Viện Nghiên Cứu Tâm Lý - Giáo Dục Đặc Biệt Trà Vinh

Viện Nghiên Cứu Tâm Lý - Giáo Dục Đặc Biệt Trà Vinh TƯ VẤN - ĐÁNH GIÁ - CAN THIỆP SỚM CHO TRẺ

🇻🇳 Nhiệt liệt chào mừng kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2026). 140 năm Ng...
23/04/2026

🇻🇳 Nhiệt liệt chào mừng kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2026). 140 năm Ngày Quốc tế Lao động (1/5/1886 - 1/5/2026).

📣 Viện thông báo Lịch nghỉ Lễ:

Nghỉ từ ngày thứ năm 30/04/2026 đến hết ngày chủ nhật 03/05/2026.

Ngày học lại thứ hai 04/05/2026.

Kính chúc Quý thầy cồ, Quý phụ huynh cùng học viên kỳ nghỉ Lễ An Vui, Hạnh Phúc.

HỖ TRỢ SÀNG LỌC - ĐÁNH GIÁ - CAN THIỆP
Địa chỉ: 314 Phạm Ngũ Lão - P1 - TPTV
Hotline: 0939 522 588 (Cô Oanh)

👨‍👩‍👦 Buổi chia sẻ “Kỹ năng chơi tương tác với trẻ” do Viện tổ chức đã mang đến cho phụ huynh nhiều góc nhìn thực tế và ...
18/04/2026

👨‍👩‍👦 Buổi chia sẻ “Kỹ năng chơi tương tác với trẻ” do Viện tổ chức đã mang đến cho phụ huynh nhiều góc nhìn thực tế và dễ áp dụng ngay tại nhà. Thay vì “dạy” con theo cách truyền thống, phụ huynh được hướng dẫn cách "chơi đúng cách" để giúp trẻ phát triển ngôn ngữ, tương tác và cảm xúc một cách tự nhiên.

Thông qua các nguyên tắc đơn giản như ngồi ngang tầm trẻ, lặp lại hoạt động, theo dẫn dắt của con và sử dụng ngôn ngữ ngắn gọn, phụ huynh nhận ra rằng mỗi khoảnh khắc chơi đều có thể trở thành cơ hội học quý giá.

Buổi chia sẻ không chỉ cung cấp kiến thức mà còn giúp phụ huynh tự tin hơn trong việc đồng hành cùng con mỗi ngày. Hy vọng rằng từ những thay đổi nhỏ trong cách chơi, trẻ sẽ có thêm nhiều cơ hội kết nối, giao tiếp và phát triển tích cực hơn.

HỖ TRỢ SÀNG LỌC - ĐÁNH GIÁ - CAN THIỆP
Địa chỉ: 314 Phạm Ngũ Lão - P1 - TPTV
Hotline: 0939 522 588 (Cô Oanh)

❤️ Cuộc thi viết “Bước vào yêu thương” đã nhận được sự tham gia tích cực với nhiều bài viết giàu cảm xúc và ý nghĩa.    ...
06/04/2026

❤️ Cuộc thi viết “Bước vào yêu thương” đã nhận được sự tham gia tích cực với nhiều bài viết giàu cảm xúc và ý nghĩa.
Phần lớn các bài thể hiện đúng tinh thần nhân văn, cho thấy sự thấu hiểu và gắn bó với trẻ.
Nổi bật nhất là những bài có trải nghiệm thực tế và hành động cụ thể trong quá trình đồng hành cùng trẻ.
Bên cạnh đó, một số bài còn thiên về cảm xúc hoặc lý thuyết, chưa thể hiện rõ yếu tố cá nhân.
Ban tổ chức xin chúc mừng Giải Nhất thuộc về chuyên viên Hoàng Phạm Mỹ Huyền – bài viết thể hiện rõ nhất tinh thần “Bước vào yêu thương” bằng những trải nghiệm và hành động cụ thể trong thực tế.

🥰 Xin cảm ơn tất cả các chuyên viên đã tham gia và lan tỏa những giá trị tích cực trong giáo dục đặc biệt.

02/04/2026

“ Bước vào Yêu thương” - Ngày Thế giới nhận thức về tự kỷ 2/4.
Xin gởi lời yêu thương đến những em bé đang lớn lên theo cách riêng của mình
Xin gởi lời biết ơn sâu sắc đến phụ huynh - những người đang mỗi ngày “bước vào yêu thương” cùng con
Chúng ta tuy chậm một chút cũng không sao miễn chúng ta không dừng lại.

