là con đang cảm nhận thế giới xung quanh theo cách riêng của mình. Và nhiệm vụ của tôi bây giờ là tìm cách bước vào thế giới của con và đưa con hoà nhập với cộng đồng. Vì tự kỉ không phải là dấu chấm hết mà đó là hành trình dài hơn một chút và tôi chọn đi cùng con đến cuối cùng.

Làm mẹ của một đứa trẻ tự kỷ không phải là một hành trình dễ dàng nhưng đó là một hành trình đầy cung bậc cảm xúc. Có những lúc tôi không dám gặp gỡ, giao tiếp với bạn bè, người thân, cuộc sống chỉ có tôi và con. Nhưng đến thời điểm hiện tại, khi đã chấp nhận sự thật và kết nối con với mọi người thì giờ đây tôi đã có thể mỉm cười làm chỗ dựa cho con để con cảm thấy thế giới này thật an toàn.

Nhân ngày Thế giới nhận thức về trẻ tự kỷ (2/4) và ngày khuyết tật Việt Nam (18/4) tôi muốn nhắn gửi một vài thông điệp đến cộng đồng: “Các con không giống như những đứa trẻ khác, các con là duy nhất và đặc biệt nhất trong trái tim những người làm ba làm mẹ. Mỗi sự tiến bộ của các con là niềm vui chiến thắng lớn lao của gia đình”. Tôi mong xã hội hãy đón nhận các con bằng tình yêu thương, hãy thấu hiểu và đồng cảm cùng các gia đình có con tự kỷ và khuyết tật, không phán xét, không kì thị, để các con được sống trọn vẹn như chính mình. Vì với ba mẹ “các con không cần phải bình thường, các con chỉ cần bình an và hạnh phúc”.
Nguyễn Thị Mỹ Châu

28/03/2026

TÔI CHỌN THẤU HIỂU CHÚNG TA CÙNG HÒA NHẬP
Hưởng ứng Ngày hội chứng Down Thế giới (21/3), Ngày Thế giới nhận thức về tự kỷ (2/4) và Ngày người khuyết tật Việt Nam (18/4) - Thứ sáu ngày 27 tháng 3 trung tâm Hand in Hand Foundation đã tham gia Chương trình hoạt động ngoài trời vì trẻ em có nhu cầu đặc biệt, với chủ đề "Tôi chọn thấu hiểu chúng ta cùng hòa nhập" - do Trung tâm Phục hồi chức năng - Giáo dục trẻ khuyết tật tổ chức.

Đây là một chương trình vô cùng ý nghĩa giúp cho những em bé có nhu cầu đặc biệt được trải nghiệm các hoạt động tập thể ngoài thiên nhiên.

Thông qua sân chơi này, sự tự tin, cảm giác được tôn trọng của các em cũng được nâng lên rất nhiều.
Các hoạt động này giúp các em được tăng cường kỹ năng giao tiếp, phát triển cảm xúc tích cực, tăng cường sự gắn kết giữa các em với giáo viên, nhà chuyên môn, phụ huynh và cộng đồng.

Hand in Hand mong rằng sẽ có nhiều sân chơi hơn nữa để các em có nhu cầu đặc biệt có thêm cơ hội giao lưu, hiểu biết và nhận được sự thấu hiểu của cộng đồng. Từ đó cơ hội hòa nhập của các em được nhanh - hiệu quả và chất lượng hơn.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
HAND IN HAND FOUNDATION
https://www.facebook.com/share/16xh8QqwAf/
Trung tâm giáo dục, hỗ trợ cho các bé: Rối loạn phổ tự kỷ- Tăng động giảm chú ý - Chậm nói- Rối loạn ngôn ngữ - Nghe kém - Khó khăn khác trong học tập
* Cơ sở 1: STH47.47 đường số 14, KĐT Lê Hồng Phong II, Nam Nha Trang
Số đt: 0773.857.266 (Cô An)
*Cơ sở 2: Số 1 đường Sao Biển, Bắc Nha Trang
Số đt: 0343.939.929 (Cô Sinh)

💞Nghề của cô là gom từng con chữ 🌱Gieo hạt mầm xanh trên sỏi đá khô cằnHơn hai năm gắn bó cùng Hand in Hand Foundation, ...
27/03/2026

💞Nghề của cô là gom từng con chữ
🌱Gieo hạt mầm xanh trên sỏi đá khô cằn

Hơn hai năm gắn bó cùng Hand in Hand Foundation, mỗi tiết cá nhân là mỗi tiết cô Vạn Phước miệt mài bên trẻ để giúp trẻ có thể ê a từng con chữ, dạy cho trẻ vận động, trang bị cho trẻ từng chút kiến thức một.

Dáng người nhỏ bé nhưng xinh xắn, tươi vui, giàu năng lượng, mỗi tiết học với cô là mỗi lần trẻ vang tiếng cười và đến dần với ngôn ngữ, giao tiếp tốt hơn. Những mầm xanh đã được cô gieo với rất nhiều nỗ lực và yêu thương.

Nhân ngày Quốc tế Nhận thức về Tự Kỷ 2/4, Hand in Hand xin phép “khoe” bài thơ Gieo hạt mầm xanh do cô Vạn Phước viết, để cảm nhận được tình cảm tha thiết mà cô dành cho các bạn nhỏ thân yêu. ♥️

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
HAND IN HAND FOUNDATION
https://www.facebook.com/share/16xh8QqwAf/
Trung tâm giáo dục, hỗ trợ cho các bé: Rối loạn phổ tự kỷ- Tăng động giảm chú ý - Chậm nói- Rối loạn ngôn ngữ - Nghe kém - Khó khăn khác trong học tập
* Cơ sở 1: STH47.47 đường số 14, KĐT Lê Hồng Phong II, Nam Nha Trang
Số đt: 0773.857.266 (Cô An)
*Cơ sở 2: Số 1 đường Sao Biển, Bắc Nha Trang
Số đt: 0343.939.929 (Cô Sinh)

Address

CS1. STH47. 47 Đường Số 14, KĐT Lê Hồng Phong 2, Phước Hải, Khánh Hòa; CS2: 01 Sao Biển, P. Bắc Nha Trang, Khánh Hoà
Nha Trang
57000

Opening Hours

Monday 07:00 - 17:00
Tuesday 07:00 - 17:00
Wednesday 07:00 - 17:00
Thursday 07:00 - 17:00
Friday 07:00 - 17:00

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Trung Tâm Hand in Hand Foundation posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Trung Tâm Hand in Hand Foundation:

Share