02/04/2026

❤️ “Bước vào yêu thương” không chỉ là một hành trình của cảm xúc, mà còn là hành trình của sự thấu hiểu và sẻ chia. Ở Viện Nghiên cứu Tâm
lý Giáo dục Đặc biệt, yêu thương không phải là điều gì xa vời, mà hiện
hữu trong từng ánh mắt, cử chỉ và lời nói hằng ngày. Nơi đây là mái nhà
chung của những đứa trẻ mang trong mình những khác biệt. Các em có
thể chậm hơn trong việc học, khó khăn trong giao tiếp, hoặc gặp trở ngại
trong việc hòa nhập. Nhưng chính tại nơi này, các em được chào đón
bằng sự kiên nhẫn và tình yêu thương vô điều kiện. Những người giáo
viên ở viện không chỉ đơn thuần là người dạy chữ. Họ còn là người bạn, người đồng hành, và đôi khi là người thay thế vòng tay gia đình. Mỗi bài
học được truyền đạt không chỉ bằng kiến thức, mà còn bằng sự cảm thông
sâu sắc. Để dạy được một chữ, họ phải hiểu được tâm hồn của từng em;
để giúp một em tiến bộ, họ phải kiên trì từng ngày, từng chút một.
Bước vào yêu thương ở nơi này là khi ta học cách lắng nghe những
điều không thể nói thành lời, học cách trân trọng từng tiến bộ nhỏ bé, và
nhận ra rằng mỗi con người đều xứng đáng được yêu thương theo cách
riêng của mình. Chính những người giáo viên thầm lặng ấy đã thắp lên hy
vọng, giúp các em tự tin bước ra thế giới rộng lớn hơn. Yêu thương, vì
thế, không còn là khái niệm trừu tượng, mà trở thành sức mạnh kỳ diệu, nuôi dưỡng tâm hồn và mở ra những con đường mới cho tương lai.
* Chuyên viên: Trầm Thanh Ngân

02/04/2026

❤️ Nhân dịp World Autism Awareness Day, tôi chợt nhìn lại và hiểu rằng: có những thế giới rất khác đang tồn tại ngay bên cạnh mình — thế giới của những đứa trẻ tự kỷ. Các em không ồn ào, không dễ hòa nhập, nhưng lại mang trong mình một cách cảm nhận cuộc sống rất riêng, rất tinh tế.
Có thể các em không nói nhiều, nhưng ánh mắt lại biết kể chuyện. Có thể các em không dễ bộc lộ cảm xúc, nhưng trái tim vẫn ấm áp và biết yêu thương. Chỉ là, các em cần nhiều thời gian hơn để mở cánh cửa kết nối với thế giới.
Xã hội đôi khi vội vàng đánh giá những điều “khác biệt” là “không bình thường”. Nhưng nếu chậm lại một chút, ta sẽ nhận ra: mỗi đứa trẻ tự kỷ là một mảnh ghép độc đáo. Các em có thể không giỏi ghi nhớ, nhạy cảm với âm thanh, màu sắc, hoặc có những khả năng đặc biệt mà ít ai nhận ra nếu không kiên nhẫn tìm hiểu.
Điều các em cần không phải là sự “thương hại”, mà là sự thấu hiểu. Không phải là ánh nhìn xa lạ, mà là một cái nắm tay nhẹ nhàng. Chỉ cần một chút kiên nhẫn, một chút yêu thương, ta có thể giúp các em bước gần hơn với thế giới — và cũng giúp chính mình học cách sống chậm lại, cảm nhận sâu hơn.
Bởi vì cuối cùng, “khác biệt” không phải là rào cản. Đó chỉ là một cách khác để tỏa sáng.
* Chuyên viên: Nguyễn Chí Thành

02/04/2026

❤️ BƯỚC VÀO YÊU THƯƠNG - HÀNH TRÌNH GIẢI MÃ NHỮNG BẢN THỂ DIỆU KỲ
Trong thế giới của văn chương, chúng ta thường ngợi ca những tâm hồn nhạy cảm, những trí tuệ siêu việt hay những cuộc đời hiển hách. Nhưng có một góc khuất của nhân loại, nơi mà ngôn ngữ không phải là công cụ để giao tiếp, nơi mà ánh mắt không tìm thấy điểm chạm, và nơi mà thế giới nội tâm là một mê cung không có sơ đồ. Đó là thế giới của trẻ tự kỷ - những đứa trẻ mà người ta vẫn thường gọi bằng cái tên mỹ miều nhưng đầy xót xa: “Trẻ đến từ vì sao khác”. Hằng năm, khi tháng Tư gõ cửa bằng những cơn mưa rào đầu hạ, cả thế giới lại cùng nhau thắp sáng ánh đèn xanh. Ngày 2/4 - Ngày Thế giới nhận thức về Tự kỷ - không chỉ là một cột mốc trên tờ lịch đại mạn, mà là một lời nhắc nhở nhân loại về sự hiện diện của những bản thể đặc biệt. Màu xanh da trời được chọn làm biểu tượng, bởi nó vừa gợi nhắc đến sự bao la của bầu trời - nơi những vì sao thuộc về, vừa gợi lên sự tĩnh lặng của đại dương thẳm sâu - nơi những tâm hồn ấy đang ẩn mình trong lớp sóng của sự im lặng.
Tại Viện Nghiên cứu Tâm lý - Giáo dục đặc biệt của chúng tôi, “ngày tự kỷ” không gói gọn trong 24 giờ lễ hội. Nó là hơi thở, là mồ hôi, là những giọt nước mắt thầm lặng và cả những nụ cười vỡ òa của 365 ngày miệt mài. Chủ đề “Bước vào yêu thương” mà Viện khởi xướng năm nay không chỉ là một khẩu hiệu. Đối với một giáo viên như tôi, đó là một hành trình vượt biên - vượt qua biên giới của sự bình thường để đi vào vùng đất của những điều đặc biệt. Chúng ta kỷ niệm ngày 2/4 không phải để thương hại, mà để khẳng định một quyền cơ bản - quyền được thấu hiểu. Khởi đầu của hành trình ấy chính là sự dấn thân đầy lý trí.
Trong tiếng Việt, “bước vào” là một động từ chỉ sự chủ động. Nó không phải là một sự va chạm ngẫu nhiên hay một sự sắp đặt của số phận, mà là một quyết định tự nguyện từ trái tim và khối óc. Khi một giáo viên bước chân vào ngành giáo dục đặc biệt, họ phải thực hiện một cuộc thanh tẩy tư duy. Chúng tôi bỏ lại sau lưng những giáo án chuẩn mực với những mục tiêu kiến thức cao siêu, những thang điểm 10 tròn trĩnh và những bài giảng rập khuôn vốn đã quen thuộc ở giảng đường sư phạm. Ở đây, giáo án không viết bằng phấn trắng trên bảng đen, mà được viết bằng sự quan sát tỉ mỉ từng nhịp rung của ngón tay, từng ánh mắt vô định, hay từng âm thanh đơn tiết phát ra từ cổ họng của trẻ. Đó chính là tính logic của tình thương. Nhiều người lầm tưởng giáo dục đặc biệt chỉ cần lòng tốt và sự bao dung. Nhưng thực tế, lòng tốt chỉ là cánh cửa, còn tri thức chuyên môn mới là chìa khóa. “Bước vào” nghĩa là chúng tôi phải học cách đọc những văn bản không chữ.
Dưới góc độ của một người học văn, tôi nhận ra mỗi hành vi của trẻ là một phép ẩn dụ sâu sắc. Một cú đập tay xuống bàn không đơn thuần là hành vi phá phách, đó có thể là một lời cầu cứu vì tiếng ồn bên ngoài quá lớn so với ngưỡng chịu đựng của trẻ. Một sự im lặng kéo dài không phải là sự lì lợm, đó là sự đóng băng cảm xúc khi thế giới quanh em trở nên quá tải và đáng sợ. Nếu người giáo viên văn học có thể phân tích một tác phẩm để tìm ra tư tưởng chủ đạo, thì người giáo viên tại Viện phải phân tích từng mảnh hành vi nhỏ nhất để tìm ra chìa khóa mở cửa tâm hồn trẻ. Đó là sự giao thoa tuyệt đẹp giữa tư duy logic của một nhà khoa học và sự nhạy cảm, tinh tế của một nghệ sĩ.
Trong vườn hoa giáo dục, nếu giáo viên phổ thông là những người trồng cây lấy quả, thì giáo viên trẻ đặc biệt là những người đi phục hồi những mầm cây bị tổn thương từ trong bộ rễ. Tôi muốn nói về những người đồng nghiệp của mình tại Viện - những người thợ dệt niềm tin thầm lặng mà cuộc thi này muốn tôn vinh. Họ không đứng trên bục giảng cao sang với tà áo dài thướt tha. Họ quỳ trên sàn nhà để ngang tầm mắt với trẻ, họ ngồi bệt xuống đất để cùng trẻ chơi những món đồ chơi đơn giản nhất. Họ sẵn sàng để trẻ cào cấu, cắn xé trong những cơn hoảng loạn, để rồi ngay sau đó lại nhẹ nhàng ôm chặt lấy trẻ vào lòng, dùng nhịp đập trái tim mình để xoa dịu nỗi sợ hãi của các em. Đó là một dạng thức cao cấp của lòng dũng cảm mà văn chương vẫn thường ca ngợi.
Văn chương dạy chúng ta rằng “Hạnh phúc là một cuộc hành trình, không phải là đích đến”. Trong giáo dục đặc biệt, câu nói này đúng đến từng milimet và thấm đẫm mồ hôi. Có những người giáo viên đã dành cả sáu tháng trời chỉ để dạy một đứa trẻ biết cầm chiếc thìa đưa thức ăn vào miệng, dành cả một năm ròng rã chỉ để nghe trẻ gọi một tiếng “mẹ” đúng nghĩa. Bạn hãy tưởng tượng, một âm tiết “A” hay “Ơ” vang lên từ khuôn miệng vốn dĩ chỉ biết mím chặt hoặc gào thét trong nhiều năm, nó mang sức nặng ngàn cân, chấn động hơn bất cứ bài diễn văn hùng hồn nào. Lúc đó, ngôn ngữ không còn là phương tiện giao tiếp thông thường, ngôn ngữ là một phép màu, là bằng chứng của sự sống đang trỗi dậy. Người giáo viên đã kiên trì ủ ấp phép màu đó bằng hơi ấm của chính mình để kéo trẻ ra khỏi ốc đảo đơn độc.
Viện của chúng ta không chỉ là một cơ quan hành chính hay một trung tâm can thiệp kỹ thuật. Trong mắt tôi, đây là một “thiên đường của sự thấu hiểu”. Ngành giáo dục đặc biệt tại Việt Nam vẫn còn đối mặt với nhiều định kiến và sự kỳ thị vô hình. Nhiều phụ huynh khi đưa con đến Viện vẫn mang theo sự mặc cảm, nỗi đau đớn tột cùng và đôi khi là cả những kỳ vọng viễn vông về sự chữa khỏi thần kỳ. Ở đây, Viện đóng vai trò là một bộ lọc: lọc đi những nỗi đau, giữ lại niềm hy vọng; lọc đi những tự ti, giữ lại sự kiên cường. Sự thành công của một đứa trẻ đặc biệt không bao giờ là nỗ lực đơn độc, mà là sự phối hợp nhịp nhàng như một bộ máy đồng hồ trong hệ sinh thái của lòng nhân ái, giữa chuyên gia tâm lý, giáo viên và sự đồng hành bền bỉ của gia đình.
Ngày 2/4 hằng năm tại Viện không chỉ là dịp để chúng ta trang hoàng sắc xanh, mà là dịp để kết nối những vòng tay chặt hơn nữa. Viện đã tạo ra một môi trường mà ở đó, cái đặc biệt không bị coi là bất thường. Chúng ta tôn trọng sự khác biệt của mỗi cá nhân, không cố gắng sửa chữa các em để biến một đứa trẻ tự kỷ thành một đứa trẻ bình thường theo khuôn mẫu rập khuôn. Thay vào đó, chúng ta giúp các em trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình, với tất cả những khiếm khuyết và cả những tài năng tiềm ẩn mà thế giới bên ngoài chưa kịp nhận thấy. Chúng ta nói nhiều về yêu thương, nhưng yêu thương trong giáo dục đặc biệt là một loại yêu thương có kỷ luật và yêu thương dựa trên tri thức.
Nếu chỉ yêu thương bằng cảm xúc đơn thuần, chúng ta sẽ sớm gục ngã trước những áp lực khủng khiếp của nghề. Nhưng nếu yêu thương bằng tri thức và sự thấu cảm sâu sắc, chúng ta sẽ thấy mỗi bước tiến nhỏ của trẻ - dù chỉ là một cái nhìn thẳng vào mắt cô trong vài giây - cũng là một thành tựu vĩ đại. Yêu thương ở đây nghĩa là chấp nhận. Chấp nhận rằng có những đứa trẻ sẽ không bao giờ có thể viết nên những bài văn hay, không bao giờ giải được những bài toán phức tạp, nhưng các em biết tự mặc áo, biết mỉm cười khi thấy bóng dáng mẹ ở cổng trường, biết thể hiện sự yêu thích với một giai điệu âm nhạc. Đó chính là chiến thắng huy hoàng nhất của giáo dục đưa con người trở về với bản ngã thiện lương và tự lập.
“Bước vào yêu thương” chính là một lời mời gọi thiết tha dành cho toàn xã hội. Đừng đứng bên ngoài quan sát các em như những hiện tượng lạ hay những thực thể cần lánh xa, hãy dũng cảm bước vào. Là một giáo viên, tôi luôn tin rằng mỗi con người trên thế gian này là một cuốn sách độc bản. Có những cuốn sách được viết bằng mật mã, bằng những biểu tượng lạ lẫm, đòi hỏi người đọc phải dùng cả cuộc đời và sự kiên nhẫn mới có thể giải mã được ý nghĩa sâu xa bên trong. Những đứa trẻ tại Viện Nghiên cứu Tâm lý - Giáo dục đặc biệt chính là những cuốn sách quý giá và đầy bí ẩn ấy. Nhân ngày 2/4, tôi muốn gửi lời tri ân sâu sắc nhất đến những người đồng nghiệp - những người giải mã thầm lặng và kiên cường.
Cuộc hành trình này có thể còn rất dài, đầy rẫy những gập ghềnh và thử thách chưa dự báo trước. Nhưng chừng nào trái tim chúng ta còn đập vì những ánh mắt ngây ngô ấy, chừng nào đôi tay chúng ta còn sẵn lòng nắm lấy những bàn tay nhỏ bé đang lạc lối, thì chừng đó cuộc đời này vẫn còn hy vọng. Hãy để sắc xanh của ngày 2/4 không chỉ rực rỡ trong một ngày, mà hãy để nó trở thành ngọn lửa ấm áp cháy mãi trong tim mỗi người giáo viên, dẫn lối cho mọi đứa trẻ đặc biệt tìm thấy vị trí của mình dưới ánh mặt trời tươi sáng. Bởi sau cùng, yêu thương chính là ngôn ngữ chung duy nhất có thể xóa nhòa mọi khoảng cách giữa các vì sao.
* Chuyên viên: Phan Huỳnh Ngọc Hiền

02/04/2026

❤️ Viện nghiên cứu Tâm lý – Giáo dục đặc biệt là một trong những cơ sở quan trọng trong hệ thống giáo dục và khoa học, đóng vai trò nghiên cứu, can thiệp và hỗ trợ sự phát triển của trẻ em có nhu cầu đặc biệt. Đây không chỉ là nơi tiến hành các công trình nghiên cứu chuyên sâu mà còn là môi trường thực tiễn giúp trẻ vượt qua khó khăn, phát triển khả năng và hòa nhập với xã hội.Tại Viện nghiên cứu Tâm lý – Giáo dục đặc biệt, các chuyên gia trong nhiều lĩnh vực như tâm lý học, giáo dục học, trị liệu ngôn ngữ và công tác xã hội cùng phối hợp để nghiên cứu về đặc điểm phát triển của trẻ. Đối tượng mà viện hướng đến rất đa dạng, bao gồm trẻ tự kỉ, trẻ chậm phát triển trí tuệ, trẻ rối loạn ngôn ngữ, trẻ tăng động giảm chú ý và nhiều nhóm trẻ có nhu cầu đặc biệt khác. Thông qua các hoạt động đánh giá, quan sát và phân tích, các nhà nghiên cứu có thể hiểu rõ hơn về khả năng, hạn chế cũng như nhu cầu riêng của từng trẻ.
Từ những kết quả nghiên cứu đó, viện xây dựng các chương trình can thiệp mang tính cá nhân hóa, phù hợp với từng đối tượng. Các phương pháp như can thiệp sớm, trị liệu hành vi , trị liệu ngôn ngữ, hoạt động trị liệu và giáo dục kỹ năng sống được áp dụng một cách khoa học và có hệ thống. Những chương trình này giúp trẻ từng bước cải thiện khả năng giao tiếp, nâng cao nhận thức, phát triển kỹ năng tự phục vụ và tăng cường khả năng tương tác xã hội. Đặc biệt, việc can thiệp sớm đóng vai trò vô cùng quan trọng, giúp trẻ có nền tảng tốt hơn cho quá trình phát triển lâu dài với sứ mệnh lan tỏa tri thức,yêu thương và thấu hiểu,viện đã không ngừng nổ lực xây dựng những chương trình can thiệp ,giáo dục phù hợp, giúp trẻ từng bước hòa nhập và phát huy tiềm năng riêng của mình.Không chỉ tập trung vào trẻ, Viện nghiên cứu Tâm lý – Giáo dục đặc biệt còn chú trọng đến việc hỗ trợ gia đình và nhà trường. Viện thường xuyên tổ chức trao đổi với phụ huynh nhằm trang bị cho phụ huynh và giáo viên những kiến thức và kỹ năng cần thiết trong việc chăm sóc và giáo dục trẻ. Phụ huynh được hướng dẫn cách tương tác, giao tiếp và tạo môi trường tích cực tại nhà, trong khi giáo viên được đào tạo để áp dụng các phương pháp giáo dục phù hợp trong lớp học hòa nhập. Sự phối hợp chặt chẽ giữa gia đình, nhà trường và chuyên gia chính là yếu tố quan trọng giúp trẻ tiến bộ bền vững.
Có thể thấy, Viện nghiên cứu Tâm lý – Giáo dục đặc biệt giữ vai trò vô cùng quan trọng trong việc hỗ trợ và phát triển trẻ em có nhu cầu đặc biệt. Với những nỗ lực không ngừng trong nghiên cứu, can thiệp và giáo dục, viện đã mang lại nhiều cơ hội để trẻ phát triển toàn diện và tự tin hòa nhập cộng đồng. Đây thực sự là cầu nối yêu thương, góp phần xây dựng một xã hội nhân văn, nơi mọi trẻ em đều được tôn trọng, quan tâm và tạo điều kiện phát triển theo khả năng của mình.
Nhân Ngày Thế giới Nhận thức về Tự kỷ, xin gửi đến các em nhỏ, gia đình và những người luôn đồng hành cùng các em lời chúc chân thành và yêu thương nhất. Mỗi em là một cá thể đặc biệt, mang trong mình những sắc màu riêng biệt mà không ai có thể thay thế. Dù hành trình của các em có thể khác với nhiều người, nhưng chính sự khác biệt ấy đã làm cho thế giới này trở nên ý nghĩa hơn.
Chúc các em luôn được sống trong vòng tay yêu thương, được thấu hiểu và tôn trọng. Mong rằng mỗi ngày trôi qua, các em sẽ có thêm những niềm vui nho nhỏ, món quà yêu thương, những bước tiến dù chậm nhưng vững vàng và trên con đường đó có sự đồng hành vô điều kiện các bậc cha mẹ, những người mạnh mẽ ,kiên trì ,giàu tình yêu thương và sự cống hiến âm thầm của những thầy cô, chuyên gia tâm lý cùng góp sức trong cuộc hành trình của các em giúp các em luôn cảm nhận được rằng mình không hề đơn độc trong hành phát triển toàn diện theo cách riêng của mình.
*Chuyên viên: Thạch Thị Trúc Trinh

02/04/2026

❤️ Bước vào yêu thương – Hành trình gắn bó dài lâu
Có những nơi ta chỉ đi qua, nhưng cũng có những nơi ta muốn ở lại thật lâu. Với em Viện nghiên cứu tâm lý giáo dục đặc biệt không chỉ là nơi làm việc mà đã trở thành một phần trong trái tim nơi em tìm thấy ý nghĩa thật sự của nghề giáo, và cũng là nơi em mong muốn được gắn bó lâu dài.
Những ngày đầu, em đến với tâm thế học hỏi. Nhưng càng tiếp xúc với các em nhỏ, em càng nhận ra rằng tình cảm của mình không còn dừng lại ở sự quan sát hay trải nghiệm nữa, mà đã trở thành sự yêu thương thật sự. Mỗi ánh mắt ngây thơ, mỗi nụ cười dù rất nhỏ, mỗi cái nắm tay bất chợt của các em đều khiến em cảm thấy ấm áp. Những đứa trẻ đặc biệt ấy không hoàn hảo theo cách thông thường, nhưng lại mang trong mình một vẻ đẹp rất riêng vẻ đẹp của sự chân thành và trong sáng.
Tình cảm dành cho các em lớn dần theo từng ngày. Em không còn xem việc chăm sóc hay dạy dỗ là nhiệm vụ, mà là niềm vui. Em mong được nhìn thấy các em tiến bộ từng chút một, dù rất chậm. Em luôn mong được ở bên khi các em vui, được vỗ về khi các em buồn, và được chứng kiến từng bước trưởng thành của các em. Có những lúc mệt mỏi, nhưng chỉ cần nhìn thấy các em, mọi áp lực dường như tan biến.
Chính những điều giản dị ấy đã khiến tôi nảy sinh một mong muốn mạnh mẽ: được gắn bó lâu dài với nơi này.Em không muốn chỉ là người đi qua, mà muốn trở thành một phần của hành trình yêu thương ấy. Em muốn tiếp tục học hỏi, rèn luyện để trở thành một giáo viên tốt hơn không chỉ giỏi chuyên môn mà còn đủ kiên nhẫn, đủ bao dung và đủ yêu thương để đồng hành cùng các em.

Nhìn vào những thầy cô đi trước, em càng thêm vững tin vào lựa chọn của mình. Họ đã dành cả thanh xuân để cống hiến cho nghề, âm thầm nhưng bền bỉ. Chính họ là minh chứng rằng: khi ta yêu một công việc bằng cả trái tim, ta sẽ có đủ sức mạnh để đi cùng nó thật lâu. Em cũng muốn mình như vậy không chỉ làm nghề, mà sống với nghề. Gắn bó lâu dài với giáo dục đặc biệt không phải là một quyết định dễ dàng, nhưng đó là một quyết định đầy ý nghĩa. Bởi mỗi ngày trôi qua, ta không chỉ dạy các em học, mà còn góp phần thay đổi cuộc đời của các em, dù chỉ là những thay đổi nhỏ bé. Và chính những điều nhỏ bé ấy lại tạo nên giá trị lớn lao
Nghề giáo dục đặc biệt không hào nhoáng, cũng không dễ dàng. Đó là hành trình của những giọt mồ hôi, của sự kiên trì và cả những lúc chạnh lòng. Nhưng trên tất cả, đó là hành trình của tình yêu thứ tình cảm bền bỉ và mạnh mẽ nhất. Những người giáo viên nơi đây chính là những tấm gương sáng, âm thầm cống hiến, gieo hy vọng cho những mảnh đời cần được nâng đỡ.
Với em, “bước vào yêu thương” không còn là một khoảnh khắc, mà là một hành trình dài. Một hành trình mà tôi mong muốn được tiếp tục, được cống hiến và được trưởng thành. Dù phía trước còn nhiều khó khăn, em vẫn tin rằng chỉ cần có tình yêu thương, tôi sẽ đủ kiên trì để đi đến cùng.
* Chuyên Viên: Tô Thị Cẩm Tú

02/04/2026

❤️ Ngày Thế giới Nhận thức về Tự kỷ (World Autism Awareness Day) được tổ chức vào ngày 2 tháng 4 hàng năm, bắt đầu từ năm 2008 theo nghị quyết của Đại hội đồng Liên Hợp Quốc. Ngày này nhằm nâng cao nhận thức, sự thấu hiểu, giảm kỳ thị, và thúc đẩy can thiệp sớm (trước 3 tuổi) để giúp trẻ tự kỷ hòa nhập cộng đồng. Ngày 02/04 mang ý nghĩa nhấn mạnh "tự kỷ" là rối loạn phát triển não bộ, không phải bệnh lây nhiễm, và mỗi trẻ tự kỷ đều có khả năng riêng biệt cần được trân trọng và hỗ trợ. Qua đó, em càng thêm trân trọng những giá trị mà công việc tại Viện nghiên cứu tâm lý giáo dục đặc biệt mang lại. Nơi đây không chỉ là môi trường can thiệp, hỗ trợ trẻ phát triển mà còn là mái nhà của sự yêu thương, kiên nhẫn và thấu hiểu. Mỗi ngày đến lớp, em học cách quan sát, lắng nghe và đồng hành cùng các con bằng tất cả sự nhẹ nhàng và kiên trì. Dù đôi lúc còn lúng túng trước những tình huống thực tế, nhưng chính sự cố gắng của các con và sự hướng dẫn tận tình của các cô đã giúp em dần tự tin hơn trong công việc.
Mỗi ngày bên các con là một hành trình ý nghĩa, nơi em được chứng kiến những bước tiến nhỏ bé nhưng đầy nỗ lực, từ việc các con chú ý hơn trong giờ học, biết hợp tác, cho đến những phản hồi rất đơn giản nhưng đáng quý. Những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy lại mang đến cho em niềm vui lớn và là động lực để em không ngừng học hỏi, rèn luyện bản thân. Em nhận ra rằng trong giáo dục đặc biệt, sự kiên nhẫn, yêu thương và thấu hiểu luôn là nền tảng quan trọng nhất.
Hình ảnh các cô giáo luôn tận tụy, nhẹ nhàng hướng dẫn, kiên trì đồng hành cùng trẻ qua từng khó khăn chính là tấm gương để em noi theo. Mỗi ngày làm việc là một cơ hội để em trưởng thành hơn, không chỉ trong chuyên môn mà còn trong cách yêu thương và sẻ chia. Những kỉ niệm nghề nghiệp, dù giản dị, lại trở thành nguồn động lực lớn lao, giúp em thêm gắn bó với nghề và tin rằng mỗi sự cố gắng hôm nay sẽ góp phần mang đến những thay đổi tích cực, giúp các con có một tương lai tốt đẹp hơn.
* Chuyên viên: Phạm Thị Ca Mơ

02/04/2026

❤️ “Bước vào yêu thương” đối với tôi không chỉ là một khẩu hiệu hay chủ đề của một ngày kỷ niệm, mà đó là cả một hành trình mà tôi đã và đang trải qua khi có cơ hội gắn bó với các bé nhỏ tự kỷ tại Viện Nghiên cứu Tâm lý Giáo dục Đặc biệt chi nhánh Trà Vinh.
Ở nơi đó, tôi đã học được cách lắng nghe bằng cả trái tim, kiên nhẫn trước những điều tưởng chừng rất nhỏ bé như một ánh nhìn, một cái nắm tay hay một nụ cười hiếm hoi của các bé. Mỗi ngày trôi qua là một hành trình chậm rãi nhưng đầy ý nghĩa, khi tôi cùng các bé từng bước mở ra cánh cửa giao tiếp và kết nối với thế giới xung quanh.

Những người giáo viên tại đây luôn là nguồn cảm hứng lớn đối với tôi. Họ không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn là những người thắp lên niềm tin và hy vọng cho từng đứa trẻ. Sự kiên trì, tận tâm và tình yêu thương vô điều kiện của họ đã giúp tôi hiểu rằng giáo dục đặc biệt không chỉ là một công việc, mà là một sứ mệnh. Có những lúc công việc trở nên áp lực, khi sự tiến bộ của các bé đến rất chậm, thậm chí có lúc tưởng chừng như dậm chân tại chỗ, nhưng chính những tấm gương ấy đã giúp tôi vững lòng hơn để tiếp tục cố gắng. Bên cạnh đó, những kỷ niệm với đồng nghiệp cũng là một phần không thể thiếu trong hành trình này. Chúng tôi không chỉ là đồng nghiệp mà còn là những người bạn đồng hành, luôn sẵn sàng chia sẻ, hỗ trợ và động viên nhau. Sau mỗi giờ dạy, chúng tôi cùng nhau trao đổi kinh nghiệm, kể cho nhau nghe những câu chuyện nhỏ về các bé, có lúc là tiếng cười, có lúc là sự xúc động. Chính sự gắn kết ấy đã giúp tôi cảm thấy mình không đơn độc trên con đường này, mà luôn có một tập thể ấm áp phía sau.
Đối với tôi, “bước vào yêu thương” là khi mình thật sự mở lòng để thấu hiểu và chấp nhận. Đó là khi tôi học được cách yêu thương một cách kiên nhẫn, không vội vàng, không đòi hỏi, mà luôn tin tưởng vào sự tiến bộ của các bé, dù là nhỏ nhất. Hành trình ấy có thể nhiều thử thách, nhưng cũng chính là nơi giúp tôi trưởng thành hơn mỗi ngày, biết trân trọng những giá trị giản dị và ý nghĩa của tình người. Và hơn hết, tôi tin rằng, khi chúng ta bước vào yêu thương bằng tất cả sự chân thành, thì mỗi đứa trẻ tự kỷ đều có thể cảm nhận được, và từ đó từng bước mở ra cánh cửa kết nối với thế giới xung quanh.
* Chuyên viên: Từ Xuân Mai

🎆 Thông báo lịch nghỉ Tết dương lịch 2026
29/12/2025

🎆 Thông báo lịch nghỉ Tết dương lịch 2026

Address

314 Phạm Ngũ Lão. Khóm 3. Phường 1. Thành Phố Trà Vinh
Tra Vin�
84000

Opening Hours

Monday 07:30 - 20:00
Tuesday 07:30 - 20:00
Wednesday 07:30 - 20:00
Thursday 07:30 - 20:00
Friday 07:30 - 20:00
Saturday 07:30 - 20:00
Sunday 07:30 - 16:00

Telephone

+84939522588

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Viện Nghiên Cứu Tâm Lý - Giáo Dục Đặc Biệt Trà Vinh posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Viện Nghiên Cứu Tâm Lý - Giáo Dục Đặc Biệt Trà Vinh:

Share